• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

1.

Tôi được cha Lâm đưa về nhà.

Lâm Dao ghét tôi lắm, vừa thấy tôi đã rơm rớm nước mắt.

Như thể phải chịu ấm ức gì ghê lắm vậy.

"Chị."

Tôi ngoan ngoãn lên tiếng, muốn chào hỏi cô ta.

Nhưng Lâm Dao chỉ trừng tôi một cái, lau nước mắt rồi chạy lên lầu.

Cha Lâm quay đầu nhìn tôi, thở dài bảo tôi bỏ qua cho.

Ông ta nói, Lâm Dao là đứa con gái ông ta thương nhất, từ nhỏ đã được cưng chiều, tôi là em gái thì nên nhường cô ta một chút.

Tôi gật đầu vâng dạ.

Thái độ rộng lượng hiểu chuyện của tôi khiến cha Lâm rất hài lòng, dặn dì giúp việc trong nhà dẫn tôi lên phòng ổn định trước.

Lúc đi ngang qua phòng Lâm Dao, cô ta hé cửa, thò nửa cái đầu ra, thái độ căm thù tôi vô cùng vô tận.

"Một đứa con rơi, không danh chính ngôn thuận, mày thật sự coi mình là tiểu thư nhà họ Lâm à, mày còn chưa xứng xách giày cho tao đâu!"

Lời cô ta nói rất ác độc, nhưng cũng là sự thật.

Lâm Loan.

Chính là tôi hiện tại.

Chỉ là đứa con rơi nhà họ Lâm để rớt ở ngoài mà thôi.

Hồi trẻ cha Lâm ăn chơi thả cửa, đến tuổi trung niên lại "nhặt" được về mấy đứa con "ruột".

Mà tôi, là một trong số đó.

Lúc phát hiện ra tôi, cha Lâm lập tức xét nghiệm ADN, sau đó dẫn tôi về nhà họ Lâm.

Lâm Dao là đứa con duy nhất của Lâm phu nhân, cũng là đứa duy nhất trong giá thú.

Danh chính ngôn thuận, đương nhiên tôi không thể nào làm lung lay vị trí đại tiểu thư của Lâm Dao được.

2.

Tôi tên là Chu Loan.

Nhị tiểu thư phủ Trấn quốc công ở Đại Tề, hồi nhỏ nhiều bệnh nên sống ở quê nhà Vân Châu.

Chị gái thương tôi, ở Vân Châu với tôi năm năm.

Mãi đến tận khi cha tôi bảo chị về kinh lấy chồng, chị ấy mới lưu luyến từ biệt.

Về kinh lấy chồng, lấy chàng trai tốt nhất Đại Tề, Vân Vương điện hạ.

Cũng là ý trung nhân của chị tôi bao năm nay.

Vân Vương điện hạ và chị tôi đều có tình cảm với nhau, quen nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã.

Thánh thượng ban hôn, hồi còn ở Vân Châu với tôi, chị đã thêu áo cưới xong.

Tôi cứ ngỡ lần này chị về kinh, nhất định sẽ thành hôn với Vân Vương điện hạ, thỏa tâm nguyện, sống vui một đời.

Nhưng không ngờ, Lâm Dao xuyên đến.

Cô ta tuyên bố mình là người xuyên không, thi từ ca phú không gì không biết.

Trên người Lâm Dao có một loại sức hấp dẫn kỳ lạ, cứ thế thu hút ánh mắt của toàn bộ nhân sĩ kinh thành.

Mới hai tháng, cô ta quậy tanh bành cả kinh thành luôn.

Cô ta kinh thường chị tôi, bảo rằng chị tôi bảo thủ nhạt nhẽo, còn cố ý gần gũi với Vân Vương điện hạ trước mặt chị tôi.

Rồi ỷ vào việc Thái tử thích cô ta, thuê gái lầu xanh gài bẫy Vân Vương hòng phá hôn sự của chị tôi, nhưng lại bất cẩn khiến Vân Vương bỏ mình.

Trong cái mà cô ta gọi là "trò đùa", chị tôi bị mấy tên ăn mày làm nh.ục.

Chị tôi không còn trong trắng, cuối cùng quyết định tự thiêu.

Sau khi biết chuyện, tôi vội vã hồi kinh.

Tôi nhất định phải báo thù cho chị.

Nhưng mà...

Lúc tôi về kinh, Lâm Dao đã biến mất.

Tựa như chưa từng xuất hiện trên thế giới này.

Tôi bỏ rất nhiều công sức mới điều tra ra được rằng, Lâm Dao có thể tới thế giới này nhờ một miếng ngọc.

Ngọc cổ thông linh.

Cô ta xuyên không là nhờ nó.

Mà lúc cô ta giằng co với chị tôi, miếng ngọc vỡ làm đôi.

Chị tôi mặc áo cưới tự thiêu, oán hận không tan.

Lâm Dao sợ quá cầm nửa miếng ngọc quay về thế giới của cô ta.

Còn chị tôi, thì ngay cả hài cốt cũng không còn.

Trước khi đi, Lâm Dao còn nói rằng trong mắt cô ta, tất cả mọi chuyện chỉ là một trò đùa mà thôi.

Buồn cười biết bao.

Mạng của chị tôi, trong mắt cô ta chỉ là một trò đùa.

Tôi cầm nửa miếng ngọc còn lại, thử rất nhiều cách.

Cuối cùng, tôi đã thành công.

Tôi tới được thế giới của Lâm Dao.

Một thế giới xa lạ, lại khiến tôi thù hận.

Vừa đến thế giới này, mở mắt ra tôi đã thấy cha Lâm.

Ông ta cầm tờ giám định nói rằng tôi là con gái ông ta.

Tôi đang định phủ nhận.

Không ngờ lại nhìn thấy bức ảnh trên điện thoại của ông ta.

Lâm Dao.

Hung thủ sát hại chị tôi.

Ở Đại tề, tôi mang theo mối h.ận thấu xương xem rất nhiều hình vẽ của cô ta.

Chính là để đến ngày tìm cô ta báo th.ù, không nhận nhầm người.

Thế là tôi nhận thân phận này.

Nhưng vì tôi là người xuyên không, nên tôi biết mình không phải Lâm Loan thật.

Không biết cô ấy đang ở đâu, thế là tôi bèn âm thầm tìm Lâm Loan thật.

Tôi theo cha Lâm về nhà họ Lâm.

Tôi muốn dùng cách của mình, bắt cô ta trả giá cho những hành động của mình!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang