• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Qua đẩy xe lăn đi vào từ cửa sau.

Sau hơn một năm nó đã hoàn toàn học được cách sử dụng xe lăn, làm thế nào để xe lăn đổi hướng.

Phần lớn các phụ huynh trong phòng học đều vây quanh chủ nhiệm lớp Mạnh Tĩnh, mà những đứa trẻ thì tìm bạn mới khắp nơi, có rất nhiều người chú ý đến Giang Qua.

Giang Qua đã quen với cái nhìn chằm chằm của người ngoài, nhưng không rụt bả vai lại như trước đây, nó rũ mắt xuống, vẻ mặt hờ hững, hai mắt đen láy như màn đêm đè nén u ám.

Nó lẳng lặng ở chỗ ngồi hàng cuối cùng, bé gái ngồi bên cạnh nó vẻ mặt tò mò nhìn chăm chăm vào chân nó, lúc mở miệng muốn nói chuyện với Giang Qua, mẹ của bé gái đã kéo nhỏ lên hàng trước ngồi. . harry potter fanfic

Giang Qua vẫn không nhìn lên thân người lấy một cái, yên lặng nhìn chằm chằm bức tường trắng như tuyết, như thể có bức tường vô hình bền chắc không thể phá được, giam cầm nó trong góc nhỏ hẻo lánh, cách biệt với toàn thế giới.

"Hế lô anh đẹp trai, " Tạ Tinh Lan kéo cái ghế ra, đặt mông ngồi xuống, cười híp mắt hỏi: "Tôi ngồi đây được không?"

Nghe thấy giọng cậu, toàn thân Giang Qua cứng đờ.

"Không nói gì tôi coi như cậu đồng ý nha, dù gì tôi cũng ngồi xuống rồi."

Lúc này, Tạ Tinh Lan nhìn thấy một vết bầm tím trên gò má Giang Qua, còn có vết máu kết vảy giống như dùng móng tay cào ra.

Hèn chi tháng chín nóng bức này, Giang Qua đã mặc áo dài tay quần dài, có lẽ vết thương trên người nhiều hơn...

Tạ Tinh Lan khó chịu trong lòng.

Một năm này làm cho Giang Qua trở nên khác biệt với trong trí nhớ của cậu.

Trước kia tuy rằng Giang Qua cũng không thích nói chuyện, nhưng thỉnh thoảng còn có biểu cảm sinh động, vẫn sẽ lộ ra nụ cười ngây thơ như trẻ con, nhưng bây giờ, lại yên tĩnh giống như pho tượng không có sinh mệnh.

Tạ Tinh Lan ép tất cả thắc mắc xuống, coi như không có gì xảy ra, không muốn để cho Giang Qua lại nghĩ đến một năm này.

Cậu đặt con chim nhỏ trong lòng bàn tay lên bàn Giang Qua, nói: "Nhìn nè, chim nhỏ. Buổi sáng vừa học bay, có lẽ bị còi ô tô dọa rồi rơi xuống. Buổi chiều tan học tôi muốn đưa nó về tổ chim, cậu giúp tôi trông cặp sách được không?"

Cuối cùng Giang Qua cũng quay mặt lại, nó nhìn về phía Tạ Tinh Lan, không nhúc nhích mà nhìn, Tạ Tinh Lan cũng sắp hoài nghi nó không biết mình.

Cậu vươn tay huơ huơ trước mặt Giang Qua: "Cậu còn nhớ tôi là ai không?"

Giang Qua mấp máy miệng, giọng hơi khàn, hoàn toàn không giống bé trai cùng tuổi: "Nhớ. Cậu là Tạ Tinh Lan."

Là người duy nhất đối xử tối với nó... cũng là người nó dùng hết toàn lực, liều lĩnh muốn gặp được.

Tạ Tinh Lan vẫn cảm thấy Giang Qua hơi lạ lẫm.

Nghĩ lại, người lớn bị giam giữ một năm cũng phải điên, huống chi là trẻ con tâm trí chưa trưởng thành. Hơn nữa những vết thương trên người Giang Qua, thoạt nhìn đều không cũ, chắc hẳn là chuyện gần đây.

Giang gia không coi trọng một đứa con riêng thì thôi đi, lại còn động tay đánh người, rõ ràng nó vẫn chỉ là đứa trẻ sáu tuổi bị khuyết tật, ngay cả năng lực phản kháng cũng không có.

Tạ Tinh Lan khẽ cắn môi, thầm nghĩ: "Mịa, đều không phải người."

Cậu hoàn toàn có thể hiểu được đời trước tại sao Giang qua lại lòng dạ độc ác như vậy, hiểm độc đến độ nát bét. Đổi lại là cậu, cậu chết cũng phải kéo người Giang gia xuống địa ngục, nói không chừng còn bị ép ra nhân cách phản xã hội, cậu không dễ chịu người khác cũng đừng mong sống tốt.

Tạ Tinh Lan lập tức giận đến đau đầu, túm lấy cánh tay nhỏ bé của Giang Qua, nói: "Cậu dứt khoát đừng về cái nhà tồi kia nữa, ở nhà tôi cũng được, phòng của tôi đủ cho hai chúng ta ngủ."

Giang Qua ngẩn ra một chút, hai mắt đen láy có ánh sáng hiện lên, cuối cùng vẫn dập tắt.

Có thể nhìn thấy Tạ Tinh Lan nó đã rất thỏa mãn rất vui vẻ. Không thể lại được được voi đòi tiên muốn cùng ăn cùng ở với Tạ Tinh Lan.

Giang Qua biết mình là người không được thích. Không ai thích nó, chỉ có Tạ Tinh Lan không chê nó làm bạn bè với nó, nếu như thời gian nó ở chung với Tạ Tinh Lan nhiều lên, Tạ Tinh Lan cũng bắt đầu ghét bỏ nó vướng chân vướng tay thì phải làm sao?

Nó khẽ nói: "Không cần... tôi không muốn rời đi."

Tạ Tinh Lan muốn mở đầu nó nhìn xem: "Tại sao chớ?"

Giang Qua lắc đầu, không nói nữa.

Khoảng một tháng trước, không biết lão gia tử Giang gia nghe được tin đồn từ đâu, trong lúc cấp bách rút thời gian tới nhà xem xét, con riêng ở bên ngoài của con ông thế mà thật sự bị giam lỏng trong phòng, lúc này nổi trận lôi đình.

Chuyện này không truyền ra ngoài còn tốt, nếu như bị người ngoài biết được đó không phải làm chuyện cười cho người ngoài sao?

Ông ra lệnh thả Giang Qua ra, lại cho nó một khoản tiền, lặng yên không một tiếng động đưa nó đến nơi khác, từ đây không dính líu gì với Giang gia nữa.

Nhưng Giang Qua không muốn đi.

Nó không có chân phải, từ sau khi bị mẹ đưa đến Giang gia, nơi nó đi xa nhất là nhà trẻ của Tạ Tinh Lan.

Với nó mà nói đã rất xa rồi.

Nếu như Giang gia đưa nó đến chỗ xa hơn, có phải nó sẽ không còn được gặp lại Tạ Tinh Lan không?

Nó hận người Giang gia đến tận xương, mỗi ngày giam cầm và đánh chửi của người hầu khi không như ý, đều biến thành sự thù hận thấu xương.

Tất cả ý nghĩ tối tăm lấy đầy cả người nó.

Chỉ có lúc nghĩ đến Tạ Tinh Lan, nó mới có thể bình tĩnh lại, nó biết trên thế giới vẫn có một người sẽ để ý nó sẽ quan tâm nó.

Vì gặp Tạ Tinh Lan, nó dùng hết toàn lực đè xuống rất cả căm thù và điên cuồng, hy vọng có thể ở lại Giang gia.

Giang lão gia tử cũng không để ý thêm một miệng ăn, bản thân Giang Qua muốn ở lại, ông cũng không nói thêm gì nữa.

Sau đó cho dù Tạ Tinh Lan hỏi thế nào, Giang Qua cũng không lên tiếng nữa.

Nó thẳng lưng, cơ thể dưới quần áo vẫn gầy yếu, lộ vẻ trống rỗng, nhưng lại bướng bỉnh đến độ khiến người bó tay toàn tập.

Tạ Tinh Lan dứt khoát không nói chuyện với nó.

Đến mười giờ hơn, các phụ huynh lục tục rời đi.

Mới khai giảng, bọn nhỏ vẫn ngoan ngoãn, không cần Mạnh Tĩnh động viên mỗi người đã tự ngồi ở chỗ ngồi của mình, trông mong nhìn chủ nhiệm lớp mới.

Mạnh Tĩnh cầm danh sách, cười đến là dịu dàng ân cần: "Các bạn nhỏ, hôm nay là ngày đầu tiên mọi người đến trưởng tiểu học thực nghiệm, chúng ta tự giới thiệu trước được không?"

Phía dưới vang lên vài tiếng "Vâng" thưa thớt.

Phần lớn trẻ con vẫn còn hơi nhút nhát với hoàn cảnh xa lạ.

Mới nhập học, mã số học sinh dựa theo thứ tự trước sau bính âm của tên để sắp xếp.

Tạ Tinh Lan cúi đầu chơi gấp giấy, không biết qua bao lâu, nghe thấy Mạnh Tĩnh hô: "Giang Qua. Bạn nhỏ Giang Qua là ai? Đứng lên cho cô làm quen."

Tạ Tinh Lan sững sờ một chút, vô thức quay đầu nhìn Giang Qua.

Giang Qua chỉ yên lặng giơ tay lên.

Sau khi danh sách chia lớp được đưa ra, rất nhiều phụ huynh đều sẽ liên lạc trước với Mạnh Tĩnh trao đổi tình huống con mình, nhưng Mạnh Tĩnh chưa bao giờ nhận được tin tức của phụ huynh Giang Qua, cho nên cũng không rõ tình trạng của Giang Qua.

Cô thân thiết mỉm cười: "Bạn Giang Qua đứng lên để cô làm quen được không?"

Các bạn nhỏ đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Giang Qua hơi siết chặt bàn tay đặt trên bàn, nó không nói gì, hai tay chống đỡ mặt bàn mượn lực, muốn đứng lên.

Tạ Tinh Lan nhìn thấy dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào, tay nó run nhè nhẹ.

Tạ Tinh Lan vẫn không nhịn được ấn bả vai của nó xuống, không cho nó ráng chống đỡ đứng lên.

"Cô ơi, " Tạ Tinh Lan quay đầu nói chêm chọc cười với Mạnh Tĩnh, "Lúc cao thủ bọn em tự giới thiệu trước giờ đều không đứng."

Lúc này Mạnh Tĩnh cũng nhìn thấy Giang Qua ngồi xe lăn, sau khi kinh ngạc cô lập tức nhận ra được không ổn, miễn cưỡng nở nụ cười: "Cũng được, mọi người không cần đứng lên, hôm nay chúng ta ngồi tự giới thiệu."

Bây giờ các bạn nhỏ vẫn chưa ý thức được gì, có thể ngồi càng vui vẻ hơn.

Sau đó vẻ mặt Giang Qua lạnh lùng tự giới thiệu, không giống những đứa trẻ khác thao thao bất tuyệt về những thứ mình thích. Nó chỉ nói ngắn gọn tên của mình.

Trong phòng học hoàn toàn yên tĩnh.

Mạnh Tĩnh hơi xấu hổ, trong lòng suy nghĩ lát nữa tìm thời gian tâm sự với đứa trẻ Giang Qua này.

Tạ Tinh Lan vẫn chơi gấp giấy của cậu, thủ công cậu không linh hoạt, một con hạc giấy gấp nhiều lần chưa ra.

Giang Qua vẫn luôn im lặng đột nhiên nhẹ giọng nói: "Tôi giúp cậu nhé."

Tạ Tinh Lan liếc nó một cái, Giang Qua hơi rũ mắt, đang tránh né cậu.

Tạ Tinh Lan xé tờ giấy cho Giang Qua.

Giang Qua gấp xong rất nhanh, như là lấy lòng, nhẹ nhàng đặt trong tay Tạ Tinh Lan, Tạ Tinh Lan cầm lên xem tường tận, phát hiện bên trong cánh hạc giấy có một viên kẹo sữa.

Là thương hiệu kẹo sữa hơn một năm trước Giang Qua luôn mang cho cậu.

Giang Qua thấp giọng: "Tạ Tinh Lan, cậu, cậu đừng giận."

"Là tôi sai, cậu đừng không để ý đến tôi."

***

Trường Thực nghiệm là trường có mô hình giáo dục chuyên biệt, đề cao tính trải nghiệm thực tế, chú trọng kỹ năng sống, cách tư duy, học sinh không phải học quá nhiều. Xen kẽ vào việc học là những buổi thăm quan tìm hiểu bên ngoài xã hội, như đi thăm di tích lịch sử, bảo tàng, dã ngoại, v.v..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK