• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tạ Tinh Lan sững sờ chốc lát, nhất thời không biết có nên đẩy hắn ra không.

Nặng quá...

Cuối mùa hè, Tạ Tinh Lan vẫn mặc áo ngắn tay, cổ tròn rất rộng, cái cổ nhỏ gầy và một nửa xương quai xanh đều lộ trong không khí, Giang Qua tựa trên bả vai cậu, miệng mũi thở ra hơi nóng rơi trên làn da cậu, giống như lông chim quét qua, cậu vô thức rụt cổ một cái.

"Êu, Giang Qua?" Tạ Tinh Lan đẩy bả vai hắn một cái, "Cậu muốn ngất cũng đừng ngất vào lúc này nha, sao tôi kéo cậu ra ngoài được??"

Chóp mũi phảng phất hơi mùi máu tanh, cũng không biết là máu của ai, Tạ Tinh Lan nhíu mày lại: "Cậu... nếu không thì đến bệnh viện?"

"Không cần." Giọng Giang Qua hơi khàn, nói cũng rất khẽ: "Tôi đứng được, cậu.. cậu về đi."

Sau đó, hắn lại lẩm bẩm một câu xin lỗi.

Tạ Tinh Lan liếc nhìn ống quần chỗ đầu gối chân phải của hắn, mơ hồ có một vòng vết máu, chắc hẳn là động tác đánh nhau quá lớn, cứ thế cọ ra máu. Tình trạng dưới quần vẫn chưa biết vô cùng thê thảm ra sao.

Tạ Tinh Lan không muốn quan tâm hắn thế nào đi nữa, cũng sẽ không bỏ lại một mình hắn rời đi trong tình huống biết rõ hắn đã bị thương đứng không vững.

"Hoặc là tôi đưa cậu đến bệnh viện, hoặc là gọi điện thoại kêu người đến đón cậu về."

Giang Qua im lặng một lát, móc điện thoại trong túi ra, gọi cho Trần Lệ.

Đợi hắn cúp điện thoại, Tạ Tinh Lan hỏi hắn: "Tại sao mấy người vừa nãy tìm cậu gây phiền?"

Giang Qua nói: "Bọn họ là người của Giang Gia Văn."

Tạ Tinh Lan biết, Giang Qia Văn chính là con cả của Giang gia, rất có danh tiếng trong giới con nhà giàu bọn họ, nghe nói rất biết làm người, hào phóng lại xa hoa.

Cậu nhướng mày: "Cậu vừa về mấy ngày, hắn đã bảo người đến chặn cậu rồi? Cậu đã làm chuyện gì, hắn phải đề phòng cậu thế?"

Giang Qua cúi người, tựa trên vai Tạ Tinh Lan, hơi hơi lim dim mắt: "Không biết."

Tạ Tinh Lan cũng không truy tìm căn nguyên, chuyển nói: "Vậy tôi hỏi điều này chắc chắn cậu biết. Cậu đi theo tôi làm gì?"

Giang Qua cứng đờ.

Một lúc lâu sau, hắn khẽ nói: "Cậu uống rượu, buổi tối không an toàn."

Tạ Tinh Lan: "..."

Trong lúc nhất thời cậu cũng không nói gì, bầu không khí giữa hai người hơi ngưng trệ.

Mặt Giang Qua gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ làn da Tạ Tinh Lan tản ra, nhiệt độ cơ thể cậu thấp, cho dù ở giữa mùa hè tay chân cậu cũng lạnh lẽo, nhiệt độ mỏng manh kia của Tạ Tinh Lan tựa như đống lửa trong băng tuyết ngập trời, dù cho lý trí gào thét bảo hắn rời xa một chút, bản năng lại vẫn thúc đẩy hắn vô sỉ mà đến quyến luyến chút ấm áp đó.

Khi còn bé hắn cũng từng ôm Tạ Tinh Lan, khi đó Giang Qua ngửi được trên người cậu đều là vị ngọt của kẹo sữa. Bây giờ hết rồi, thay vào đó là mùi hoa lan nhàn nhạt, có thể là mùi nước giặt quần áo lưu lại trên quần áo.

Cho đến khi Trần Lệ vội vàng chạy đến, hai người họ đều không nói gì thêm.

Trần Lệ đi vào đầu ngõ, liền thấy dáng vẻ Giang Qua lung lay sắp đổ tựa trên người Tạ Tinh Lan, trong lòng hắn ta khó hiểu ơ lên một tiếng, anh Giang của hắn là người yếu đuối đến thế? Trần Lệ từng thấy Giang Qua đánh nhau, một mình hắn chọi năm sáu người tuyệt đối không có vấn đề gì, cứ cho là thật sự bị thương đứng không vững, hắn cũng không thể lại dựa vào người khác tìm sự giúp đỡ.

Không rảnh suy nghĩ nhiều,Trần Lệ nhanh chóng đi lên đỡ Giang Qua: "Anh Giang? Chắc anh không ngất nhỉ? Hề lố?"

Bả vai Tạ Tinh Lan cũng mỏi, đợi Trần Lệ đỡ lấy Giang Qua, cậu hoạt động bả vai và cổ: "Mệt chết tôi. Cậu đến rồi thì tốt, tôi rút lui."

"Làm phiền cậu, người anh em," Trần Lệ chân thành đề nghị: "Thật ra cậu có thể để anh ấy ngồi dưới đất."

Tạ Tinh Lan: "... Cảm ơn cậu bây giờ mới nhắc tôi."

Ra khỏi con hẻm, Tạ Tinh Lan do dự một chút, cậu không biết Giang Qua có nói chuyện chân phải của mình không đủ cho những người khác không, không rõ ràng nhắc một câu: "Chỗ cậu bị thương phải khử trùng, đừng một mình chịu đựng, cậu cũng không phải người sắt."

Giang Qua nhìn cậu, sau đó nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Dáng vẻ vô cùng thuận theo nghe lời.

Biểu cảm Trần Lệ hơi quái dị, nhẫn nhịn không nói, cho đến khi Tạ Tinh Lan và bọn họ mỗi người một ngả, bóng lưng cũng không nhìn thấy, hắn ta mới hỏi: "Anh Giang, có phải anh quen biết Tạ Tinh Lan không."

Trước đó ở KTV, Giang Qua rõ ràng uống hết một một chai bia mắt cũng không chớp, cố tình nhường Tạ Tinh Lan. Vừa rồi còn dáng vẻ không xương dựa vào người ta, nói không quen ai mà tin?

Giang Qua đẩy hắn ta ra, trên mặt không có biểu cảm gì: "Mày tới nhanh thế làm gì?"

Vẻ mặt Trần Lệ WTF: "Anh, em nghe nói anh bị thương em liền vội vàng chạy tới, chạy cũng sắp tắt thở, xong rồi anh còn chê em tới nhanh?"

Giang Qua liếc nhìn hắn ta một cái, tự khập khiễng đi về phía trước.

Trần Lệ cảm thấy tư thế của hắn hơi kỳ lạ: "Anh Giang anh không sao chứ? Chân anh sẽ không bị đánh gãy rồi nhỉ?"

Giang Qua không để ý tới hắn ta, tự đón một chiếc xe rời đi.

Trần Lệ chả hiểu mô tê gì đứng tại chỗ, không thể hiểu nổi.

Tạ Tinh Lan lên xe mới phát hiện, cậu quên tìm điện thoại.

Thôi bỏ đi, chắc hẳn là thật sự bị trộm rồi.

Thân thích nhà cậu ngày lễ ngày tết đều sẽ tặng quà, rất nhiều khách đến nhà cũng sẽ mang cho cậu một ít quà. Trong nhà có rất nhiều điện thoại mới chưa dùng bao giờ, đổi cái điện thoại khác là được rồi.

Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, các môn học của lớp mười chính thức bắt đầu.

Một ngày tự học tối, Tạ Tinh Lan làm bài tập xong thì gục xuống bàn ngủ.

Cậu ngồi ở vị trí thứ hai đếm ngược cạnh cửa sổ hành lang, đang ngủ, nghe bên ngoài có người gõ cửa hai lần. Cậu tưởng là giáo viên tuần tra về, đổi tư thế ngủ tiếp.

Ngồi cùng bàn với cậu là một em gái nhỏ nhắn xinh xắn, chọc nhẹ vào cánh tay cậu, nói: "Tạ Tinh Lan, bạn cậu."

Trong lúc huấn luyện quân sự, Tạ Tinh Lan và Cố Lãng thường xuyên cúp tự học tối đến quán net bên ngoài để lên mạng, gặp được Vương Chinh, Vương Chinh còn dẫn bọn họ đi khoan thủng bức tường lâu năm thiếu tu sửa của Tam trung. Một cách tự nhiên biến thành bạn xấu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Vương Chinh làm khẩu hình miệng với cậu: "Ra ngoài —— mở hắc —— "

(mở hắc: chỉ là 1 nhóm người cùng nhau tạo tổ đội để chơi game với nhau)

Tạ Tinh Lan liếc nhìn đồng hồ, bảy rưỡi, về phòng ngủ trước mười giờ là được. Cậu ra dấu ok, sau đó quang minh chính đại rời khỏi phòng học.

Trên đường, Vương Chinh hỏi cậu: "Lão Tạ, mày chơi bóng được không?"

Tạ Tinh Lan nói: "Tàm tạm thôi. Làm gì, mày muốn kéo tao vào đội bóng rổ trường của chúng mày à, thiếu người đến vậy?"

Vương Chinh thở dài: "Còn không phải sắp tới là đấu vòng tròn cấp ba hả, một người lớp mười một ở đội tao mấy hôm trước vừa vặn ngã xe điện, gãy xương cánh tay, chắc chắn là không ra sân được. Mấy người dự bị đều nát kinh khủng, tao nghe Cố Lãng nói này đánh bóng được, cho nên mới hỏi mày xem."

Hai người vừa khéo đi ngang qua sân bóng rổ của trường, Tạ Tinh Lan hất cằm về phía sân bóng rổ một cái: "Nếu không thì không đến quán net, đánh mấy trận, mày cảm thấy tao có thể thì không thành vấn đề."

Mắt Vương Chinh sáng lên: "Được."

Bọn họ một đối một đánh hơn một tiếng, dưới sự phòng thủ của Vương Chinh Tạ Tinh Lan vào năm quả, Vương Chinh Lau mồ hôi một cái: "Lão Tạ đánh được đấy, đến lúc đó nếu dự bị của bọn tao không được thì mày lên thay, tao đánh tiếng với đội trưởng."

Tạ Tinh Lan ném bóng cho hắn ta: "Được, mày quyết định là được."

Tháng mười là tháng thể dục, cầu lông, bóng đá, bóng chuyền các loại thi đấu cấp trường liên tục, đến cuối tháng mười chính là đấu vòng tròn bóng rổ cấp ba được quan tâm nhất.

Vốn loại thi đấu thể dục này không liên quan gì đến học sinh không phải của đội nhà trường, phần lớn học sinh thậm chí cũng không biết khi nào có trận đấu của trường mình, vẫn học bài phòng học. Nhưng mà ngày đó thật đúng lúc, giáo viên dạy tiếng Anh lớp Tạ Tinh Lan lâm thời có việc xin nghỉ, chủ nhiệm lớp Tôn Hạo Ba vung tay lên, cho phép họ đến sân bóng rổ xem thi đấu.

Các học sinh trong lớp hoan hô tốp năm tốp ba rời đi, lúc trùng trùng điệp điệp đi qua hành lang, mấy lớp bên cạnh đều ném tới ánh mắt ghen tị.

Khi đến sân bóng rổ, trận đấu giữa Tam trung và trường trung học phụ thuộc vừa bắt đầu không lâu.

Bên cạnh sân bóng chỉ có lác đác vài người trốn học ra xem, có phần vắng vẻ.

Cố Lãng nhìn hai bên: "Không phải Vương Chinh nói còn đặc biệt nhờ mấy em gái trong câu lạc bộ vũ đạo đến cổ vũ trợ uy sao? Người đâu?"

Hứa Như nói: "Em gái đều là sinh vật nhìn mặt. Chưa kể thời tiết này còn phải mặc áo ba lỗ váy ngắn, nếu không có trai đẹp ai sẽ đến?"

Tạ Tinh Lan cũng âu sầu trong lòng: "Thảm quá rồi, treo danh hiệu đấu vòng tròn, đánh như trận tự do ở bên ngoài, ngay cả đến ghi hình cũng không có."

Trận đấu trên sân bóng cũng rất không có bầu không khí nhiệt huyết.

Đội bóng rổ trường trung học phụ thuộc có tiếng, thi đấu bóng rổ hàng năm gần như đều là trường trung học phụ thuộc giành được vinh quang, nhưng có tin đồn, từng truyền rằng đội bóng rổ trường trung học phụ thuộc rất bẩn.

Mà Tam trung vốn đã mất một viên mãnh tướng, chỉ có thể cho dự bị ra sân, lại là đối mặt với trung học phụ thuộc, áp lực tâm lý khỏi phải nói lớn bao nhiêu, nửa đầu trận đấu này đúng là bị đánh cho nhão nhoẹt.

Lúc nghỉ ngơi giữa trận, Vương Chinh nhìn thấy Tạ Tinh Lan, suýt chút nữa trào nước mắt, kêu cha gọi mẹ chạy về phía Tạ Tinh Lan.

Hắn tê tâm liệt phế gọi: "Lão Tạ ——!"

Tạ Tinh Lan trung khí mười phần trả lời: "Con chó con!!"

Bạn học bên cạnh tưởng chừng như sắp cười ngất.

Vương Chinh cũng không để ý bị chiếm hời ngoài miệng, hai tay hắn ta bám hàng rào lưới, lắc lư loảng xoảng: "Mau cứu con đi! Lão Tạ!"

Tạ Tinh Lan vốn đã đồng ý với hắn, cũng sẽ không lâm trận đổi ý, nói: "Mày đã báo dự bị với đội trường của mày chưa?"

"Đã nói, hắn đồng ý rồi. Tâm thái của hậu bị kia của bọn tao thực sự bùng nổ rồi, vừa nãy khóc nói với đội trưởng đừng đánh nữa. Bây giờ chỉ có thể dựa vào mày, lão Tạ, " Biểu cảm Vương Chinh khổ đại cừu thâm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Có mấy người trường trung học phụ thuộc tay chân không sạch sẽ, trọng tài thiên vị bọn nó, người của chúng ta ăn thiệt mấy lần rồi."

Tạ Tinh Lan nói: "Tao có thể lên, nhưng mà bình thường tao chỉ chơi phiếu, nói không chừng không giúp được chúng mày, ngược lại cản trở."

(chơi phiếu: chỉ hành vi không liên quan đến tính chất chuyên nghiệp)

"Không sao. Dù gì phần thắng cũng không lớn, bọn tao chỉ không nuốt nổi cơn giận này."

"Được, tiểu gia chuẩn." Tạ Tinh Lan quay đầu nói với Cố Lãng: "Tiểu Cố, mời lên diễn đàn thông báo, tao muốn ra sân không thể không có mặt mũi như thế."

Cậu khẽ nhếch mặt mày, đáy mắt đựng ánh sáng, có một loại không bị trói buộc và kiêu căng chỉ có ở thiếu niên, hình như không có bất kỳ chuyện gì có thể khiến cậu sụp mi thuận mắt, cúi đầu xưng thần.

Cố Lãng cười: "Được, đại gia, bao mày hài lòng."

Tam trung có một diễn đàn trường, phong cách học tập của bọn họ nghiêm ngặt, đối với việc quản thúc sinh hoạt giải trí của học sinh ngược lại không nghiêm như vậy, cho nên ngôn luận trên diễn đàn cũng rất tự do.

Khi Tạ Tinh Lan huấn luyện quân sự với một tấm ảnh chụp mặt bên không qua P, trực tiếp nhòm ngó ngôi báu hot topic đầu tiên.

(p: photoshop)

Trong tấm ảnh cậu đang hơi nhíu mày trong ngày nắng to, dáng vẻ có phần không chịu được, nhưng đường nét mặt mày xuất chúng chói mắt ngay cả ánh nắng mãnh liệt cũng không che đậy được, bình luận dưới topic sắp điên hết rồi.

Danh tiếng và mức độ thảo luận trực tiếp lấn át Khương Tuyết Lê giáo hoa của cuộc bình chọn cùng thời kỳ.

Thậm chí rất nhiều người đều vẫn chưa biết giáo hoa mới tên là Khương Tuyết Lê, dù sao hầu hết các nữ sinh quan tâm giáo thảo, mà nam sinh lại rất ít lên diễn đàn tám chuyện về topic.

Cố Lãng soạn một topic mới đăng lên, cùng dùng một cái tên rất hấp dẫn nhãn cầu.

[Hiện trường giáo thảo thoát y dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, nguyên nhân vậy mà là ——]

Có vài học sinh mang điện thoại lên lớp chẳng mấy mà chú ý đến bài post này.

[Đậu má? Bây giờ Tạ Tinh Lan đang thi đấu bóng rổ?]

[!! Tại sao không nói sớm?? Con mẹ nó câu lạc bộ vũ đạo, hai ngày trước đội trường còn xin chúng tôi đến làm cổ động viên, tôi từ chối thẳng, kết quả bây giờ mới nói với tôi giáo thảo cũng ở đây? Tôi thay váy ngắn còn kịp không?]

[A a a tiết vật lý này là tiết của Đại Ma Vương trốn không thoát, chị em có đi quay video không không không?]

...

Tạ Tinh Lan cầm quần áo chơi bóng mới để thay, đội trưởng đội trường ném chai nước khoáng cho cậu, nói: "Chú em, được không? Đừng áp lực, chúng ta chênh lệch hơi lớn, tỉ lệ lật bàn rất nhỏ, hết sức là được, trọng điểm là đừng bị thương."

Tạ Tinh Lan cười với anh ta một tiếng: "Được, tôi hiểu, cảm ơn."

Tiếng còi nửa hiệp sau vang lên, thành viên hai đội hoạt động khớp bả vai khớp gối, lên sân.

Bên ngoài sân, những người sau khi nhìn thấy bài post chuồn êm đến xem thi đấu chậm rãi tụ lại, thậm chí ngay cả nữ sinh câu lạc bộ vũ đạo không thấy tăm hơi cũng mặc váy ngắn thể thao tới, Lý Tiểu Bân trợn mắt há mồm: "Mịa nó... những người này toàn trốn học à?"

Một nữ sinh bên cạnh nghe được, nói: "Trốn học nhiều nhất bị mắng một trận, hoặc là viết bản kiểm điểm, bỏ lỡ trận đấu của Tạ Tinh Lan phải tiếc nuối đến chết! Ô ô ô cậu ấy mặc quần áo chơi bóng cũng đẹp trai đến vậy!"

"A da trắng quá, chạy nhanh ghê!"

"Rốt cuộc cậu ấy có bạn gái không, tôi sắp ghen tị đến chết với bạn gái của cậu ấy!!"

...

Dưới tàng cây bên ngoài sân bóng rổ, Trần Lệ ngồi xổm trên mặt đất chơi thảm cỏ một lát, sau đó nói: "Anh Giang, chúng tay trốn học từ xa chạy tới, thật sự không vào xem thi đấu hả? Vậy tới làm chi."

Hắn ta thật sự không hiểu mạch não của Giang Qua.

Rõ ràng hôm nay Trường Minh cũng có thi đấu bóng rổ, khăng khăng phải chạy đến Tam trung để xem, có ý lông gì?

Một tay Giang Qua đút túi, vai hắn rộng lại không dày, dáng người cao lại không gầy yếu, lúc đứng không nhúc nhích tự như gỗ tuyết tùng thẳng tắp, toàn thân trên dưới đều tản ra hơi thở hờ hững lạnh lùng.

Con ngươi đen của hắn yên lặng nhìn sân bóng rổ.

Từ lúc mới bắt đầu lác đác vài người, đến bây giờ kín người hết chỗ, hắn biết Tạ Tinh Lan chắc chắn ra sân.

Mấy ngày trước hắn nhìn trộm trạng thái của Tạ Tinh Lan, biết hôm nay cậu sẽ tham gia trận bóng rổ, cho nên sáng sớm đã tới.

Hiệp trước Giang Qua vẫn không tìm thấy bóng dáng của Tạ Tinh Lan, có phần buồn bã mất mát, nhưng không cam lòng cứ thế mà đi, ôm một chút hy vọng, kết quả thật sự chờ được.

Sau một lát, hắn nghe thấy âm thanh cổ vũ trợ uy của các nữ sinh đội cổ động viên nữ.

"Tam trung cố lên!!"

"Tạ Tinh Lan cố lên!!"

Chẳng mấy chốc Giang Qua đã tìm được người chói mắt nhất trên sân. Tạ Tinh Lan giống như cơn gió linh hoạt lại tùy ý xuyên qua lại trên sân bóng, cậu mặc áo ba lỗ rộng rãi, vai lưng đều lộ ra, trắng đến là chói mắt, tràn đầy tinh thần phấn chấn của thiếu niên linh động.

Giang Qua không khỏi nhìn xuất thần.

Trần Lệ đứng lên, chậc chậc hai tiếng: "Đồng chí Tiểu Tạ đúng là được hoan nghênh, vừa nãy vẫn chưa có người, cậu ta vừa đến, những nữ sinh này cũng tới hết."

Giang Qua nghe vậy, đôi mắt hơi tối sầm lại.

Trần Lệ sờ cằm một cái: "Có điều trông cậu ta đúng là đẹp, là kiểu con gái thích nhất, nếu em là nữ, chắc chắn cũng muốn theo đuổi cậu ta ——"

"Câm miệng." Giọng nói Giang Qua hơi trầm, "Ồn quá."

Trần Lệ hậm hực ngậm miệng.

Giang Qua lại nhìn về phía Tạ Tinh Lan.

Cậu tự do tự tại, không bị gò bó, vòng qua hai người ném bóng vào rổ, toàn sân reo hò thét lên.

Vô số âm thanh "Tạ Tinh Lan" đang gõ màng nhĩ và trái tim hắn, Giang Qua dùng sức cắn đầu lưỡi, cố gắng đè một tia mù mịt không bị khống chế và ghen tị điên cuồng sinh trưởng xuống đáy lòng.

Hắn rất muốn... Tạ Tinh Lan chói mắt thế kia, chỉ có hắn có thể nhìn thấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK