Mục lục
Thái Tử Không Thích Biến Thái
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sử Hồng vừa mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến hắn kinh hoàng ngồi bật dậy.

Hắn đang nằm trong một không gian rất bẩn thỉu và xa lạ.

Hắn nằm trên một đống rơm, phía sau là tường đá, ba mặt còn lại đều là song sắt.

Mùi ẩm mốc trên tường xộc vào mũi khiến hắn thở hắt ra.

Sử Hồng xoa xoa hai thái dương cố gắng nhớ xem rốt cuộc đây là chuyện gì.

Hắn nhớ rằng mình vừa mới ra trường đi nộp hồ sơ xin việc.

Hồ sơ của hắn được chấp nhận, vốn còn đang hí hửng muốn đi khoe với bạn bè thì đột nhiên bị một chậu hoa từ trên trời rơi xuống trúng đầu.

Sau đó hắn không biết gì nữa.
Bị một cú va chạm như thế khẳng định là hắn đã chết rồi đi, nhưng cái khung cảnh trước mặt này là địa ngục trong truyền thuyết à? Cái địa ngục này có chút giống với nhà giam thời cổ đại.

Hơn nữa, bộ đồ mà hắn đang mặc cũng rất kì quái.

Một chiếc áo nhiều lớp làm bằng lụa dài quá đầu gối, chân còn đi ủng, thắt lưng nạm vàng, hoa văn trên y phục là cây liễu được thêu cực kỳ tinh xảo.

Sử Hồng nghi hoặc sờ lên đầu phát hiện ra tóc mình rất dài được vấn cao và cài chặt bằng kim quan.

Sử Hồng ngồi ngẩn người rất lâu.

Hắn xuống địa ngục sao lại có cảm giác giống như một công tử giàu có bị giam vào ngục thất vậy?
“Thế tử, có người tới đón ngài.”
Có một người ăn mặc giống như lính canh đứng bên ngoài nhà giam kính cẩn nói với hắn như thế rồi mở cửa vốn được khoá chặt bằng xích sắt.

Ngay sau đó một người khác ăn mặc như một nô tài thời phong kiến chạy vào hớt hải quỳ xuống trước mặt hắn, kêu lên:
“Chủ nhân, người không sao chứ? Xin lỗi ngài, thuộc hạ đến trễ quá!”
Sử Hồng đực mặt.

Chủ nhân?
Người kia ngạc nhiên nhìn chủ nhân mà mình hầu hạ.

Không phải bình thường chủ nhân sẽ nháo lên ầm ĩ, la khóc om sòm ư? Sao lúc này lại im lặng thế? Hơn nữa nhìn cái bộ mặt ngây ra thế kia không phải là bị doạ đến ngốc luôn rồi chứ? Nói gì thì đây là lần đầu tiên chủ nhân của hắn bị nhốt vào ngục mà.
“Chủ nhân, thuộc hạ đến để đưa chủ nhân rời khỏi đây.”
“À, ờ…”
Sử Hồng cứ như vậy ngoan ngoãn đi theo người kia cho đến khi cả hai cùng leo lên xe ngựa và rời đi.


Hắn đã quan sát mọi thứ trên đường đi.

Hắn vừa rời khỏi một nơi gọi là Đại lý tự, rõ ràng là một nhà ngục nổi tiếng thời phong kiến.

Không những vậy toàn bộ những người mà hắn đã gặp qua trên đường đi đều mặc trang phục thời phong kiến.

Không những vậy sự kính cẩn của những người xung quanh dành cho mình chứng tỏ thân phận của hắn không nhỏ.

Sử Hồng cảm thấy giống như mình đã xuyên không đến thế giới nào đó giống như trong các tiểu thuyết xuyên không mình từng đọc.
“Ta… ta hình như bị mất trí nhớ rồi.”
“Dạ? Mất trí nhớ?!” Người kia hoảng hốt đứng bật dậy.

Vì y đứng quá đột ngột khi đang ngồi trên xe ngựa nên thân hình bị nghiêng ngã, xém chút bị té sấp mặt.
“Ừ.

Đầu ta hình như va vào đâu đó cảm thấy hơi nhói.

Lúc ta tỉnh dậy ta còn không nhận ra mình là ai nữa.”
“Trời ơi! Sao ngài lại bị thương ở đầu? Có phải bọn chúng làm không? Sao chúng dám đối xử với thế tử của Khang vương như vậy chứ? Chúng không sợ chết à?”
“Ấy không! Không phải bọn chúng làm gì ta.

Bọn chúng sợ ta như thế dám làm gì chứ? Chắc là mất trí nhớ tạm thời thôi.

Ngươi nói ta là thế tử?”
“Vâng.

Ngài là con trai duy nhất của Khang vương gia.

Khang vương gia là vương gia quyền lực nhất của Vĩnh Hy quốc, là đại quốc công thần do chính tiên đế ban tước vị.

Gần một nửa quan lại trong triều theo vương gia.

Không một ai ở đất nước này không sợ vương gia, đến cả hoàng đế còn phải nể đôi phần.”
Sử Hồng không khỏi cười thầm.

Hắn xuyên vào người có thân phận hoàng tráng đó chứ.  Thảo nào mà hắn bị giam vào ngục nhưng ai cũng đối hắn kính cẩn như vậy.
“Vậy tại sao ta lại bị giam trong ngục vậy?”
Gương mặt vốn đang hào hứng kể về Khang vương đột nhiên bỗng chốc sa sầm.
“Chủ nhân, người thực sự không nhớ gì sao?”
“Nếu ta nhớ được ta còn hỏi ngươi làm gì.”
“Cũng không nhớ thái tử điện hạ?”
Sử Hồng không nói gì, chỉ mặt lạnh nhìn tên kia.


Y cúi đầu không dám hỏi thêm nữa.
“Vậy để thuộc hạ kể lại từ đầu cho ngài.

Chủ nhân, ngài từ cách đây ba năm lần đầu nhìn thấy thái tử điện hạ đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Kể từ ngày đó, ngài lúc nào cũng bám lấy thái tử, tặng cho ngài ấy đủ thứ quà mặc dù luôn bị từ chối thẳng thừng.

Ngài còn đe đọa bất kỳ một vị tiểu thư nào nhắm đến vị trí thái tử phi nên cho đến giờ thái tử đã hai mươi tuổi rồi còn chưa thành thân cũng là vì ngài.”
“Đợi đã!” Sử Hồng ôm đầu, cảm thấy lượng thông tin vừa thu vào quá sốc, hắn không tiếp nhận kịp.

“Ý ngươi là ta là đoạn tụ sao?”
“Vâng.

Ngài đúng là đoạn tụ, còn vô cùng nổi tiếng đến mức cả kinh thành này ai cũng biết.

Ngài yêu thái tử đến nỗi còn cho người viết một loạt thoại bản về tình yêu của ngài và thái tử rồi bán công khai ra bên ngoài để ai ai cũng biết ngài yêu thái tử nhiều đến thế nào.”
“Được rồi.

Đừng nói nữa! Ta muốn ói quá!”
Sử Hồng ôm đầu mà chửi thề.

Má nó, nguyên chủ không chỉ đoạn tụ mà còn là tên đại biế.n thái, mặt dày, không biết xấu hổ.

Người mà tên đó nhắm tới còn là thái tử đương triều.

Nếu không phải hắn là con của Khang vương chắc hẳn đã bị vị thái tử kia giết cả chục lần rồi.

Sống lại trong cái thân phận điên khùng này hắn sống tiếp làm sao được đây?
“Vậy tại sao ta lại bị bắt giam?” Hắn vuốt ngực cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Hôm qua là tiệc sinh thần của quận chúa Hâm Đình.

Ngài nghe nói người này được nhắm tới là thái tử phi liền phăm phăm đến dự tiệc mặc dù không được mời.

Lúc đến tiệc ngài thấy thái tử và quận chúa đứng nói chuyện với nhau rất thân mật liền tức giận lao đến, túm lấy tóc quận chúa ném nàng ấy xuống nước.

Hoàng thượng không thể nào bênh vực ngài được nữa nên đã ra lệnh nhốt chủ nhân vào ngục.

Mãi sáng nay Khang vương vào cung cầu xin ngài mới được tha về, nhưng đổi lại hoàng thượng muốn ngài phải rời khỏi kinh thành ít nhất nửa năm để suy nghĩ về những gì mình đã làm."
“Được rồi.


Ta biết rồi.

Giờ để ta yên tĩnh một chút.”
Sử Hồng nhắm mắt định thần nhưng trong tâm thì nổi loạn không thôi.

Hắn đem cả mười tám đời tổ tông nhà nguyên chủ ra chửi rủa không ngừng.

Cùng tên cùng họ mà sao nguyên chủ lại khốn nạn đến như thế, bây giờ để lại cái của nợ to đùng này cho hắn bảo hắn giải quyết kiểu gì.

Hắn không dám nghĩ sắp tới mình sẽ sống tiếp thế nào với cái danh “đoạn tụ, biế.n thái” gắn với thân phận này.
Sử Hồng chết ở thế giới cũ mới xuyên đến thế giới này, vậy nghĩa là ở thế giới này Sử Hồng đã chết rồi.

Là ai đã giết y và giết như thế nào, đó cũng là điều khiến hắn lo sợ.

Biết Sử Hồng vẫn còn sống chắc chắn kẻ thù sẽ còn ra tay lần nữa.

Đến lúc ấy hắn còn giữ được mạng nữa không đây? Nghĩ đến cuộc sống sắp tới mình phải đối mặt Sử Hồng không khỏi run lên vì sợ hãi.

Nếu phải sống như vậy thà hắn chết luôn cho rồi.
Mà nhắc đến hắn còn chưa biết cái tên thái tử gì đó tên gì.
...***...
Khang vương phủ được xây dựng rất bề thế và khang trang, nằm ngay trung tâm của kinh thành rộng lớn.

Đi từ Đại lý tự về Khang vương phủ chỉ mất một tiếng đồng hồ.

Sử Hồng còn chưa hết sốc với thân phận mới của mình thì xe ngựa đã dừng trước cửa phủ.

Hắn theo chỉ dẫn của thuộc hạ đến một căn phòng mà theo y nói là thư phòng của Khang vương, cũng là người cha hiện giờ của hắn.

Nguyên chủ vừa gây chuyện lớn như thế đến mức bị giam vào ngục, ông ta đã phải vào cung muối mặt cầu xin thánh thượng khẳng định hiện giờ đang rất giận dữ.

Không biết hắn sẽ bị trừng phạt thế nào.

Sử Hồng hít một hơi thật sâu rồi mở cửa bước vào phòng.
Một người đàn ông cao lớn mặc một áo choàng dài sạm màu đang đứng sau bàn xem bản đồ.

Ông ta hơi cúi mặt nên Sử Hồng không nhìn rõ được khuôn mặt nhưng dù chỉ nhìn một góc hắn cũng có thể nhìn ra người này trẻ hơn so với tuổi thật.

Trông ngoài mặt nhìn có vẻ chỉ tầm hơn ba mươi tuổi.
Trước khi vào phòng Sử Hồng đã hỏi tìm hiểu trước vị Khang vương này tên là Sử Tân Vinh, chỉ mới hơn bốn mươi tuổi.

Ông ta chỉ có duy nhất một người vợ cũng chính là mẹ của nguyên chủ.

Người vợ này đã mất ngay sau khi sinh nguyên chủ nên có lẽ vì vậy mà nguyên chủ đã được chiều chuộng từ nhỏ đến mức hư như bây giờ.

Nhưng nhìn sắc mặt lạnh lùng kia của ông ta thì có vẻ là một người rất nghiêm khắc.
Sử Tân Vinh đột ngột ngẩng đầu khiến Sử Hồng giật mình cúi mặt.


Vẻ mặt lạnh lùng của ông bỗng chốc thay đổi.

Ông ta nắm lấy hai cánh tay con trai, nắ.n bóp cho nó, nhìn nó bằng ánh mắt vô cùng lo lắng, yêu thương.
“Con trai, nằm trong ngục một đêm thế nào? Có lạnh lắm không? Cha đã cho người nấu canh tổ yến cho con rồi.

Tí nữa con phải uống cho hết nhé!”
Sử Hồng ngớ người.
“Cha xin lỗi vì bây giờ mới có thể đưa con ra khỏi ngục nhưng hôm qua con thực sự đã gây chuyện lớn rồi.

Hoàng thượng không thể nhân nhượng thêm được nữa, nhất định bắt phải giam lại con một đêm.

Sao con lại hành động bồng bột như thế.

Con nhỏ Hâm Đình đó không thể làm thái tử phi được đâu.

Cha đã hứa với con rồi, ngoài con ra cha sẽ không để ai ngồi vào vị trí đó.”
Má nó.

Cái nhà này điên rồi.

Thằng con điên chưa đủ, đến thằng cha cũng điên luôn.

Sử Hồng thực sự muốn đập đầu vào cột kết thúc luôn kiếp này.

Hi vọng sang kiếp sau hắn được sống một cuộc đời tốt hơn chút, chứ hắn không thể sống trong cái gia đình điên khùng thế này được.
Sử Tân Vinh tiếp tục tận tình hỏi thăm hắn, còn chu đáo cởi áo khoác của mình khoác lên người hắn vì sợ hắn lạnh.

Tuy hơi ngán ngẩm vì gặp một ông bố quá nuông chiều con trai nhưng tình cảm của ông dành cho mình khiến hắn rất cảm động.

Hắn mất bố từ bé, chỉ sống cùng với mẹ cho đến khi lớn.

Nhìn ông đối với mình thế này hắn lại nhớ mẹ hắn vô cùng.

Hắn muốn được trở về bên mẹ.
“Hoàng thượng muốn ta đưa con đi xa khỏi kinh thành một thời gian.

Con yên tâm con sẽ không đi lâu đâu.

Cha sẽ có cách đưa con trở về sớm.

Cha đảm bảo với con, trong thời gian con không có mặt ở đây sẽ không có con nhỏ nào bén mảng đến gần Đường Tinh Húc đâu.”
Sử Hồng vội vã lắc đầu.

Không được.

Chuyện đến đây là dừng được rồi, đừng tiếp tục nữa!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang