• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Đồ đệ yêu của ta, lâu rồi không gặp con có nhớ đến sư phụ không? ". Hoàng Lân khoác tay lên vai Lãnh giáo chủ thân mật nói.

Nghe lời đó của lão, bản thân hắn cảm thấy sởn hết cả gai óc. Từ hồi theo sư phụ đến giờ, hắn lúc nào cũng phải nghe những lời sởn gai ốc của sưphụ. Nên dù rất kính trọng Hoàng Lân nhưng đa phần hắn đều muốn tránh xa người. Nếu không phải vì bị trúng độc, hắn cũng không muốn nhờ đến sưphụ giúp đỡ.

Hắn không nói lời nào chỉ lạnh lùng bỏ cánh tay đang khoác trên vai xuống. Hoàng Lân thấy thế liền biễu môi như một đứa trẻchịu ủy khuất rất lớn.

" Aiz, có ai khổ như ta không chứ. Chỉ có duy nhất một đồ đệ mà hắn lại không chịu gần gũi với ta, thiệt là bất công mà "

Nhìn sư phụ ngồi đó oán trách, hắn vẫn không hề lên tiếng. Thấy dáng vẻ lạnh lùng của đồ đệ, lão lại khóc òa lên.

" Lão thiên a, ngươi thật là bất công đối với ta, cho ta một người đồ đệ thật là lạnh lùng. Người thật là thiên vị, sư đệ ta thì có một đệ tửbiết chăm lo cho hắn còn ta thì sao "

Bọn ám vệ xung quanh đềuđen mặt, dù cho đã nhìn không biết bao nhiêu lần cảnh lão khóc lóc nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy cảnh đó là bọn họ lại muốn đam thủng mắt mình.

Một lão nhân đã hơn 50 tuổi mà tính tình cứ như là một oa nhi, tất cả đềulén nhìn về phía giáo chủ thầm than. Giáo chủ à, người làm ơn hãy nói gì đi, sư phụ người sắp đem lỗ tai chúng thuộc hạ đày đọa đến thủng luônrồi.

Dường như càm nhận được ánh mắt ai oán "thầm" của bọn thuộchạ, hắn đứng dậy bước đến gần Hoàng Lân. Dù sao chính bản thân hắn cũngkhông thể chịu nổi tiếng khóc than của lão nữa.

" Thôi được rồisư phụ, người không cần phải tiếp tục ai oán đâu. Người nói là sẽ nhờ sư thúc giải độc cho con, vậy bây giờ người đâu? "

" Phải rồi, conkhông nhắc thì ta cũng quên. Sư đệ của vi sư đến đây vì việc khác nên đệ tử của đệ ấy sẽ giải độc cho con. Hiện tại đệ ấy có việc bận nên 3 ngày sau mới có thể qua đây. Đệ ấy đưa cho con ba viên thuốc, mỗi ngày mộtviên, có thể áp chế độc tính trong 3 ngày này "

Nói rồi lão đưacho hắn ba viên thuốc mà Hoàng Dực mới đưa cho lão lúc nãy. Uống mộtviên xong, hắn lên tiếng phân phó bọn thuộc hạ thu xếp chỗ nghỉ choHoàng Lân, còn mình lại ngồi xuống ghế. Cầm trên tay lọ thuốc, hắn cứnhìn vào đó, tự nhủ trong lòng: chỉ còn 3 ngày nữa là hắn sẽ được gặpnàng, chỉ còn 3 ngày nữa thôi.

Thời hạn 3ngày đã tới, Hàn Nguyệt Chi vào giờ Thìn (7-9h sáng) đã tỉnh giấc. Nàngngồi dậy nhẹ nhàng cử động thân thể, vì nằm bất động đã 3 ngày nên hiệntại rất khó cử động thân thể. Cảm thấy cơ thể đã thoải mái, Hàn NguyệtChi xuống giường vận lại bộ hồng y. Lúc này, Hoàng Dực vốn đã đứng ngoài chờ đã lâu, nghe thấy tiếng động trong phòng liền nhẹ nhàng gõ cửa rồibưng một khay thức ăn vào.

" Nguyệt nhi, mau lại đây ăn chút gì đi, vi sư đã nấu một ít cháo cho con rồi "

Hai sư trò cùng nhau dùng bữa, Hoàng Dực mở miệng vì muốn chấp dứt sự yên lặng.

" Lát nữa con theo ta đi gặp sư huynh, tên tiểu tử kia cũng đến rồi. Visư đã đưa hắn ba viên Diệp Hỏa đơn, có lẽ đã kiềm chế được độc tố trongngười hắn "

" Người đã đưa Diệp Hỏa đơn, vậy người biết đó là độc gì rồi sao? "

" Không, ta nghe con nói là Diệp Hỏa đơn có thể kiềm chế được độc tố nên ta nghĩ có lẽ có tác dụng với độc của tên tiểu tử kia "

" Đúng là nó có tác dụng kiềm chế nhưng chỉ với một số loại độc thôi. Còn với những loại mới hay phức tạp hơn thì không thể. Nếu nhưng dùng bừabãi thì nó có thể phản tác dụng. Hiện tại sư thúc đang ở đâu, con phảiqua đó xem ". Nàng nói với giọng hoảng hốt.

Nghe Hàn Nguyệt Chinói như vậy, bản thân lão cũng cảm thấy lo sợ. Dù sao Diệp Hỏa đơn cũnglà do Nguyệt nhi chế tạo, cũng vừa mới nói cho lão vài ngày trước, nếutên tiểu tử đó có việc gì thì… Nghĩ đến đây lão cùng Hàn Nguyệt Chi lậptức đi đến viện của Huyết giáo.

Lúc này Lãnh giao chủ đang dùng thiện, còn Hoàng Lân ngồi đối diện hắn thì lại huyên thuyên không ngừng.

" Tại sao thức ăn chỉ có ba món, bọn người tổ chức năm nay thật là keokiệt. Đồ nhi à, con có thể cho vi sư một chút bạc được không? Ăn cơm ởđây chả khác nào bị bỏ đói cả. Mà sư đệ ta đưa con ba viên thuốc, tạisao con chỉ mới uống 1 viên? "

" Thuốc này dù sao cũng chỉ có tác dụng kiềm chế độc tính, uống một viên là đủ. Khi nào có thể giải đượcđộc thì con mới nghiêm túc mà uống "

Hoàng Lân nghe đồ đệ nói thế thì bực tức. Sư đệ đã có lòng giúp thế mà lại còn không chịu tuân theo. Dù sao thì người ta cũng là Dược Vương, là sư đệ của lão, vậy mà đồ nhi cư nhiên không chừa cho lão mặt mũi.

Tức quá hóa thẹn, lão nhanh chóng dùng khinh công cướp lấy lọ thuốc đang để trên bàn, nhanh tay đổmột viên tính ép hắn uống. Mọi người trong phòng đều không nghĩ tới tình huống này, nhìn thấy giáo chủ vẫn điềm tĩnh dùng thiện nên không ai dám ra tay. Hoàng Lân tuy không tinh thông y thuật, nhưng luận về võ thìlão cũng thuộc hàng nhất nhì trong giới võ lâm.

Lão đang tính đưa viên thuốc vào khoang miệng đồ đệ thi có một cây châm phóng đến làm cho lão đánh rơi viên thuốc. Cùng lúc đó một giọng nói hoảng hốt vang lên.

" Không được cho hắn uống "




Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK