• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau đó, Tạ Tinh Lan hỏi thăm một chút tình huống, biết được Trần Nhất Huy bị gãy xương mũi, kèm theo nhiều mô mềm trên mặt trên cơ thể bị bầm tím, phòng y tế của trường học không xử lý được, đưa thẳng đến bệnh viện.

Hoàng Diễm Lệ cùng đến bệnh viện, giờ học của lớp nhờ giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh lên thay.

Suốt một ngày, các bạn học đều có phần đứng ngồi không yên. Rất nhiều người len lén nhìn Giang Qua, ánh mắt tò mò lại sợ hãi. Ngày bình thường Giang Qua luôn luôn giữ im lặng, độc lai độc vãng, ấn tượng của hầu hết mọi người đối với nó, đó là thành tích rất tốt, nhưng không hòa đồng.

Không ngờ người bình thường không nói chuyện, đột nhiên nổi khùng lên đáng sợ như thế.

Chuyện này cuối cùng bị Giang gia ép xuống.

Cha mẹ của Trần Nhất Huy đều là công nhân viên phổ thông, bên người không có thế lực gì, cho dù muốn làm lớn chuyện, sau khi được một khoản bồi thường to lớn, cũng chỉ có thể thu quân ngừng chiến.

Sau khi Trần Nhất Huy xuất hiện, vẫn đi học mấy ngày.

Mấy ngày đó, nó giống như con chim cút, không còn hoành hành bá đạo như ngày xưa, thoáng nhìn thấy Giang Qua toàn thân nó đều run rẩy.

Cuối cùng dứt khoát chuyển trường đi rồi.

Tạ Tinh Lan trải qua một khoảng thời gian bình tĩnh như nước.

Đến năm họ lên lớp sáu, Bộ giáo dục đã phê duyệt văn kiện, khuôn viên trung học Thanh Xuân mới xây của Lâm thành và trường tiểu học Thực nghiệm sát nhập thành một trường nhất quán chín năm. Nói cách khác, chỉ cần tốt nghiệp tiểu học thi đạt tiêu chuẩn, thì có thể trực tiếp lên trung học Thanh Xuân, các phụ huynh cũng đỡ phải bôn ba khắp nơi vì trường trung học cơ sở của con cái.

Đến đây thì giống như đời trước.

Thậm chí Tạ Tinh Lan còn nhớ, năm đó lúc thi tốt nghiệp tiểu học lên cấp hai, cậu và Lý Tiểu Bân gặp được con mèo bị mắc kẹt trong rãnh nước ở trên đường, bẩn thỉu, nhưng tiếng kêu vừa đáng thương vừa thê thảm, trong hai đôi mắt tròn vo còn rưng rưng nước mắt.

Hai đứa trẻ lập tức lan tràn lòng thông cảm, sau khi cứu mèo con ra còn lời lẽ chuẩn xác muốn tìm một chủ nhân người đẹp thiện tâm cho nó.

Xong mới nhớ ra, hôm qua chủ nhiệm lớp dặn đi dặn lại hôm nay không được đến muộn, hình như hôm nay là ngày thi tốt nghiệp.

...

Cứ như thế bỏ qua cuộc thi.

Cuối cùng hai người họ đều là dùng tiền để lên trung học cơ sở.

Đoạn chuyện cũ này, phụ huynh hai nhà luôn luôn làm trò cười để nhắc tới, mỗi khi gặp nhau ăn tết ngày lễ, vừa có khách lại luôn nói lại, công khai tử hình cho Tạ Tinh Lan.

Thật sự là nghĩ lại mà kinh.

Nhưng Tạ Tinh Lan nhớ rõ đời trước, Giang Qua không đi học ở trung học Thanh Xuân, cậu không có ấn tượng đã từng gặp nó trong trường học.

Kỳ nghỉ hè cuối cùng của tiểu học, trong lớp có rất nhiều bạn học đều đăng ký trại hè.

Năm nay là năm đầu tiên hai ngôi trường sát nhập, ngay cả trại hè cũng tổ chức chung. Nơi cắm trại ở trang trại trên núi Man Đầu ngoại ô thành phố, ý là để những đứa trẻ sống ở thành phố được cưng chiều từ nhỏ trải nghiệm cuộc sống nhà nông đơn giản.

Không khí ở trang trại trong lành, non xanh nước biếc, các bạn học rất ít đến trang trại đều tỏ ra phấn khích, đuổi vịt đuổi ngỗng, leo cây bắt chim, nghịch đến độ giáo viên cũng nhức đầu.

Trang trại không có nhiều giường cho chúng nó ngủ, cho nên hầu hết bọn họ đều mắc lều vải ngủ trên đồng cỏ trống.

Lều vải rộng, trẻ con lại không chiếm chỗ, cho nên phần lớn là bốn năm đứa trẻ ngủ chung một cái lều vải.

Giang Qua đầu óc thông minh, làm việc cũng nhanh nhẹn thành thạo, tự suy nghĩ rồi chống lều vải lên.

Tạ Tinh Lan đã nướng chín một xiên nấm hương: "Con con con, ăn nấm hương không?"

Giang Qua quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một xiên nấm hương trong tay Tạ Tinh Lan bị nướng đến thảm không nỡ nhìn, không hề do dự há miệng ra ăn một cái.

Miệng đầy mùi khét lẹt.

Tạ Tinh Lan: "Ăn ngon không?"

Giang Qua ừ một tiếng.

Tạ Tinh Lan thấy biểu cảm của nó bình tĩnh, không giống giả vờ, cũng cắn một miếng.

Lập tức vẻ mặt xanh mét.

Cậu phù phù phù nhổ ra: "Ăn ngon chỗ nào? Khét hết rồi, cậu còn nuốt?"

Giang Qua nhận lấy nấm hương trong tay cậu: "Tôi thích."

"Ê, bỏ đi bỏ đi, đừng ăn cái này, tôi lại đi nướng." Tạ Tinh Lan lẩm bẩm: "Tôi cũng không tin anh tài ngút trời như tôi sẽ không có thiên phú về nấu nướng."

Cậu quay người lại muốn đi nướng, đột nhiên cảm giác được một ánh mắt rơi trên người mình, có gì đó khác thường.

Tạ Tinh Lan vô thức quay đầu nhìn, thấy một bóng người quen thuộc dưới gốc cây cách đó không xa.

Là Chu Dương.

Chu Dương lớn hơn họ ba tuổi, bây giờ đang học lớp chín, là trung học Thanh Xuân. Hắn cũng đăng ký trại hè lần này.

Nam sinh lớp chín đã dậy thì rất tốt, bây giờ Chu Dương cao một mét bảy mấy, dáng dấp cũng béo tốt rắn chắc, nhưng mà gương mặt lít nha lít nhít đậu thanh xuân kia người nhìn thấy rất không thoải mái.

Từ sau trận đánh nhau ở hồi lớp ba, Tạ Tinh Lan và Chu Dương cuối cùng không hề có quen biết gì.

Cậu cũng không biết lúc này Chu Dương nhìn mình chòng chọc để làm chi, muốn ăn đòn hả?

Tạ Tinh Lan nhíu mày một cái, không để ý tới hắn, tiếp tục dấn thân vào sự nghiệp đồ nướng của mình.

Mà Giang Qua lại từ từ dừng tay, nó đứng thẳng người, sau khi nhìn thấy tầm mắt của Chu Dương vẫn đuổi theo Tạ Tinh Lan không buông, sắc mặt nó hơi âm trầm, ánh mắt trở nên lạnh như băng mà đen tối, bên trong con ngươi đen láy có vô số cảm xúc âm u khó giải thích đang cuồn cuộn.

Sau khi đêm xuống, sơn thôn ít đèn, ánh sáng không đủ, vì cân nhắc đến an toàn, các giáo viên không sắp xếp hoạt động gì, mà bảo các bạn học vào lều vải đi ngủ rất sớm.

Tạ Tinh Lan ngồi xe cả buổi sáng, choáng váng từ lâu, mới tám giờ đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Lý Tiểu Bân nhìn Giang Qua không nói một lời đứng ở bên ngoài lều, bèn nói: "Giang Qua, cậu đi vào ngủ đi."

Giang Qua hơi cuộn đầu ngón tay, dừng một lát nói: "Tôi không vào ngủ. Sẽ đánh thức cậu ấy."

Lý Tiểu Bân a một tiếng: "Cậu ở bên ngoài sao mà ngủ? Không sao, Chiêu ngủ rồi giống như con lợn chết, cậu ném nó ra ngoài nó cũng chưa chắc sẽ tỉnh."

Lúc này Giang Qua mới rón rén đi vào.

Nó chỉ rửa mặt qua loa, quần áo cũng không cởi, mặc cùng áo ngủ.

Trong hơn hai năm qua, Giang Qua đã quen lắp chân giả đi lại, trên cơ bản không khác gì người thường. Các bạn học thậm chí cũng dần quên dáng vẻ lúc đầu nó ngồi xe lăn, gầy yếu lại im lặng.

Bây giờ Giang Qua không chỉ thành tích vượt trội, giành được cúp thi đua đếm không xuể cho trường học, đồng thời khuôn mặt thiếu niên lành lạnh nghiêm nghị đã bắt đầu hình thành, mặc dù tính cách của nó thờ ơ, hầu như không để ý tới người khác, nhưng trong lớp cũng có rất nhiều nữ sinh mới biết yêu lén lút chú ý nó.

Lý Tiểu Bân vô thức liếc nhìn chân phải của Giang Qua, cũng không hỏi nó tại sao không cởi quần áo, tự nằm ngửa chơi điện thoại.

Khoảng một tiếng sau, Lý Tiểu Bân chống người lên liếc nhìn, Tạ Tinh Lan ngủ đến là say như chết, bình thường ở nhà cậu đều ôm gối ôm cao bằng một người, bây giờ Giang Qua đã biến thành gối ôm của cậu.

Một chân Tạ Tinh Lan cực kỳ phách lối bá đạo đặt trên eo Giang Qua, tay thì ôm cổ Giang Qua. Hai người gần như là dán vào nhau.

Bị đè ép ngủ như thế này, Giang Qua thế mà vẫn nằm thẳng, không nhúc nhích.

Lý Tiểu Bân bội phục Giang Qua từ tận đáy lòng, như này cũng có thể ngủ được.

Cậu ta lẩm bẩm một câu: "Tui đúng là một người dư thừa."

Đêm khuya, trăng sáng sao thưa, yên lặng như tờ.

Trong núi rừng loáng thoáng có tiếng côn trùng kêu, âm thanh các bạn học vui cười đùa giỡn cũng dần dần biến mất.

Chu Dương trằn trọc trong lều của mình, đêm hè hơi nóng cuồn cuộn, trong cơ thể khô nóng giống như bị đốt cây đuốc.

Hắn mở mắt ra, trong đầu lại hiện ra gương mặt của Tạ Tinh Lan.

Vật đổi sao dời, những chuyện cãi nhau ầm ĩ khi còn bé kia hắn đâu còn ghi ở trong lòng nữa, hôm nay tình cờ gặp được Tạ Tinh Lan, hắn kinh ngạc không thôi. Trong ấn tượng của hắn đứa trẻ hung hãn giống tên điên kia, không đáng yêu chút nào, bây giờ thế mà trưởng thành một khuôn mặt xinh đẹp lại vênh váo.

Lúc này mới mười ba tuổi, đợi sau này cậu nẩy nở, phải xinh đẹp đến thế nào?

Chu Dương càng nghĩ, càng rục rà rục rịch.

Hắn cũng vừa phát hiện mình thích con trai hơn con gái. Chỉ có điều hắn quá nhát gan, cũng chỉ dám nhìn trộm cơ thể của bạn cùng phòng ở phòng ngủ, chưa bao giờ dám làm trò gì.

Bỗng dưng gặp được Tạ Tinh Lan, xao động hắn vẫn luôn đè nén, đã kịch liệt cuồn cuộn lên.

Tạ Tinh Lan là đứa trẻ mới lớp sáu... cậu sẽ không phát hiện cái gì.

Cho dù cậu cảm giác được, chỉ cần đe dọa cậu không được nói cho ba mẹ biết là được rồi.

Sức mạnh của nam sinh lớp chín tuyệt đối có thể áp chế một đứa trẻ lớp sáu.

Một lát sau, cuối cùng Chu Dương không nhịn được, lặng lẽ rời khỏi lều trại.

Hắn nhớ rõ Tạ Tinh Lan ngủ ở lều vải nào, nhìn xung quanh lại gần như một tên ăn trộm.

Bởi vì đêm mùa hè nóng, kéo khóa lều vải lên sẽ oi bức, cho nên rất nhiều bạn học đều không kéo, bọn Tạ Tinh Lan cũng vậy.

Chu Dương bước nhẹ chân, đi đến cửa lều vải của họ, nhìn thấy Tạ Tinh Lan ngủ ở giữa.

Tạ Tinh Lan ngủ rất yên tĩnh, miệng hồng hào khẽ mở ra hít thở, lúc nhắm mắt lại đã không còn hăng hái khoa trương thịnh khí như ban ngày, giống tác phẩm nghệ thuật được làm từ dương chi bạch ngọc, tinh xảo dễ vỡ, trong lúc vô hình dường như có thể khơi lên dục vọng hủy diệt chôn giấu tận sâu trong đáy lòng người.

Nhịp tim Chu Dương như trống đánh, hắn nhẹ nhàng tiến vào lều vải, sau đó nín thở, vươn tay sờ về phía phía quần ngủ của Tạ Tinh Lan.

Vẫn chưa sờ đến, đột nhiên một nguồn sức mạnh tàn nhẫn nắm chặt tóc hắn, kéo ra sau một cái, Chu Dương bị ăn đau, kinh ngạc thốt một tiếng, bỗng dưng đối mặt với một đôi mắt nham hiểm khát máu, tất cả âm thanh đều bị dọa về trong bụng.

Hắn hết sức hoảng sợ mà nhìn Giang Qua giờ phút này giống như Tu La Địa Ngục, trong đêm tối đặc biệt khiếp người.

Giang Qua túm lấy tóc Chu Dương, lôi người ra lều vải.

Chu Dương đau đến phát cuồng, nhưng hắn không dám lên tiếng, nếu như bị người khác phát hiện, hắn tiêu rồi.

Đến chỗ đất trống bên hồi, Giang Qua đạp một phát vào bụng Chu Dương, sắc mặt Chu Dương tái mét, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.

Sự thôi thúc âm u trong cơ thể Giang Qua đã sắp xé rách cả người nó, vừa nghĩ tới ánh mắt bẩn thỉu ô uế của Chu Dương nhìn Tạ Tinh Lan, nó cũng sắp kề bờ vực điên cuồng.

Nhưng mà ngoài mặt nó lại bình tĩnh đến gần như không có cảm xúc.

Nó ngồi xuống bên cạnh Chu Dương, túm cổ tay hắn lên, nhẹ nói: "Là cái tay này nhỉ. Hử?"

Chu Dương trợn to mắt: "Mày muốn làm gì, tao chưa... A!!"

Giang Qua bẻ gãy ngón tay hắn.

Chu Dương đau đến muốn ngất đi, Giang Qua nện một đấm lên mặt hắn, đánh tiếng kêu thảm thiết của hắn trở về.

Hắn căn bản không biết sức lực của Giang Qua đến từ đâu, hắn lại bị đạp một cú lên phần bụng mềm, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

"Mắt của mày cũng đã nhìn cậu ấy. Quá bẩn rồi." Giang Qua lẩm bẩm nói: "Móc ra ném đi."

Chiêu của tao sạch sẽ như thế, một tí thứ dơ bẩn cũng không thể dính vào cậu ấy.

Chu Dương sắp bị dọa đến điên.

Hắn không hề nghi ngờ điều Giang Qua nói là nghiêm túc.

Cái thằng điên này, nó thật sự không muốn sống nữa!

Chu Dương tìm được cơ hội đẩy mạnh Giang Qua ra, lảo đảo muốn chạy.

Sơn thôn không có đèn đường, chỉ có ánh trăng lờ mờ.

Hắn hốt hoảng chạy bừa, hơn nữa bùn đất bên hồ tơi xốp, rễ cây đan xen chằng chịt, hắn nhất thời không chú ý, bị mắc vào rễ cây, sau đó té sấp về phía trước không dừng lại, ngã vào trong hồ.

Hồ nước rất sâu, Chu Dương lại hốt hoảng luống cuống, cả người đều trôi nổi trong nước.

"Cứu mạng, cứu mạng..."

Giang Qua hờ hững đứng ở bên hồ, đôi mắt hơi rũ xuống nhìn Chu Dương bập bềnh trong hồ nước.

Chu Dương tuyệt vọng lại sợ hãi, ép ra từng tiếng cứu mạng từ trong cổ họng, lại bị nước hồ vô tình chôn vùi.

Mà Giang Qua từ đầu đến cuối đều đứng ở bên cạnh nhìn, trong lúc hốt hoảng, hình như Chu Dương nhìn thấy khóe miệng của nó hơi nhếch lên một đường cong.

Sau đó nó ngậm lấy ý cười, nói khẽ: "Mày quên rồi à? Tao là tàn phế, tao cứu mày thế nào?"

****

Lời tác giả: Sẽ không chết người, xem văn là được, đừng xé tác phẩm nhân vật và chửi rủa tam quan của tác giả.

Bưởi: trong C11 tác giả có nói Chu Dương hơn bọn Tinh Lan 2 tuổi, giờ lại nói hơn ba tuổi, chắc còn nhiều chỗ vô lý, thôi mọi người đọc là được, không cần mang não theo đâu =))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK