• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này tiếng chuông nghỉ ngơi vang lên, Tạ Tinh Lan nói: "Thời gian ngủ trưa hết rồi, tôi phải quay về."

Giang Qua nhẹ nhàng ừ một tiếng: "Vậy, tôi đi đây."

Tạ Tinh Lan nghĩ ngợi, gọi nó lại: "Khoan đã, cậu đừng về một mình, tôi đi tìm cô giáo nói một chút, cho cậu đi vào."

Trên đường đều là xe cộ qua lại, Tạ Tinh Lan cũng không biết Giang Qua một mình tìm tới đây như thế nào, lại để cho nó tự về quá nguy hiểm.

Lực hành động của Tạ Tinh Lan siêu mạnh, quay đầu đi tìm giáo viên ngay.

Giáo viên mầm non tính tình dịu dàng lại dễ nói chuyện, Tạ Tinh Lan mở to mắt giả ngây thơ làm nũng, giáo viên liền đồng ý, bảo gác cổng cho Giang Qua đi vào.

Tạ Tinh Lan chủ động chạy tới đẩy xe lăn.

Cậu còn nhỏ, sức lực cũng nhỏ, đẩy hơi khó nhọc, Giang Qua lo lắng: "Không cần, tôi tự biết, cậu không cần đẩy, không cần đẩy."

Giáo viên tiến liên giúp đỡ, cười một tiếng: "Quan hệ của hai em tốt nhỉ, bạn nhỏ, em tên là gì?"

Giang Qua thấp giọng nói tên.

"Lát nữa cùng chơi trò chơi nhỏ với mọi người được không?"

Giang Qua há miệng, không nói gì.

Đến dưới bậc thang, giáo viên nâng xe lăn đặt trên lối đi của cầu thang, một đám trẻ con đang tò mò nhìn về phía bên này, cả đám đều nhìn chăm chăm vào bắp chân của Giang Qua.

Ngón tay nắm góc áo của Giang Qua hơi siết lại, cơ thể có phần cứng ngắc.

Nó giống như động vật cho người thưởng thức, phơi bày dưới tầm mắt của tất cả mọi người, nó muốn tìm ít đồ để che giấu khiếm khuyết cũng bất lực.

Vào lúc này, Tạ Tinh Lan đứng ở trước mặt Giang Qua, chặn ánh mắt của bọn nhỏ.

"Nếu lúc các cậu lên lớp cũng nghiêm túc thế này, sau này mỗi người đều có thể thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại tạo phúc cho quốc gia." Tạ Tinh Lan giống một con gà mái bảo vệ con, hai tay chống nạnh, khí thế tràn đầy: "Còn không mau đi học!"

Các bạn nhỏ lập tức giải tán.

Giáo viên cũng vui vẻ, uy tín của Tạ Tinh Lan trong đám trẻ còn cao hơn cô.

Cô cúi người, nhẹ nhàng nhéo mũi Tạ Tinh Lan một cái, nói đùa: "Đồ nghịch ngợm, thật sự biết đùa ra oai phong, sau này có thể làm chủ nhiệm giáo dục!"

Tạ Tinh Lan ngoài mặt cười đến như vớt ra từ trong bình mật ong, trong lòng lại nghĩ, tương lai không làm được chủ nhiệm giáo dục, chỉ có thể là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của chủ nhiệm giáo dục.

Giáo viên không yên lòng để Giang Qua một mình, đẩy nó đến hàng sau trong phòng học, nghe đám trẻ này lên lớp.

Tạ Tinh Lan trở lại chỗ ngồi của mình, Hứa Huyên Huyên ngồi sau cậu, cậu trả áo mưa trên tay cho Hứa Huyên Huyên.

Hứa Huyên Huyên vốn cũng vì Tạ Tinh Lan hung dữ mà ấm ức buồn xo, nhìn thấy Tạ Tinh Lan chủ động để ý đến nhỏ, nhỏ lại vui vẻ ra mặt.

Từ sau ngày đó, giữa trưa mỗi ngày Giang Qua đều sẽ mang một ít kẹo Tạ Tinh Lan thích ăn, tự mình đẩy xe lăn đến cửa nhà trẻ yên tĩnh chờ đợi.

Mới đầu Tạ Tinh Lan vẫn chưa phát hiện.

Hôm nào đó tan học sớm, phát hiện Giang Qua vẫn ngồi ở cửa, vừa nhìn thấy cậu hốt hoảng muốn đi. Tạ Tinh Lan phụng phịu vặn hỏi, mới biết hóa ra giữa trưa mỗi ngày Giang Qua đều sẽ thừa dịp bảo mẫu không có ở đó, chạy đến nhà trẻ, ở lại đến trước khi tan học mới lặng lẽ rời đi.

Tạ Tinh Lan cảm thấy đứa trẻ này thật sự liều đến ngớ ngẩn.

Cái kiểu ngốc bạch ngọt này, Tạ Tinh Lan có phần hoài nghi mình có thể thuận lợi nuôi nó thành tổng giám đốc bá đạo trong tương lai không. Bây giờ cậu tham gia vào quỹ đạo sinh mệnh của Giang Qua, sẽ dẫn tới hiệu ứng hồ điệp như thế nào cũng chưa biết chừng.

Nhưng mà, Tạ Tinh Lan đã nghĩ thông suốt rất nhanh.

Không phải chỉ là nuôi đứa trẻ à! Phần lớn đồng bào phụ nữ có thể nuôi, làm sao cậu lại không nuôi được? Đứa con cậu nuôi ra tuyệt đối sẽ không kém hơn người khác!!

Tạ Tinh Lan tự nhận tuyệt đối là phụ huynh tư tưởng tự do, giáo dục tiến bộ, vô cùng xem thường khái niệm giáo dục cũ kỹ "dưới gậy gộc sinh ra con có hiếu". Cho nên sau khi phát hiện Giang Qua luôn đến nhà trẻ, cũng không ngăn cản nó. Dù gì không cho nó đến, nói không chừng trái lại nó sẽ khó chịu trong lòng.

Bản thân cậu cũng không ngủ trưa, vừa ăn cơm trưa xong liền mang theo bàn nhỏ của cậu đến cửa sắt.

Chưa đến giờ tan học, không thể mở cửa sắt, hai đứa trẻ ngồi đối mặt nhau cách một hàng rào sắt, trao đổi ít bánh ngọt đồ ăn vặt mang cho nhau.

Giữa trưa một hôm, theo thường lệ đến thời gian nghỉ trưa của bọn nhỏ.

Lý Tiểu Bân được Tạ Tinh Lan dặn dò, đặc biệt lanh trí nhét gối ôm vào trong chăn của Tạ Tinh Lan, cô giáo nhìn cái bao nhô lên trên giường Tạ Tinh Lan, cho rằng cậu đã ngủ, rồi đi vỗ về đứa trẻ khác.

Lý Tiểu Bân thở phào nhẹ nhõm, u oán lẩm bẩm: "Rốt cuộc Chiêu đi đâu, ra ngoài ăn bánh ngọt cũng không gọi mình..."

Trần Nhất Huy ngủ ở giường bên cạnh Lý Tiểu Bân chọc chọc sau lưng Lý Tiểu Bân: "Lý Tiểu Bân, có phải Tạ Tinh Lan không ở đây không?"

Lý Tiểu Bân giật mình: "Không, không có! Nó ngủ rồi!"

Trần Nhất Huy là đứa trẻ lớn tuổi nhất.

Vốn nó là bá chủ một phương ở nhà trẻ, bọn con nít đều thích đi theo nó lớn tuổi nhất. Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, Tạ Tinh Lan vốn mềm mềm dẻo dẻo dễ sai bảo đột nhiên như biến thành người khác, Trần Nhất Huy cũng không quát được cậu nữa.

Một lần nào đó Trần Nhất Huy sai một đứa trẻ lấy cốc nước lấy đồ ăn vặt cho nó, Tạ Tinh Lan cầm cây kéo nhỏ đi tới, túm lấy ta nó không thả, cười híp mắt nói: "Tay này không dùng tới dứt khoát cắt luôn đi, quyên góp cho người cần tạo phúc cho xã hội."

Trần Nhất Huy sợ đến độ khóc thét.

Từ đó về sau, trong lòng nó vẫn không vui, cảm thấy bị Tạ Tinh Lan trêu khóc quá mất mặt.

Thấy Tạ Tinh Lan càng ngày càng được bọn trẻ hoan nghênh, nó càng khó chịu.

Nó cảm thấy địa vị của mình ở nhà trẻ đã giảm xuống.

Mặc dù Lý Tiểu Bân ngốc, nhưng cũng biết quan hệ của Trần Nhất Huy và Tạ Tinh Lan không tốt lắm, đương nhiên cậu muốn bảo vệ Tạ Tinh Lan.

"Cậu, cậu đừng ồn, nó thật sự ngủ rồi!"

Mắt Trần Nhất Huy xoay một vòng, đột nhiên bật dậy, nhảy lên giường Lý Tiểu Bân, Lý Tiểu Bân sợ nhảy dựng lên: "Cậu làm gì á?!"

Trần Nhất Huy lại nhảy tiếp lên giường Tạ Tinh Lan, gỡ chăn ra, sau khi nhìn thấy một cái gối ôm bên trong nó lập tức lớn tiếng rêu rao: "Cô ơi, cô ơi! Tạ Tinh Lan chạy ra ngoài chơi ạ!"

Giáo viên nghe thấy tiếng động, qua đó nhìn một cái, hỏi Lý Tiểu Bân: "Tiểu Bân, em biết Chiêu đi đâu không?"

Lý Tiểu Bân cúi đầu không nói lời nào.

Giáo viên bất đắc dĩ gọi một cô khác đến trông bọn nhỏ ngủ trưa, mình ra ngoài tìm người.

Đợi khi cô nhìn thấy Tạ Tinh Lan ngồi cạnh cửa sắt, thở phào nhẹ nhõm, vội chạy chậm tới, đúng lúc nghe thấy đối thoại của Tạ Tinh Lan và Giang Qua.

Tạ Tinh Lan: "Con trai, con đọc hiểu sách không?"

Giang Qua: "Đọc hiểu một chút."

Tạ Tinh Lan: "Vậy tôi kiểm tra cậu, ừm... hữu duyên thiên lý lai tương ngộ câu tiếp theo là gì?"

Giang Qua trả lời rất ngoan rất chân thành: "Tam tiếu đồ nhiên đương nhất si (1)."

Tạ Tinh Lan khoát tay một cái, ghét bỏ nói: "Sai rồi sai rồi, không phải, là vô duyên đối diện khó nắm tay."

Nói đoạn, Tạ Tinh Lan duỗi tay nhỏ mũm mĩm hồng hào ra, Giang Qua sững sờ một lát, nhìn tay mình.

Tạ Tinh Lan ây da một tiếng, vươn ra giữa hàng rào, bắt lấy tay Giang Qua.

Giang Qua hơi cứng ngắc một tí, trong lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Tạ Tinh Lan cười một cái khóe mắt đuôi lông mày đều giương lên: "Chúng ta đây gọi là có duyên phận, sau này cậu phải nghe lời tôi, phải học tập thật giỏi, không hiểu không cần giả vờ hiểu, cậu còn nhỏ, bây giờ sẽ không mất mặt, biết chưa?"

Giang Qua ngơ ngác ò một tiếng, nghĩ thầm Tạ Tinh Lan nói cũng đúng, vậy chắc chắn là trên sách viết sai: "Vậy, vậy là tôi sai. Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ đọc nhiều sách hơn."

Tạ Tinh Lan hài lòng gật đầu.

Đứa con yêu nhất định sẽ không làm cho ba thất vọng!

Cô giáo nín cười đến đau cả bụng, đi lên trước nhẹ nhàng vỗ vỗ cái đầu bồng bềnh của Tạ Tinh Lan: "Chiêu lại dọa người rồi? Không được bắt nạt bạn nhỏ nha."

Tạ Tinh Lan buông tay Giang Qua ra, vô cùng không có gánh nặng tâm lý ôm chân cô giáo làm nũng: "Cô ơi cô ơi, cho con... cho Giang Qua đi vào có được không ạ, cậu ấy tách khỏi em sẽ khóc nhè. Em sẽ trông cậu ấy, nhất định không làm phiền cô!"

Cô giáo bị cậu lằng nhằng bất đắc dĩ lại buồn cười, nhìn Giang Qua bị ngăn ngoài cửa lẻ loi một mình cũng rất đáng thương, thỏa hiệp lần nữa.

Lúc đẩy xe lăn cho Giang Qua, cô giáo nhớ tới gì đó, cười nói: "Chiêu à sau này cũng đừng dạy hư bạn nhỏ nhé, hữu duyên thiên lý lai tương ngộ câu tiếp theo là tam tiếu đồ nhiên đương nhất si, Tiểu Qua không nói sai."

Tạ Tinh Lan à một tiếng: "Vậy trong bài hát không phải đều hát như thế ạ? Hữu duyên thiên lý lai tương ngộ ~ vô duyên đối diện khó nắm tay ~ (2)"

Nói mãi nói mãi rồi hát lên.

Hai ngày trước cậu vừa rụng cái răng, ca hát cũng lọt gió.

Nhưng mà chính cậu hát đặc biệt đưa vào tình cảm riêng biệt.

Cô giáo bị cậu chọc cho cười, Giang Qua cũng không nhịn được mím khóe miệng khẽ cười một cái.

Có Tạ Tinh Lan ở đây, hình như mù mịt không che phủ được lên người nó.

Lần đầu tiên nó cảm thấy mình và những đứa trẻ khác không có gì khác biệt, nó cũng có thể có bạn bè, cũng có thể muốn cười thì cười.

Đám con nít ở nhà trẻ rất tò mò về Giang Qua ngồi trên xe lăn, chẳng qua bởi vì Tạ Tinh Lan bá quyền thống trị, bọn nhỏ cũng không ai dám khoa tay múa chân nói vài lời ong tiếng ve.

Sau vài ngày, đám trẻ đã mất đi hứng thú với Giang Qua, cũng không ai chủ động trêu chọc nó.

Tiệc vui chóng tàn.

Cũng không lâu lắm, bảo mẫu của Giang gia đã phát hiện Giang Qua luôn thừa dịp bà ta không ở đó lén chuồn đi.

Quyền thế của Giang gia ở Lâm thành khá lớn, không những trong thương nghiệp, ở mặt chính trị cũng có rất nhiều quan hệ nhân mạch.

Gia tộc kiểu này coi trọng mặt mũi nhất, vốn là Giang gia không muốn đồng ý để Giang Qua ở lại, nhưng mẹ Giang Qua tính cách mạnh mẽ, tuyên bố nếu Giang gia không chấp nhận Giang Qua, sẽ vạch trần chuyện này ra, lớn bao nhiêu thì ầm ĩ bấy nhiêu.

Đang lúc ông nội Giang gia cạnh tranh chức vụ, vì đè chuyện này xuống, Giang gia bất đắc dĩ đồng ý.

Nhưng Giang Qua trong cái nhìn của bọn họ vẫn là sự sỉ nhục.

Bà chủ Giang gia căm thù đứa con riêng này đến tận xương tủy, điều này đại biểu cho chồng bà ta không trung thành và chơi bời trăng hoa. Cho nên bà ta đặc biệt đã phân phó bảo mẫu trông nom Giang Qua, tuyệt đối không thể để Giang Qua ra ngoài làm mất mặt, cho người khác nhược điểm để tán gẫu về Giang gia.

Sau khi Giang gia phát hiện Giang Qua học được tự lén lút chuồn đi, không chừa chút chỗ trống thương lượng nào đã nhốt Giang Qua lại, nhốt trong phòng của nó, cũng không cho phép nó ra khỏi cửa.

Từ đó Tạ Tinh Lan không còn nhìn thấy bóng dáng Giang Qua bên ngoài cửa sắt của nhà trẻ nữa.

****

(1) câu này trong Tập Hàng Châu tục ngữ thi – Hoàng Tăng

Sắc bất mê nhân nhân tự mê

Tình nhân nhãn lý xuất Tây Thi.

Hữu duyên thiên lý lai tương ngộ

Tam tiếu đồ nhiên đương nhất si.

(2) bài này là Độ tình – Dục Huyên

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK