• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Kẽo kẹt------"

Kéo thân người đầy mệt mỏi, tôi rón ra rón rén đẩy cửa phòng ra. Lúc này sắp đến giờ Sửu, dựa vào cách tính của hiện đại, cũng chính là sắp đến rạng sáng một chút, bị giày vò cả đêm, lại bị Chử Anh mạnh mẽ giữ lại phòng hắn, thể xác và tinh thần tôi đã sớm mỏi mệt, vẫn đợi đến khi đại phu đến xem chẩn đoán chính xác rằng không có việc gì, hắn rốt cuộc mới bằng lòng thả tôi trở về nghỉ ngơi.

Tiểu tử này, bướng bỉnh cộng thêm tính tình bá đạo, thật là một chút cũng đều không cải thiện.

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, A Tế Na hẳn là đã ngủ rồi, tôi sợ đánh thức nàng, cho nên lúc đi qua gian ngoài đã đặc biệt bước nhanh hơn. Nhưng ai biết được ngay lúc tôi tiến gần đến gian giữa, bởi vì chân yếu ớt vô lực, rốt cuộc không cẩn thận vấp vào bậc cửa, tôi gần như ngã bò vào trong.

Trên vạn tự kháng bày ra chiếc giường gỗ duy nhất kia có một thân ảnh trở mình ngồi dậy, tôi nằm bò trên đất chịu đựng đau đớn, trong lòng đánh lộp bộp một cái, A Tế Na làm sao lại không ngủ trên giường ấm, mà đến ngủ thẳng trên giường tôi?

"Nàng đã trở lại?" Đang nghi hoặc, thì một âm thanh vang lên, trong ngữ khí lười nhát lộ ra mị hoặc, nhưng lại lạ lùng chính là âm thanh của nam nhân, tôi sợ tới mức cơ thể mới ngồi dậy từ trên mặt đất liền ngã bịch trở lại.

"Xì." Người nọ khẽ cười, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn đá lửa, thắp sáng đèn dầu. "Ta chờ nàng đã lâu, làm sao muộn như vậy?"

Ánh đèn tối tăm u ám nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt hắn, tôi hít một hơi khí lạnh, tim treo lơ lửng trên không mạnh mẽ rớt xuống------Nỗ Nhĩ Cáp Xích!

"Làm sao vậy? Nhìn dáng vẻ của nàng tựa như đang gặp phải quỷ. Ta đáng sợ như thế sao?" Hắn đứng trước mặt tôi, từ trên cao khinh thường nhìn xuống, sắc đèn màu vỏ quýt phản chiếu trong đồng tử hắn, vào lúc này hắn tựa như một lang sói đói khát khó nhịn.

Tôi xoay người ngồi dậy, tiếp đó đong đưa lảo đảo chống đỡ bên mép giường đứng thẳng người lên, đồng thời nỗ lực cân bằng lại hai chân bản thân sớm đã nhũn ra, cố hết mức không để nó run rẩy.

"Cô phụ* làm sao lại đến đây?" Tôi cố trấn định, lưng dựa vào sát tường, hít sâu.

*Cô phụ: dượng.

"Cô phụ?" Nỗ Nhĩ Cáp Xích vừa giận vừa cười trừng mắt nhìn tôi, "Ai cho nàng gọi như vậy?"

"Không đúng chỗ nào sao? Ngài không phải chính là cô phụ của ta......" Tôi giả vờ mỉm cười rực rỡ, nhưng đột nhiên bị hắn nắm chặt cằm. Đau quá! Dường như hắn thật sự có ý định nắm đứt xương cằm tôi, xuống tay chẳng chừa lại một chút mạng sống.

"Cô phụ? Hừ!" Hắn lại gần tôi, ánh mắt như muốn ăn thịt người khác, "Người Nữ Chân chúng ta không giống với người Hán, sẽ không đi chú trọng những cái cấp bậc lễ nghĩa và bối phận vô dụng này. Cho nên, Đông Ca, nếu nàng muốn dùng kiểu xưng hô đến áp chế ta, căn bản là làm sai cách rồi......"

Tôi đau đến nghiến răng chịu đựng. Tôi đương nhiên biết những câu mà hắn nói là có lý, thông hôn giữa những người Nữ Chân trong quan niệm đạo đức của người hiện đại, căn bản là thuộc loại loạn luân, thỉnh thoảng những cái vai vế rối rắm này có phần khiến tôi chỉ biết trố mắt nghẹn họng------Trong khái niệm của một nam nhân nơi đây, cô cháu cùng gả cho một người, xưa nay chẳng qua là một chuyện hết sức bình thường. Phải biết rằng đại phúc tấn Cổn Đại của hắn hiện giờ vốn là thê tử của đường huynh hắn, hơn nữa đã từng sinh một đứa con-------Sau khi trượng phu của Cổn Đại qua đời mới tái giá với Nỗ Nhĩ Cáp Xích.

"Ưm......" Tôi đau đến hít thở, nước mắt trong hốc mắt không ngừng đảo quanh, nhưng vẫn cứ nghiến răng gắng gượng.

So đo với kẻ bướng bỉnh đúng không? Được! Vậy cứ tiếp tục mà xem, trừ phi ngươi giết ta, bằng không......ta tuyệt đối không thỏa hiệp nhận thua. Đơn giản là tôi đã rõ hơn hết, đêm nay nếu trước mặt hắn tôi lộ ra lo lắng cùng ngạo khí, tôi sẽ thua chẳng còn gì cả!

Sau khi giằng co ba phút, tay Nỗ Nhĩ Cáp Xích rốt cuộc cũng thoáng thả lỏng, ngón tay men theo cằm tôi đi xuống, lướt qua cổ tôi. Loại cảm giác quái dị do da thịt chạm nhau mà sinh ra này, khiến da mặt của tôi nổi lên một tầng da gà, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ tôi hết lần này đến lần khác, khiến tôi dâng lên một cảm giác ghê tởm mãnh liệt.

Đang định mở miệng châm chọc, hắn đột nhiên trầm giọng bên tai tôi hỏi: "Hôm nay tình cờ gặp Bố Chiếm Thái?"

Tôi ngẩn ra. Hắn biết! Hắn lại có thể biết?! Tôi vốn nghĩ rằng hắn vẫn chưa biết......nói như vậy, là hắn sau khi đã nghe nói chuyện này mới đến tìm tôi? Vậy thì, Bố Chiếm Thái......bây giờ như thế nào? Sẽ bị xử phạt nghiêm khắc ác nghiệt ra sao?

"Ưm......" Cánh môi ẩm ướt ngừng trệ vào lúc tôi đang ngơ ngác giương mắt lại bao phủ trên cổ tôi, răng nanh sắc nhọn đâm sâu vào da thịt.

Hắn đang làm cái gì thế? Lẽ nào muốn hút máu của tôi? Tôi không hề biết nam nhân còn có phương thức thân mật quái gở này! Vết ứ đọng do Bố Chiếm Thái vừa rồi bóp chặt gây ra đang bị hắn trằn trọc mút vào, gặm cắn đau đến tôi chỉ muốn thét chót tai.

"Chuyên tâm chút......ta không thích có người thất thần vào lúc ta đang nói chuyện....." Hắn trầm giọng, một tay ghìm chặt sau thắt lưng tôi, một tay kéo xuống cổ áo tôi, cánh môi trượt xuống, dừng tại xương quai xanh của tôi.

"Khụ......" Cơ thể tôi mãnh liệt run rẩy.

"Đợi nàng suốt cả một năm, rốt cuộc đợi được đến lúc nàng tròn mười một tuổi." Hắn kìm nén, hô hấp càng lúc càng nặng nề, thấp giọng thở dài, "Không phải sợ, nàng sớm muộn gì đều sẽ là người của ta......cái này chẳng qua chỉ mới bắt đầu mà thôi. Tiểu nha đầu thuần khiết......" Hắn khẽ cười xoa nhẹ mặt tôi, "Ta đến dạy nàng làm thế nào để lấy lòng nam nhân."

Thật là một ông chú biến thái dung tục đến buồn nôn! Dưới đáy lòng tôi chửi mắng một câu.

Sớm đã biết trốn không khỏi kiếp này, chính là biết ngay lúc Bố Dương Cổ muốn tôi đến thành Phí A Lạp, câu mà hắn nói với tôi đến bây giờ vẫn vờn quanh rõ ràng bên tai tôi------"Ta mặc kệ muội dùng cách gì, đi cầu xin cô cô giúp, hay là......"

"Hay là" này, chính là chỉ đến phương pháp hiện tại này ấy chứ? Chẳng qua Bố Dương Cổ kín đáo không nói thẳng ra thôi.

Tôi cũng không sợ sắp phải đối mặt với chuyện gì, chỉ là đau lòng cho thân thể trẻ thơ của Đông Ca------Thân thể này chẳng qua mới mười tuổi, chết đi tuổi mụ bất quá cũng mười hai mười ba tuổi, vẫn còn chưa tốt nghiệp tiểu học ở thời hiện đại, lại phải bị ép đi chịu đựng những thứ bạo lực vô nhân đạo. Nỗ Nhĩ Cáp Xích đối với thân thể non nớt này sinh ra một ý nghĩ không an phận, khiến lòng tôi như ăn phải một con ruồi bọ ghê tởm, e rằng có khả năng là hắn không thèm để ý đến tuổi của Đông Ca, yên tâm thoải mái mà hưởng thụ ở thời đại của hắn mà nói là loại vui vẻ tầm thường nhất, tôi thì lại không có khả năng!

"Tránh ra!" Cuối cùng, khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích động thủ xé rách vạt áo trước ngực tôi, tôi lớn tiếng hét gầm lên, "Ghê tởm chết đi được!" Tôi nổi điên lấy tay gạt hắn ra, dùng chân đá hắn, hoàn toàn giống như một tên lưu manh vô lại bất kể hình tượng. Nỗ Nhĩ Cáp Xích không hề nghĩ tới tôi lại đột nhiên phản kháng hắn kịch liệt như thế, đưa tay muốn bắt lấy hai tay đang múa may của tôi, lại bị tôi hung hăn một hơi cắn trên cổ tay.

"Đáng chết!" Hắn nổi giận gầm lên một tiếng.

Tôi cắn chết không nhả, cắn đến hàm răng mỏi nhừ, nước mắt đều muốn tuôn trào ra. Nhưng một tiểu cô nương mới mười một tuổi, vô luận thế nào cũng không thể cùng với một tráng niên con nhà võ hơn ba mươi tuổi mà so đo khí lực, giống như tôi không có cách nào chống lại Bố Chiếm Thái, thì tôi lại càng không có cách nào đấu sức với Nỗ Nhĩ Cáp Xích.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích chỉ dùng sức vung tay như thế, tôi liền từ trên không bay ra ngoài, cột sống va thật mạnh vào góc bàn, phát ra âm thanh to lớn, bàn bị va chạm mà dịch chuyển, tôi lăn một vòng, lại từ trên bàn lăn té xuống mặt đất.

Đau, đã không cách nào hình dung được!

Sau khi thân thể đau đến đỉnh điểm, như không thể cảm nhận nỗi loại đau đớn này! Tôi muốn khóc, thế nhưng lại không khóc được, chỉ có thể cuộn tròn thân thể, tay chống lấy cột sống sau lưng, nghiêm mặt vặn vẹo, hì hì cười.

Thật ra tôi rất muốn khóc muốn lớn tiếng kêu lên đau đớn, chỉ là âm thanh sau cùng theo miệng đi ra, lại biến thành tiếng cười so với tiếng khóc còn khó nghe hơn.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích rõ ràng đã bị bộ dáng quỷ dị của tôi dọa sợ, sau khi hắn sửng sốt ba giây, bỗng nhiên bước dài một cái vội vã lao đến, khom lưng ôm lấy tôi.

"Ha ha......ha......" Tôi đau đến bắp thịt co giật, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, tôi ngẩng đầu quật cường không để cho nó rơi xuống.

"Người đâu------Người đâu------" Hắn ôm lấy tôi rất nhanh lao ra khỏi phòng, một cước đá văng cửa lớn đang khép hờ, hướng ngoài sân nghiêm giọng gào thét, "Truyền đại phu cho ta! Mau truyền------"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK