• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi người đều nhìn lại theo hướng cậu ta chỉ.

Ngày chính thức đi học lại, sảnh lớn tòa nhà dạy học người đến người đi, Giang Qua nắm lấy tay vịn khó khăn cất bước lộ vẻ hết sức gầy yếu.

Tạ Tinh Lan kinh ngạc nhìn hai chân bề ngoài hoàn toàn không khác của nó... Lắp chân giả à? Cậu nhớ hồi cấp ba ở đời trước, Giang Qua không lắp chân giả.

Cậu đi tới, đúng lúc Giang Qua đi không vững, hơi lảo đảo, Tạ Tinh Lan thuận tay đỡ nó một cái.

Giang Qua vô thức dùng sức hất tay ra, ngẩng đầu nhìn thấy là Tạ Tinh Lan, nó sững sờ một chút, tay nắm lấy lan can ngày càng gắng sức. Nó nhấp môi một cái: "Tôi..."

Tạ Tinh Lan cũng không để ý, cậu nhìn chân Giang Qua, sau đó lại nhìn đỉnh đầu Giang Qua —— nhìn, nhìn không tới rồi.

Vấn đề chiều cao là tổn thương trí mạng của Tạ Tinh Lan, cậu cười gượng nói: "Cậu đứng lên cao thật đó, tôi cũng không nhìn thấy đỉnh đầu của cậu."

Giang Qua khựng lại, sau đó cúi đầu xuống cho Tạ Tinh Lan nhìn.

Tạ Tinh Lan: "..."

Cậu ngày càng cảm thấy Giang Qua khờ, rất dễ lừa gạt dễ ăn hiếp. Cậu nói đại gì đó, Giang Qua cũng có thể làm thật. Cũng thành thật quá rồi đấy.

Đúng lúc này đã hết giờ phạt đứng, các bạn học tụm năm tụm ba trở về lớp.

Giang Qua mím môi một cái, nói "Cậu đi trước đi, không cần đợi tôi."

Chân phải lắp chân giả rồi thỉnh thoảng đau từng cơn, nó nhất định phải đi mấy bước hòa hoãn một lát mới được.

Tạ Tinh Lan không muốn về lớp nhanh như vậy, dứt khoát đợi nó cùng đi lên.

Trông Giang Qua cũng không muốn cậu đỡ, Tạ Tinh Lan không đến đỡ.

Cuộc thi Olympic toán lần đó, Tạ Tinh Lan vốn chỉ muốn giúp Mạnh Tĩnh, cõng một lát mà thôi, không biết tại sao Giang Qua phản ứng lớn như vậy.

Sau đó cậu mới tỉnh táo lại, có lẽ cậu cảm thấy là chuyện bình thường, trong mắt đứa trẻ nhạy cảm như Giang Qua đã thay đổi ý nghĩa rồi.

Chắc Giang Qua không muốn tạo phiền phức cho cậu.

Lúc này, cậu nhìn Giang Qua chậm rãi từng bước đi đến nỗi bên trán cũng toát mồ hôi, không khỏi hỏi: "Cậu thế này bao lâu rồi? Có phải vẫn không quen không?"

Giang Qua trầm thấp ừ một tiếng.

Học kỳ trước, nó tận mắt nhìn thấy Tạ Tinh Lan bị thương, lại bất lực. Nó thực sự muốn thoát khỏi xe lăn, đứng lên, thậm chí cố đè xuống thù hận trong lòng, đi cầu xin ông nội Giang gia.

Lão gia tử Giang gia cả đời uy nghiêm, từ trước đến nay coi đứa con riêng là nó là không có gì, không chăm sóc, cũng không bắt nạt. Mấy năm này Giang Qua có thể yên ổn mà sống ở Giang gia, cũng là ông cụ đặc biệt dặn dò hai vợ chồng Giang Phong không được phép làm khó dễ nó nữa.

Giang Qua ngoại trừ đi cầu xin ông cụ, không còn cách nào khác.

Nó cho ông nội Giang xem tất cả giải thưởng mình nhận được còn có thành tích ở trường, mặt không biểu cảm nói mình có giá trị lợi dụng, thấm chí cắn chặt răng, run rẩy muốn quỳ xuống cầu xin ông cụ.

Có lẽ là thành tích vượt trội của nó khiến lão gia tử sinh ra một chút thương tiếc, lão gia tử sắp xếp người dẫn nó đến bệnh viện phục hồi chức năng, làm chân giả theo yêu cầu thích hợp, cũng đặt ra kế hoạch huấn luyện để khôi phục lực cơ.

Mới bắt đầu nó hầu như đều không đứng vững.

Sau khi lắp chân giả càng đau tới nỗi toàn thân run lên, mỗi một bước đi đều đổ mồ hôi như mưa rơi.

Thời gian nó lắp chân giả muộn quá, muốn khôi phục tốc độ và tư thế đi đường bình thường quá khó, nó huấn luyện ngày qua ngày, chỗ tiếp nối chân phải và chân giả mỗi đêm đều sưng đỏ rướm máu.

Sau mấy tháng ròng rã, nó mới miễn cưỡng có thể dựa vào tay vịn hoặc tường để đi, nhưng đi vẫn chậm như cũ, hơn nữa tư thế khó chịu lại xấu xí, so với lúc ngồi trên xe lăn càng làm người khác chú ý chọc người khác bật cười.

Giang Qua cảm nhận được ánh mắt khác thường từ xung quanh liếc tới.

Còn có đứa trẻ nghịch ngợm cố ý đi trước mặt nó, bắt chước tư thế của nó, xiêu xiêu vẹo vẹo bày ra động tác cổ quái, giống hệt con ngỗng chỉ bày cái mông khệnh khạng. Bên cạnh có người âm thầm trộm cười lên.

Giang Qua chậm rãi dừng lại không di chuyển, nó cúi thấp đầu, tóc che ánh mắt của nó. Nó nhẹ giọng nói với Tạ Tinh Lan: "Cậu đi trước. Không cần phải để ý đến tôi."

Tạ Tinh Lan đi chung với nó, cũng sẽ bị người khác cười.

Nó vốn nên đợi sau khi có thể đi đường bình thường, lại đến tìm Tạ Tinh Lan.

Nhưng mà...

Hơn mấy tháng không gặp, nó rất muốn gặp Tạ Tinh Lan một lần.

Tạ Tinh Lan nhìn xung quanh một vòng, chắc hẳn là ánh mắt có sát khí quá nặng, những người bật cười kia đều nhanh chóng rời đi. Tạ Tinh Lan lại đạp một phát vào mông cậu trai kia, cậu trai loạng choạng một chút, suýt nữa ngã sấp mặt.

Cậu chửi: "Phắn nhanh lên! Uốn éo vui thích như thế, xấu đến mắt tao mày có bồi thường tiền không? Lượn!"

Cậu trai kia giật nảy mình, ỉu xìu bỏ chạy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK