Mục lục
Nhân Tình 2
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

''Vợ ơi! Anh muốn có con!''

''Nhưng bây giờ em chưa muốn.''

''Vậy thì để anh đẻ con cho, còn em chỉ việc nuôi thôi!''

Nhã Ân sững sờ trước lời nói ngây ngô của anh. Cô biết anh ngốc nhưng không ngờ có một ngày anh lại có thể nghĩ ra chuyện này. Nở một nụ cười gượng gạo trên môi, cô hỏi:

''Sao bỗng nhiên anh lại muốn có con?''

''Tại bác quản gia nói, anh là con trai trưởng nên cần con nối dõi. Vợ ơi, chúng ta sinh con đi. Em không sinh thì để anh sinh cho! Năn nỉ đấy!''

Anh nắm chặt lấy tay cô lay qua lay lại, nét mặt vô cùng đáng thương như đang cố thể hiện nỗi niềm của mình.

Phải! Chồng cô là một tên ngốc với tâm hồn trẻ con trong thân xác của một người đàn ông đã ngoài 25. Vụ tai nạn ba năm trước đã khiến anh mất đi một phần nhận thức, ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ nên mới thành ra như bây giờ. Hai người cưới nhau không tình yêu, vì ân tình lâu năm giữa hai bên gia đình, cô mới chấp nhận cưới anh.

Có điều, cô không chê anh ngốc nghếch ngược lại những ngày tháng có anh bên cạnh là khoảng thời gian cô cảm thấy vui vẻ nhất. Chồng cô tuy không bình thường nhưng rất thương cô chỉ là đôi lúc hay nói ra những điều không thể. Giống như... bây giờ vậy!

Cô cầm tay anh, hít một hơi thật sâu rồi từ tốn giải thích:

''Chúng ta không thể có con bây giờ được.''

''Tại sao?''

''Vì em chưa muốn.''

''Nhưng anh muốn, anh sẽ thay anh làm mọi chuyện.''

''Anh là con trai thì làm sao mang thai được. Nghe em, đợi thêm một khoảng thời gian nữa nhé.''

Sắc mặt anh đen dần, mi mắt rủ xuống đầy thất vọng. Cô biết anh sẽ không vui khi nghe những điều cô vừa nói nhưng ở thời điểm hiện tại, cô chưa sẵn sàng cho việc làm mẹ. Hơn nữa, hai người còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện sinh con.

Khoảng không gian tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, anh cứ cúi gằm mặt xuống chẳng nói gì. Cô nghĩ chắc hẳn anh đang suy nghĩ về những gì vừa xảy ra nên không đả động thêm. Đột nhiên, anh hất mạnh bàn tay nhỏ nhắn đang nằm lấy tay mình sang một bên. Hành động bất ngờ của anh khiến cô không lường trước.

Anh ngước mắt lên nhìn cô, đầy giận dỗi nhưng rất cương quyết:

''Vợ không sinh con thì anh tự sinh vậy!''

Dứt lời, anh bước vội ra khỏi phòng còn cô chỉ kịp nhìn theo bóng anh khuất dần. Nhã Ân đứng như trời trồng không hiều vì sao hôm nay anh lại cư xử như vậy. Ngày thường những chuyện cô không thích, anh sẽ không làm. Đây là lần đầu tiên anh giận dỗi vùng vằng bỏ đi. Nhã Ân thở dài một tiếng, dù sao suy nghĩ của anh bây giờ cũng giống một đứa trẻ con, giận dỗi một lúc rồi thôi. Cô cũng không suy nghĩ thêm mà lấy vội tập hồ sơ trên bàn rồi đến công ty.

Làm dâu nhà Vương gia không dễ, vừa phải lo cho gia đình vừa phải sắp xếp ổn thỏa công việc ở công ty. Vương Đình Phong là con trai trưởng, do tai nạn mà tinh thần không bình thường. Với tư cách là một người vợ, cô cũng cần phải làm gì đó mất công người ngoài nghĩ ăn bám nhà chồng.

Sau cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ với Nhã Ân, Vương Đình Phong đùng đùng bỏ ra ngoài. Nơi duy nhất anh có thể đến bây giờ là công ty. Mặc dù đầu óc không minh mẫn nhưng anh vẫn luôn nhớ đến lời của bố. Nếu trong nhà xảy ra chuyện hãy đến công ty gặp ông. Cứ như vậy, anh lại một mình đến công ty giống như mọi lần khi có chuyện không vui.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang