• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

6.

Bởi vì đặc thù thân phận của "tôi".

Nên cha Lâm muốn công khai thừa nhận thân phận của tôi trước mặt đồng bạn làm ăn của ông ta, tuyên bố với mọi người tôi cũng là con gái nhà họ Lâm.

Mấy chuyện ăn chơi của đám công tử nhà giàu không phải chuyện lạ lùng gì, nên mọi người cũng không ngạc nhiên cho lắm.

Thậm chí có thêm một đứa con, lại thêm một cơ hội thông gia để kết minh.

Cũng chỉ nuôi thêm một người, nhưng lại giúp ích rất lớn cho sự phát triển về sau của công ty gia đình.

Cho nên mới mở tiệc để tuyên bố tôi là con gái nhà họ Lâm, cũng nhân cơ hội xem thử có đối tượng nào phù hợp để liên hôn thương mại hay không.

Cha Lâm dặn tôi chuẩn bị thật kỹ cho buổi tiệc rượu dành riêng cho tôi này.

Tôi là một đứa con gái ngoan, sao có thể không nghe lời ông ta chứ?

Vào ngày tổ chức buổi tiệc.

Rất nhiều bạn làm ăn của cha Lâm có mặt, không thiếu người dẫn theo con cái, coi như là để gặp gỡ làm quen với nhau.

Chứ không chỉ làm quen mình tôi.

Tất cả những cô gái chưa có hôn ước trong bữa tiệc này, đều có thể là đối tượng kết hôn về sau.

Tôi thản nhiên chấp nhận mọi thứ.

Tôi theo chân cha Lâm chào hỏi tâm sự với từng đối tác làm ăn của ông ta, Lâm Dao thì ngồi một góc, vẻ mặt rất khó coi.

Cô ta vốn không muốn tham gia bữa tiệc này.

Nhưng cha Lâm muốn thể hiện mối quan hệ hòa thuận vui vẻ trong nhà họ Lâm, nhất quyết bắt cô ta tham gia.

Đương nhiên là Lâm Dao không vui rồi, nhưng cũng không dám cãi lời cha Lâm.

Nhưng cô ta thấy rất ấm ức, ngồi trong góc rầu rĩ không vui.

Tôi liếc nhìn bốn phía, mọi người đều trò chuyện vui vẻ.

Chỉ có Lâm Dao là trừng trừng nhìn tôi.

Tôi trừng mắt nhìn lại cô ta, lần đầu tiên lộ vẻ khiêu khích.

Quả nhiên cô ta nổi giận.

Cô ta đột nhiên ném ly rượu trong tay, sau đó xách váy đùng đùng đi về phía tôi.

Tôi quay người bước lên sân khấu, nhìn chiếc đàn cổ mới tốn nhiều tiền mua về.

Vì bữa tiệc này là tổ chức riêng cho tôi, nên trừ những lời khách sáo ban đầu, cha Lâm còn dặn tôi chuẩn bị một tiết mục biểu diễn.

Tốt xấu gì cũng coi như lộ diện.

Ông ta định sắp xếp cho tôi đánh đàn dương cầm, món này mới thể hiện hết sự tao nhã.

Nhưng tôi không chơi, cũng không biết chơi dương cầm.

Cho nên tôi xin phép cha Lâm xong, quyết định biểu diễn đàn cổ.

Trong đám khách khứa này, đương nhiên không thiếu người xuất thân từ gia tộc dòng dõi thư hương.

Tự nhiên cũng hiểu được khúc nhạc này của tôi ở trình độ nào.

Tôi thậm chí còn chưa đàn xong, Lâm Dao đột nhiên biến sắc, vẻ mặt khó coi vô cùng.

Cô ta xông lên sân khấu, chụp lấy cổ tay tôi.

"Nói, mày nghe được bản nhạc này ở chỗ nào?"

Đột nhiên bị cắt ngang, những người đang say sưa nghe đàn lộ vẻ bất mãn.

Tôi vẫn tỏ vẻ hết sức vô tội.

"Chị đang nói gì vậy?"

Giả ng.u thôi mà, ai chẳng làm được?

Lúc trước cô ta cũng dùng vẻ giả mù sa mưa này để lừa gạt lòng tin của chị tôi đấy thôi.

Kết quả thì sao?

Chị tôi mặc áo cưới tự thiêu, lòng mang thù hận ngập trời.

Mà giờ, chẳng qua tôi chỉ lấy gậy ông đập lưng ông thôi.

Sao cô ta lại tức giận cơ chứ?

Cô ta thấy tôi như vậy, càng tức giận hơn nữa.

Thế là kéo cổ tay tôi, lại vung tay hất cây đàn đổ giá trị ngàn vàng kia xuống đất.

"Mày nói mau, rốt cuộc mày nghe được bản nhạc này ở đâu? Rốt cuộc mày là ai?"

Lâm Dao gào lên, tựa như nhớ tới một ký ức rất đáng sợ.

Tôi lẳng lặng nhìn cô ả, như nhìn một thằng hề.

Bản nhạc này cô ta hẳn là rất quen.

Đây là bản nhạc mà năm đó chị tôi tự sáng tác, đương nhiên Lâm Dao không xa lạ gì.

Trước khi tự thiêu, chị tôi còn ngồi biểu diễn bản nhạc này cơ mà. Vừa đánh đàn, vừa nguyền rủa.

Cho nên Lâm Dao mới sợ đến mức bỏ trốn về thế giới hiện đại.

Cô ta còn muốn tiếp tục tra hỏi tôi, nhưng hiển nhiên trong những tình huống quan trọng thế này, cô ta gây gổ như thế là làm mất thể diện cha Lâm rồi.

Cha Lâm thở dài thườn thượt, lại ngại mọi người đang nhìn, không thể nổi giận, chỉ có thể kéo Lâm Dao xuống sân khấu.

Nhưng Lâm Dao lại đang túm tay tôi, thế là ba người rồng rắn kéo nhau xuống sân khấu.

Một người phục vụ nâng khay rượu đi ngang qua, Lâm Dao tức giận nãy giờ không phát tiết được, thế là cầm ly rượu hất vào mặt tôi.

Tôi nghiêng người né tránh.

Toàn bộ rượu đỏ tưới lên chiếc váy trắng của tôi, nhìn rất nhếch nhác.

"Lâm Dao!"

Cha Lâm giận không kìm được nữa, gào lên một tiếng trước mặt mọi người.

Chắc để cứu vãn tình thế, Lâm Châu vội vàng đi tới.

"Loan Loan, anh dẫn em đi rửa."

Mục đích đã đạt được, đương nhiên tôi không cần phải ở lại để nhận ánh mắt khác thường của người khác nữa.

Tôi ngoan ngoãn đi theo Lâm Châu, nhưng Lâm Dao tựa hồ còn chưa chịu buông tha cho tôi, gào thét đòi đuổi theo tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn lại.

Một chàng trai tướng mạo anh tuấn mặc âu phục cản cô ta lại.

"Lâm Dao, đừng ồn ào nữa!"

Chàng trai kia hơi nhíu mày, có vẻ không được vui cho lắm.

Tôi thấy Lâm Dao ôm cánh tay gã, vẻ mặt đầy ấm ức.

"Dĩ Trì, rõ ràng cô ta cố ý bắt nạt em mà!"

À, tôi biết rồi.

Kỳ Dĩ Trì.

Nhà họ Kỳ còn giàu hơn nhà họ Lâm nhiều, cho nên hôn sự liên minh này trăm lợi không một hại.

Rất nhiều năm trước cha Lâm đã chốt mối này cho Lâm Dao, hai người họ là thanh mai trúc mã, cũng coi như ngầm thừa nhận hôn sự này.

Đồng thời, một khi hôn ước này được thực hiện.

Thì vị trí người thừa kế nhà họ Lâm chắc chắn không đến phiên đứa con riêng như Lâm Châu.

Con trong giá thú danh chính ngôn thuận, lại còn được nhà họ Kỳ chống lưng.

Lâm Dao có khả năng rất cao được kế thừa công ty, kế thừa tất cả mọi thứ.

Đương nhiên tôi sẽ không cho cô ta toại nguyện.

(Còn tiếp)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK