Mục lục
Huyền Thiên Hồn Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Sao lại thế...

Đám người Từ Bình giật mình.

- Hừ, có cái gì sẽ không, mấy người bọn họ đều là thế lực đến từ Huyền Vực, lẫn nhau trong lúc đó tất nhiên hết sức quen thuộc, mà chúng ta cùng bọn họ không quen biết, e sợ từ lúc phân phối cấm chế trận pháp, bọn họ cũng đã có dự tính như vậy, chỉ là kiêng kỵ thực lực của ta, muốn từ từ đánh tan mà thôi, các ngươi còn ngớ ngẩn nghĩ bọn họ chỉ coi trọng bảo vật của Huyền Diệp, thực sự là ngu xuẩn.

Đám người Từ Bình không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, nếu như đúng như lão tổ nói, bọn họ đang rất nguy hiểm.

Tuy thực lực của bọn họ cường hãn, nhưng chỉ có một tên Vũ Hoàng tam trọng, ba Vũ Hoàng nhị trọng, mà đối phương là có hai Vũ Hoàng tam trọng, gần mười tên Vũ Hoàng nhị trọng, hơn nữa đại trận bát giai này, muốn khốn giết bọn họ, cũng không phải chuyện không thể nào

Nghĩ tới đây, Từ Bình cũng sốt sắng lên, dồn dập ra tay, kịch liệt oanh kích đại trận.

- Từ Nghiễm Lâm này cũng thật khôn khéo, khẳng định đoán được sau khi chúng ta bắt tiểu tử kia, tất nhiên sẽ động thủ với hắn, vì lẽ đó không chịu ngoan ngoãn tiếp tục chờ đợi.

Lúc này bên trong đại trận, đám người Giang Sùng Hoàng nhìn bốn người Từ Nghiễm Lâm không ngừng tiến công, sắc mặt có chút khó coi nói.

Đao Minh Hoàng cười lạnh một tiếng nói:

- Quản nhiều như vậy làm gì, Mục Cấm đại sư bày xuống trận pháp, chí ít có thể nhốt lại đám người Từ Nghiễm Lâm nửa canh giờ, có thời gian này, chúng ta sớm đã đánh giết Huyền Diệp, hiện tại đáng giá quan tâm một hồi, là gia hỏa Chiến Thương kia, ta luôn cảm thấy người này có chút quỷ dị.

- Đao Minh Hoàng, ngươi yên tâm, Chiến Thương kia ở dưới ta quản chế, căn bản không hề có một chút dị động, nên nghe theo chúng ta sắp xếp, cho rằng chúng ta chỉ muốn ra tay với Huyền Diệp kia.

Mục Cấm thời khắc giám thị đại trận cười lạnh nói.

Ở trong thần thức của hắn, Chiến Thương đối mặt đại trận đột nhiên bao phủ hắn, lại không hề có một chút kinh hoảng, trái lại sau khi nghe lời giải thích của bọn họ, trực tiếp ở bên trong đại trận khoanh chân tu luyện.

Nghĩ đến Chiến Thương lúc trước cùng Diệp Huyền giao dịch, Mục Cấm chỉ có thể xem Chiến Thương cử động, quy kết đến tên này là người ngu ngốc.

- Đã như vậy, trước giết tiểu tử kia.

Giang Sùng Hoàng cười lạnh một tiếng, dứt tiếng, hắn cùng đám người Đao Minh Hoàng đồng thời lẻn vào trong trận pháp, thân hình lóe lên một cái, trong nháy mắt liền biến mất không còn tăm hơi.

Trong đại trận hoàn toàn mờ mịt, Diệp Huyền toả ra thần thức của mình, quan sát toàn bộ đại trận.

Hắn ở trong nháy mắt Giang Sùng Hoàng mở miệng cũng đã cảm giác được không ổn, đợi mình bị đại trận nhốt lại, trên mặt hắn trái lại bình tĩnh.

- Lưu Quang Cấm Nguyên Trận bát giai, xem ra Mục Cấm kia ở trên trận pháp, tu vi vẫn đúng là không kém.

Trong lòng Diệp Huyền cười gằn, nhưng vẻ mặt không hề có một chút hoảng loạn, đám người Giang Sùng Hoàng lại muốn dùng trận pháp nhốt hắn, đây thực sự là múa rìu trước cửa Lỗ Ban.

Hắn một chút liền nhận ra, Mục Cấm nhốt hắn, chính là Lưu Quang Cấm Nguyên Trận, loại trận pháp này có thể phong tỏa ngăn cản một vùng không gian, ngay cả cường giả Vũ Hoàng cũng rất khó từ bên trong chạy trốn.

Nhưng muốn nhốt Diệp Huyền hắn, lại không khác nào người si nói mộng.

- Các ngươi đã muốn chơi, vậy ta liền chơi với các ngươi.

Diệp Huyền cười lạnh, giả ý để Nhị Hắc cùng Tiểu Hắc bảo vệ ở bên cạnh, đồng thời lớn tiếng nói:

- Giang Sùng Hoàng, không biết ngươi muốn cùng ta làm giao dịch gì, nói ra là được, tại sao còn muốn dùng trận pháp nhốt ta lại.

Hắn nói chuyện, đồng thời trong bóng tối di động qua vị trí sinh môn của Lưu Quang Cấm Nguyên Trận.

Đồng thời ở trong thần thức của hắn, bóng người của Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng, cũng rõ ràng hiện ra ở trong đầu.

Giờ phút này hai người, một ở bên trái, một ở phía sau mình, đều là cẩn thận từng li từng tí tới gần, hiển nhiên là sợ Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc, coi như là ở trong trận pháp, cũng phải dùng phương pháp đánh lén đánh giết mình.

Trong lòng Diệp Huyền cười gằn, khống chế Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc thời khắc đợi mệnh, chỉ chờ hai người ra tay, liền cho hai người một giáo huấn khó quên.

Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng dù sao cũng là hai Vũ Hoàng tam trọng, nếu như không phải hiện tại tu vi của hắn quá thấp, Diệp Huyền căn bản là không cần cùng đối phương làm trò gian này.

Mấu chốt nhất là, Chiến Thương còn vẫn ở trong bóng tối, so với Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng, Diệp Huyền kiêng kỵ Chiến Thương, so với hai người này còn mạnh hơn nhiều.

Ước chừng mười mấy hô hấp sau, Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng vẫn ẩn núp ở trong bóng tối, thời điểm cách Diệp Huyền chỉ có gần mười mét, đột nhiên động.

Bá, bạch!

Hai đạo lưu quang, trực tiếp một trái một sau công kích về phía Diệp Huyền.

Diệp Huyền vừa mới chuẩn bị để Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc phản kích, bỗng nhiên sắc mặt kịch biến, khoát tay, Tiểu Hắc cùng Nhị Hắc trong nháy mắt tiến vào túi linh sủng, sau đó cả người đột nhiên bước vào sinh môn của trận pháp, một cước đá gảy hạch tâm.

Ầm ầm!

Toàn bộ đại trận ầm ầm run rẩy, đầy trời sương trắng tiêu tan, thân hình Diệp Huyền không hề dừng lại một chút nào, thừa dịp trong nháy mắt đại trận lộ ra khe hở, cả người hắn trực tiếp tiến vào lỗ thủng màu đen.

- Làm sao có thể?

Giang Sùng Hoàng cùng Đao Minh Hoàng vồ hụt, tất cả đều ngạc nhiên nhìn tình cảnh này, căn bản không hiểu phát sinh cái gì.

Vèo!

Đúng lúc này, một đạo lưu quang khác theo sát Diệp Huyền nhảy vào lỗ thủng màu đen, chính là Chiến Thương.

Ầm!

Lưu Quang Cấm Nguyên Trận bị đá gảy mắt trận, trận kỳ kịch liệt nổ vang, lộ ra kẽ hở, đám người Từ Nghiễm Lâm cảm ứng được Huyền khí gợn sóng, liền nắm lấy cơ hội, một đòn toàn lực phá ra toàn bộ đại trận.

- Giang Sùng Hoàng, lão phu cần một lời giải thích.

Vừa ra tới, Từ Nghiễm Lâm nộ khí đằng đằng nói.

Lời của hắn vừa nói xong, một bóng người đột nhiên rơi vào trong tòa đại điện này.

Người đến vóc người gầy gò, khắp toàn thân đều để lộ ra một tia khí tức loang lổ, vẻn vẹn là đứng ở chỗ đó, thì có một loại uy thế vô biên tràn ngập, ép mọi người ở đây hầu như không thở nổi.

- Huyết Kiếm Vũ Đế đại nhân!

Nhìn rõ ràng người đến, Giang Sùng Hoàng cùng đám người Đao Minh Hoàng giật nảy mình, dồn dập tiến lên hành lễ.

Người đến tiếng tăm rất lớn, bọn họ ở Huyền Vực tam trọng lăn lộn không người không biết, Huyết Kiếm Vũ Đế Sử Quang Lương, bí danh Huyết Kiếm.

Huyền Vực dĩ nhiên có cường giả Vũ Đế tiến vào không gian bí ẩn này.&

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK