• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên sân bóng, mấy người trường trung học phụ thuộc đã ý thức được Tạ Tinh Lan ra sân thay là nhân vật có chút đồ này nọ, sau khi trao đổi ánh mắt, có hai người đến phòng cậu lấy bóng.

Vương Chinh định chuyền bóng cho Tạ Tinh Lan, hai lần liên tục bị người khác chặn đứt, hắn không nhịn được chửi một câu đệt.

Lúc Tạ Tinh Lan chạy qua bên cạnh hắn vỗ bả vai Vương Chinh: "Chuyền cho đội trưởng trước, lát nữa bọn họ sẽ buông lỏng."

Vương Chinh gật đầu một cái.

Bên ngoài sân âm thanh cố lên của tiếp ứng không giảm, mà trường trung học phụ thuộc đến Tam trung thi đấu, bản thân không dẫn tiếp ứng, khí thế hoàn toàn bị Tam trung ép xuống.

Tiếng động sân bóng rổ bên này quá lớn, bạn học đang học tiết thể dục trên bãi tập cũng bị hấp dẫn, người càng ngày càng nhiều.

Tình hình trên sân cũng ngày càng giằng co.

Chẳng mấy chốc trường trung học phụ thuộc đã buông lỏng phòng bị với Tạ Tinh Lan, ngược lại đi đối phó với đội trưởng Tam trung. So sánh hai đội với nhau, trường trung học phụ thuộc phối hợp tốt, lực lượng mạnh, sau khi cầm được bóng mạnh mẽ đâm tới, Tam trung căn bản không chặn được, bị trường trung học phụ thuộc ném vào hai quả.

Điểm số kéo qua kéo lại, chênh lệch chỉ rút nhỏ một chút.

Tạ Tinh Lan đón được bóng chuyền tới, nhanh chóng chạy đến dưới vòng rổ, mà đúng lúc này, nam sinh cao to của trung học phụ thuộc vẫn luôn đuổi sát không buông cậu âm thầm vấp chân, dùng đầu gối cố sức húc đầu gối Tạ Tinh Lan một cái.

Tạ Tinh Lan loạng choạng, suýt nữa ngã sấp mặt, quả bóng bị tên cao to lấy đi.

Vương Chinh nhìn thấy, rống to: "Tao đệt, trừ thâm độc, chúng mày còn biết làm gì?!"

Người trường trung học phụ thuộc ngoảnh mặt làm ngơ, lại được điểm.

Sắc mặt Tạ Tinh Lan cũng trầm xuống.

Đánh nửa trận, trong lòng cậu cũng hiểu thực lực của Tam trung bọn cậu quả thực không sánh bằng trường trung học phụ thuộc, kết quả trận đấu chắc hẳn là vô lực xoay chuyển.

Chuyện này cậu nhịn, nhưng đám chó con này giở trò, thì không có cách nào nhịn.

Cũng không biết có phải trọng tài theo trường trung học phụ thuộc tới hay không, nhiều lần người của trường trung học phụ thuộc rõ ràng phạm quy cũng không thổi còi, mắt nhắm mắt mở coi như không thấy. Học sinh vây xem biết chút về bóng đều nhìn ra điểm khác thường, bất mãn bàn tán sôi nổi.

Trần Lệ cũng đã nhìn ra, nói: "Trường trung học phụ thuộc bẩn bỏ mẹ, từ lâu đã nghe nói bọn nó vì thắng thủ đoạn gì cũng sử dụng được, năm ngoái còn có người ngã nứt xương, chậc chậc."

Vẻ mặt Giang Qua hơi âm trầm, mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng Tạ Tinh Lan.

Lượt trường trung học phụ cận phát bóng, hậu vệ chuyền bóng cho tên cao to tiên phong của bọn họ, tên cao to một đường thế như chẻ tre đi đến dưới rổ, Tạ Tinh Lan đuổi sát phía sau, tìm đúng thời cơ, trong tích tắc tên cao to tới gần ném bóng cản lại bóng này, làm cho đối phương ăn một cú chắn bóng uất ức đến cực điểm.

Toàn sân bùng nổ ra một trận tiếng hoan hô như sóng nhiệt.

Nhịp tim Tạ Tinh Lan như trống đánh, vì cản bóng này cổ tay cậu cũng bị chấn động run lên, nhưng cả người lại thoải mái vô cùng.

Sắc mặt tên cao to không ngờ mà trừng Tạ Tinh Lan, Tạ Tinh Lan vén áo chơi bóng lên lau mồ hôi, lúc đi ngang qua tên cao to lườm hắn một cái, nhẹ nhàng bật cười một tiếng nói: "Ở trên sân bóng dùng chiêu cay độc bất nhập lưu, phải là rất không tự mình về bản thân?"

Lồng ngực tên cao to kịch liệt phập phồng hai lần, liền bị đồng đội của hắn kéo ra rất nhanh.

Không biết có phải trường trung học phụ thuộc bị cú chắn bóng này chèn ép kiêu căng hay không, biểu hiện tiếp đó đều không được để ý, sai lầm rất nhiều, mà Tam trung lại trong âm thanh trợ uy mãnh liệt càng đánh càng hăng. Điểm số dần dần ép bằng.

Ba phút cuối cùng điểm số chỉ kém ba điểm.

Tạ Tinh Lan lấy được bóng, dùng động tác giả dưới bảng bóng rổ lừa qua tên cao to, chuyền bóng ra sau cho đội trưởng, đội trưởng lấy được bóng ra sức ném đi, bóng đi một vòng trên vành rổ, rơi vào trong lưới!

Sắc mặt tên cao to xanh mét, điểm số chỉ chênh lệch một điểm cảm giác nôn nóng dần dần từng bước xâm chiếm lý trí, ánh mắt hắn nhìn về phía Tạ Tinh Lan đã gần như đóng băng.

"Cố lên!" Đồng đội Tam trung sĩ khí dâng cao, khích lệ cho nhau, cho dù thể lực đã gần cực hạn, tinh thần lại hoàn toàn phấn khởi.

Thời gian bước vào một phút cuối cùng.

Người của Tam trung giống như uống máu gà, mà trường trung học phụ thuộc cũng không kém bao nhiêu, bọn họ là trường bóng rổ nổi tiếng, liên tục mấy đợt giành quán quân đấu vòng tròn, bất kể thế nào cũng không muốn thua Tam trung xếp hạng nằm ngoài top năm.

Một bóng cuối cùng chuyền đến Tạ Tinh Lan, cậu cắn chặt răng vụt qua phòng thủ đi đến dưới rổ, trong nháy mắt ném bóng vào rổ bắp chân và cổ chân đau dữ dội, bóng tuột tay, lập tức bị tên cao to cướp đi.

"Lão Tạ!"

Vương Chinh rống to một tiếng, người bên ngoài sân cũng không khỏi kinh ngạc thốt lên.

"Có phải vừa nãy cái người bên trung học phụ thuộc đã đạp Tạ Tinh Lan không?"

"Tôi không nhìn thấy, làm sao làm sao?"

"Hình như Tạ Tinh Lan trật chân!"

Tạ Tinh Lan đổ mồ hôi trán, vừa rồi một cước của tên cao to đạp vào mắt cá chân cậu, đúng lúc cậu đang chạy, bị cái giẫm này của tên cao to trực tiếp trật rồi.

Bây giờ cậu đứng cũng gắng gượng, căn bản không có cách nào chạy, gần như khàn cả giọng hét: "Đừng quan tâm tôi, nhìn bóng ——!"

Các đồng bạn bị biến cố này kinh động, căn bản không kịp phòng bị.

Theo tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, trường trung học phụ thuộc với hai điểm ưu thế tuyên bố chiến thắng.

"Tao phắc trọng tài chó gì đó! Người của bọn tao đã bị thương cũng không xử phạm quy?"

"Có thể khiếu nại không!! Bộ môn thể dục của trường mình có thể để ý chút không?? Đội bóng rổ của trường trung học phụ thuộc trâu bò thì có thể muốn làm gì thì làm?!"

"Tạ Tinh Lan không sao chứ? Các cậu đứng phía trước xem xem cậu ấy có việc gì không?"

...

Các đồng đội không rảnh bận tâm lý luận với người của trường trung học phụ thuộc, đều vẻ mặt sốt sắng vây về phía Tạ Tinh Lan.

Mắt cá chân bị trật có thể nặng có thể nhẹ, tên cao to kia căn bản sẽ không bớt sức lực hại người.

Tạ Tinh Lan nhìn kết quả trận đấu, hoảng hốt một chút, lúc các đồng đội vẫn chưa chạy đến bên cạnh cậu, một chiếc khăn mặt màu trắng phủ xuống đầu, sau đó cậu cảm giác được có người đứng sau lưng cậu, lau sạch sẽ mồ hôi trên mặt trên đầu cậu.

Sức lực kiềm chế lại nhẹ nhàng, giống như đang lau bảo vật quý giá, tràn đầy ý vị thận trọng.

Trước mắt Tạ Tinh Lan bị khăn mặt che lại, khi cậu đang định duỗi tay kéo khăn xuống xem người phía sau, đột nhiên bị người túm hai chân, cõng lên.

"!!" Cậu hết hồn, suýt nữa ngã ngửa ra sau, vô thức ôm lấy cổ người nọ.

Hơi thở lành lạnh nhàn nhạt thoang thoảng, giống như là sương tuyết.

Tạ Tinh Lan kéo khăn mặt, thấy rõ bên mặt của người cõng mình.

Đường nét dưới tóc đen tuấn mỹ lại lạnh lùng, chẳng biết tại sao, khóe môi hắn hơi hạ xuống, mím môi, hình như đang kiềm chế một loại tức giận nào đó, lạnh lẽo thấu xương.

Vậy mà là... Giang Qua.

Tạ Tinh Lan còn cho rằng mình xuất hiện ảo giác, trong lúc nhất thời hơi ngẩn ra.

Giang Qua không tự chủ siết chặt tay ôm ở đầu gối Tạ Tinh Lan, lúc đi ngang qua tên cao to của trường trung học phụ thuộc, bước chân hắn dừng lại, tròng mắt trải rộng khói mù liếc tên cao to một cái. Trong nháy mắt Tạ Tinh Lan bị thương, hắn đã không quan tâm lao tới.

Những năm này hắn không dám tới gần, không cam lòng rời xa, đặt người ở trong lòng cũng sợ mình làm bẩn cậu. Bây giờ lại bị những người khác tùy ý tổn thương. Lòng giết người của Giang Qua cũng có.

Tên cao to ỷ vào hai năm trường trung học phụ thuộc được bên tổ chức giải đấu vòng tròn bóng rổ thiên vị, mà hắn lại là tiền đạo được để ý tới, cho nên tùy ý làm bậy đã quen, trước giờ chưa từng sợ ai.

Lúc này bị tròng mắt đen láy của Giang Qua thoáng nhìn, hắn lại không tự chủ được toát mồ hôi lạnh.

Cho đến khi Giang Qua cõng Tạ Tinh Lan đi qua, tên cao to mới chậm rãi thở ra một hơi.

Các đồng đội vây quanh.

Vương Chinh sắp khóc: "Lão Tạ, chân mày không sao chứ? Xin lỗi xin lỗi, đều tại tao, tao biết rõ người trường trung học phụ thuộc bẩn tay, tao còn để mày ra sân."

Đội trưởng cũng đầy mặt lo lắng: "Chú em, cần đến bệnh viện xem không?"

"Đúng đó, đến bệnh viện khám xem, đừng gãy xương."

Tạ Tinh Lan đau đến nỗi đổ mồ hôi trán, miễn cưỡng kéo khóe miệng: "Chắc là không gãy xương, chỉ trật một cái, tôi sẽ đến phòng y tế nhìn xem."

Cố Lãng và Lý Tiểu Bân cũng chạy tới vào lúc này.

Cố Lãng lo lắng liếc nhìn chân Tạ Tinh Lan, sau đó nói với Giang Qua: "Tôi cõng cậu ấy đến phòng y tế."

Tạ Tinh Lan cảm thấy Giang Qua siết chặt tay, còn giống như nghĩ lại mà sợ run lên.

Nhưng rất rõ ràng Giang Qua không có ý định buông cậu ra, không nhìn Cố Lãng, tự mình muốn đi ra ngoài.

"Êu tôi nói cậu là ai vậy thật sự không xem mình là người ngoài..." Cố Lãng còn chưa nói xong, Lý Tiểu Bân kéo hắn lại.

"Bỏ đi bỏ đi, hai người họ đã là bạn từ lúc mặc tã, mày lo lắng cái gì."

Vẻ mặt Cố Lãng không tin: "Lão Tạ có bạn thân trâu bò thế, tại sao học hành còn nát bét?"

Lý Tiểu Bân: "Đây không phải nói thừa hả, mày có bạn thân thành tích tốt, mày còn tự làm bài tập không?"

Cố Lãng: "..."

Giang Qua cõng Tạ Tinh Lan ra khỏi sân bóng, người bên ngoài sân nhường đường đi ra, rất nhiều người muốn hỏi han vết thương của Tạ Tinh Lan, đều không mở miệng.

Bởi vì biểu cảm của Giang Qua hơi âm trầm, giống bao phủ một lớp ác ý, người nhìn thấy cũng không dám nói chuyện.

Lý Tiểu Bân dẫn đường đến phòng y tế.

Động tác của Giang Qua cẩn thận đặt Tạ Tinh Lan trên giường chẩn đoán điều trị, Tạ Tinh Lan nhìn dáng vẻ Giang Qua ngồi xổm ở bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ cẳng chân cậu, trong lòng hơi khó chịu, cũng có loại cảm xúc không nói rõ được cũng không tả rõ được.

Cậu nhỏ giọng nói: "... Cảm ơn."

Giang Qua khựng lại, khẽ lắc đầu, từ đầu đến cuối không ngẩng đầu đối mặt với cậu.

Dù cho thỉnh thoảng liếc lại một cái, cũng rời đi chỗ khác cực nhanh.

Giáo viên phòng y tế đến nhìn: "Tình huống không nghiêm trọng, cầm túi chườm nước đá thoa một chút, tiêu sưng là được rồi. Mấy ngày nay không được chạy, có thể nghỉ ngơi là tốt nhất."

Giang Qua nghe còn nghiêm túc hơn Tạ Tinh Lan, sau khi nói tiếng cảm ơn với giáo viên, ngẩng đầu nói với Cố Lãng gần đó: "Cậu đi lấy túi chườm nước đá."

Cố Lãng chỉ mình, vẻ mặt không dám tin: "??"

Lý Tiểu Bân vội vàng kéo hắn, theo sau giáo viên của phòng y tế đi lấy túi chườm nước đá.

Trong phòng y tế chỉ còn lại hai người bọn họ.

Tạ Tinh Lan hơi không được tự nhiên giật giật cẳng chân, Giang Qua nắm chặt một chút: "Đừng cử động."

Tạ Tinh Lan nở nụ cười: "Bác sĩ đã nói không nghiêm trọng như vậy."

Giang Qua không nói chuyện.

Tạ Tinh Lan nhìn thấy hắn mồ hôi hột đầy đầu, áo thun sau lưng cũng bị mồ hôi thấm ướt.

Quen chân giả thế nào đi nữa, cũng không thể cõng một nam sinh lớn như cậu bước đi trong thời gian dài vẫn không có cảm giác, Tạ Tinh Lan hỏi hắn: "Chân cậu không sao chứ?"

Giang Qua bỗng dưng nghe thấy Tạ Tinh Lan quan tâm cái chân tàn của mình giống như trước, hơi luống cuống, cơ thể căng cứng, hắn mím chặt môi, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Tạ Tinh Lan nhìn xoáy tóc đen nhánh của hắn, trong lòng mềm nhũn một chút.

Cậu muốn hỏi xem những năm này tại sao Giang Qua không liên lạc với mình: "Tại sao cậu..."

Cửa mở, Cố Lãng cầm túi chườm đá đi tới, ngắt lời Tạ Tinh Lan.

"Để tôi, trước kia tôi đã từng thoa giúp người khác."

Giọng Giang Qua lạnh nhạt nói: "Không cần, tôi biết."

Nói xong hắn giành lấy túi chườm nước đá từ tay Cố Lãng, hoàn toàn không cho Cố Lãng cơ hội tiếp nhận.

"Cậu đừng đụng nó, không thể cử động lung tung."

Cố Lãng quả thực không hiểu nổi, Giang Qua này có tật xấu gì, sao hắn có cảm giác Giang Qua ghim hắn?

Đụng một cái cũng không thể đụng? Tạ Tinh Lan dễ hỏng vậy sao, chạm một cái có thể làm cậu gãy tay à?

Cố Lãng hỏi: "Lão Tạ, tình huống gì? Thân phận thật của mày là công chúa hạt đậu?"

Tạ Tinh Lan hoàn toàn không nghe vào. Không hiểu ra sao, cậu nhìn thấy Giang Qua gác chân cậu lên đầu gối của mình thoa túi chườm đá, cảm giác không có gì khác thường, nhưng bọn họ lâu lắm rồi chưa nói chuyện, có một chút xấu hổ.

Nhưng để bạn học làm chuyện này thì là lạ, cậu nói: "Cố Lãng, tao vừa đánh bóng xong chân thúi, cẩn thận hun chết mày."

Cố Lãng xòe tay, lười nói dóc.

Tình trạng này của Tạ Tinh Lan đoán chừng cũng không có cách nào học buổi chiều, Lý Tiểu Bân giúp cậu xin nghỉ với Tôn Hạo Ba.

Tôn Hạo Ba chạy đến phòng y tế xem tình trạng của cậu, nói: "Trông rất nghiêm trọng, ngày mai là cuối tuần, chiều nay trò về nhà nghỉ ngơi đi, thầy sẽ nói một tiếng với cô Viên."

Tạ Tinh Lan nói: "Thôi bỏ đi thầy ơi, chỉ trật một cái, không cần nói với mẹ em."

Bây giờ Viên Dục Văn đang dạy lớp tốt nghiệp, vốn là thời gian eo hẹp nhiệm vụ nặng, Tạ Tinh Lan không muốn vì chút chuyện của mình để bà bận lòng thêm.

"Vậy bộ dáng này của trò thầy cũng không yên tâm, thầy không có tiết sau, nếu không thì thầy lái xe đưa trò về nhà."

Tạ Tinh Lan đang định nói cậu có thể đón xe về, Giang Qua mở miệng nói: "Tôi đưa cậu về."

Tạ Tinh Lan hơi ngẩn ra, đối mắt với Giang Qua, im lặng ngầm cho phép.

Tôn Hạo Ba nhìn đồng phục Trường Minh trên người Giang Qua, nhìn dáng vẻ Giang Qua ôm chân Tạ Tinh Lan vào lòng cẩn thận thoa túi chườm đá, còn tưởng rằng hai người là anh em, Giang Qua đặc biệt chạy đến đón Tạ Tinh Lan thì không kiên trì nữa.

Đổi túi chườm nước đá hai lần, sưng đỏ trên mắt cá chân của Tạ Tinh Tan chậm rãi tiêu tan.

Cậu đứng lên đi hai bước, trên cơ bản đi đường không có vấn đề gì, tình huống xác thực không nghiêm trọng.

Nhưng hiếm khi danh chính ngôn thuận lấy cớ về nhà, Tạ Tinh Lan sẽ không bỏ qua.

Sau khi xuống xe, Giang Qua muốn cõng Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan này hai tiếng: "Tôi có thể đi bộ, không cần cõng."

Nhìn bộ dáng kiên trì của cậu, Giang Qua gật nhẹ đầu, đỡ cậu vào cửa nhà.

Hôm nay là Tết trùng cửu, người Tạ gia ít, Tạ Tinh Lan và Tạ Mân bình thường cũng đều ở trường học, cho nên mỗi dịp lễ tết Viên Dục Văn đều sẽ cho người giúp việc nghỉ.

Trong nhà yên tĩnh không có tiếng người.

"Cẩn thận." Giang Qua thấp giọng nhắc nhở, đợi sau khi Tạ Tinh Lan ngồi xuống ghế sofa, hắn lại cẩn thận đỡ cẳng chân Tạ Tinh Lan lên nhìn tỉ mỉ.

Tạ Tinh Lan cũng có ảo giác mình là bình hoa yếu đuối dễ vỡ gì đó, dở khóc dở cười nói: "Chỉ trật tí thôi, cậu không đến nỗi đó chứ."

Giang Qua đụng nhẹ chỗ khớp hơi sưng.

Không nói gì.

Rũ mi mắt xuống che giấu tất cả cảm xúc kiềm chế thâm trầm.

Tạ Tinh Lan vĩnh viễn không biết, cũng sẽ không tin, cho dù cậu chỉ sứt trầy tí da, đối với Giang Qua mà nói, lại như thương gân động cốt.

Cho dù là khi còn bé, hắn cũng tỉnh tỉnh mê mê ý thức được, Tạ Tinh Lan đã bảo vệ hắn, cho nên đời này hắn cũng phải che chở Tạ Tinh Lan, không thể để cho Tạ Tinh Lan bị thương. Cho nên tình nguyện mình bị chân giả tách ra đau đớn tra tấn đến mức ý thức không rõ, hắn cũng nghĩa vô phản cố đi đỡ lấy Tạ Tinh Lan ngã sấp xuống.

Bây giờ tình cảm hắn giấu trong lòng không thể gặp ánh sáng, càng không thể nhìn Tạ Tinh Lan chịu tí tẹo tổn thương và uất ức.

Khi mắt cá chân của Tạ Tinh Lan bị giẫm, đau đến mức biểu cảm méo mó, nhịp tim Giang Qua cũng sắp dừng lại.

"Hôm nay có mình tôi, nếu không cậu ăn cơm với tôi đi." Tạ Tinh Lan nói, "Gọi thức ăn ngoài?"

Cậu muốn nói chuyện với Giang Qua một lát.

Giang Qua dừng một chút nói: "Tôi biết nấu cơm."

Tạ Tinh Lan hơi kỳ lạ, không có cách nào liên hệ phòng bếp với Giang Qua.

"Tôi đi nhìn xem trong tủ lạnh có gì." Giang Qua đứng lên, nói: "Cậu đừng lộn xộn, muốn gì gọi tôi."

Tạ Tinh Lan ò một tiếng.

Giang Qua đi đến phòng bếp, Tạ Tinh Lan buồn bực ngán ngẩm nhìn chằm chằm mắt cá chân mình, bỗng dưng nghe thấy phía phòng bếp phát ra tiếng động bất thường.

Sau đó nghe thấy giọng nói lo lắng lại trầm thấp của Giang Qua: "Chiêu ơi, dì ngất xỉu!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK