Mục lục
Thiếp Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Phi Nguyệt



Lúc này chẳng phải ngươi nên chuyên tâm suy nghĩ xem làm cách nào để lấy lòng bản cung sao? Vẫn còn có tâm tư để nghĩ đến chuyện khác à?” – Bên tai cô vang lên giọng nói quyến rũ nhưng âm vực lại lạnh lùng như băng đá. Mộ Dung Ca hơi giật mình, cô thu lại ánh mắt đang nhìn Như Băng rồi cúi đầu nói với Triệu Tử Duy: “Xin Thái tử yên tâm, thiếp tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong đợi của người.”



Trong mắt Triệu Tử Duy lóe lên một tia sáng, dáng người hắn lại càng lười nhác vùi sâu vào bên trong ghế, ánh mắt hắn lúc ung dung lúc lại nóng rực như nhìn thấu ý đồ của nữ tử đang giả vờ ôn nhu ở trước mặt hắn, hắn nhếch mép cười chế nhạo: “Vậy sao? Bản cung rất mong chờ đấy.”



Mộ Dung Ca cảm thấy da đầu mình như tê dại đi, cô hối hận rồi, chẳng lẽ cô vừa thoát khỏi hang sói đã đâm ngay vào động hổ? Nhưng mà… – cô lặng lẽ nắm chặt bàn tay – Cho dù là sài lang hay hổ báo thì cô cũng không e ngại đâu!







Sắc Vi Uyển. (Biệt viện của Lâm Vi ma ma)



Gió đêm dập dìu, trên bầu trời đen thẫm chỉ có một vầng trăng lạnh lẽo đứng một mình, cảnh sắc đêm nay ngập tràn điên cuồng cùng oán hận. Vầng trăng kia treo lơ lửng ở trên cao chiếu thứ ánh sáng mờ nhạt xuống loài người, giống như nó đang nhìn con người bằng ánh mắt ghê tởm vậy.



Mọi hướng gió trong Khánh vương phủ đều đang tiến về Sắc Vi Uyển (*), các cơ thiếp trong phủ đang vây lấy Lâm Vi, cẩn thận nịnh bợ ả ta, người người thi nhau dâng trà mát cho ả. Các nàng thật đáng khinh, những cơ thiếp đang nịnh bợ Lâm Vi lúc này có kẻ nào chưa từng nhận được ân đức của Mộ Dung Ca? Ấy thế mà hôm nay bọn họ lại dám đứng ở sau lưng nàng chửi rủa, còn làm ra bộ dạng rất sung sướng khi nhìn thấy nàng gặp họa nữa.



(*)Đoạn này nghĩa ẩn dụ các nàng nhé: vừa nói gió đêm thổi về hướng Sắc Vi Uyển, vừa nói trong KV phủ Lâm Vi là kẻ đứng đầu hậu cung rồi nên nàng ta được mọi người tâng bốc nịnh bợ.



Nếu để nàng Mộ Dung Ca đã chết kia nhìn thấy cảnh này, không biết nàng ấy có còn thiện lương như thế, ngu xuẩn như thế nữa hay không?!



Lúc này Lâm Vi đang rất đắc ý, ả tươi cười nhìn một hàng dài toàn cơ thiếp đang ngồi ở trước mặt.



“Mộ Dung Ca bị trừng phạt là đúng tội, cha của nàng ta lại dám có ý đồ mưu phản, nàng ta được gả cho Khánh vương đúng là đã làm nhục Khánh vương mà, cũng làm cho tỷ muội chúng ta và cả Khánh vương phủ cùng hổ thẹn theo. May mà Lâm trắc phi có lòng từ bi nên đã nói đỡ với Khánh vương để cho nàng ta một con đường sống đấy.”



“Thiệu Dao tỷ tỷ nói rất đúng, nếu tối nay nàng ta có thể làm chút việc cống hiến cho Khánh vương phủ, thì cũng không uổng công Lâm trắc phi đã giữ lại mạng cho nàng ta.”



“Ha ha, nhưng mà ta nghe nói đêm nay nàng ta sẽ phải hầu hạ Trương tướng quân đấy, không biết có còn sống mà lết ra khỏi phòng được hay không đâu.”



Cái tên Trương tướng quân kia vốn chẳng phải là kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, mỹ nữ mà rơi vào tay hắn thì mấy ngày sau cũng thành cái xác khô mà thôi.



Đám cơ thiếp nói vài câu xong liền nháy mắt nhìn nhau cười đến rung cả người.



Mặt của Lâm Vi giãn ra, ả mỉm cười, giả vờ thở dài, “Mặc dù nàng được gả chính thức vào Khánh vương phủ nhưng lại chưa bao giờ được hầu hạ Khánh vương, nhưng mà, nói thế nào thì nàng ấy cũng từng là tỷ tỷ của ta, tuy bây giờ nàng ấy là kẻ có tội, nhưng nếu có thể lập công chuộc tội thì cũng là điều tốt.”



Lời vừa dứt, mấy nàng cơ thiếp ngồi dưới đã vội âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, quan hệ giữa Lâm Vi và Mộ Dung Ca là cái dạng gì thì đã không còn là bí mật ở Khánh vương phủ này nữa rồi, Mộ Dung Ca rõ ràng là dưỡng hổ di họa (*), nhưng chuyện đó cũng chẳng quan hệ gì tới các nàng, giờ thời thế đang loạn lạc, có một nơi để sống yên ổn đã là một việc khó cầu rồi.



(*)Dưỡng hổ di họa (養虎遺患): Giống câu ‘Nuôi ong tay áo’, ý nói giúp đỡ một kẻ sẽ phản bội mình.



Đang lúc Lâm Vi cảm thấy rất đắc ý, tán gẫu vui vẻ cùng mấy nàng cơ thiếp thì một tỳ nữ đi vào trong sảnh, nàng đi đến bên cạnh Lâm Vi thì thầm vài câu, sắc mặt của Lâm Vi liền trầm xuống.



Mấy nàng cơ thiếp thấy có biến cố liền lập tức thu lại nét cười cợt, không dám bàn tán sôi nổi nữa.



Lâm Vi đưa bộ mặt âm trầm nhìn về phía mấy nàng cơ thiếp, ả cười lạnh: “Sợ là không thể như ý các vị muội muội rồi. Hôm nay Mộ Dung Ca không thể thay Khánh vương của chúng ta thăm hỏi Trương tướng quân.”



“Sao lại thế?”



“Mộ Dung Ca tự động xin đi giết giặc, hiến thân cho Tề quốc thái tử.” – Lâm Vi nhìn xuống, giọng nói rét lạnh như gió đông. Ả đã quá xem thường Mộ Dung Ca rồi, cứ tưởng rằng có thể lợi dụng Trương tướng quân để tra tấn cô ta một trận chết đi sống lại, nhưng không ngờ cô ta lại có năng lực này. Trong mắt Lâm Vi lộ rõ sát khí, tuyệt đối không thể để cho Mộ Dung Ca sống sót, nếu không hậu quả sau này sẽ rất khó lường!







Thanh Phong Viên



Gió đêm nhẹ thổi làm không khí bớt nồng đượm, nơi chóp mũi của cô vẫn còn vương vấn một mùi hương thoang thoảng khi có khi không. Mộ Dung Ca cau trán trầm mặc, có rất nhiều nghi vấn cùng khó khăn ở trước mắt đang chờ cô giải quyết.



Mộ Dung Tẫn, cậu thiếu niên có kiểu cách như gió thổi mây trôi kia hiện đang ở nơi nào? Trong lòng cô có một dự cảm không tốt, chẳng lẽ hắn đã bị tên khách nào đó lôi vào một gian phòng và đang giở trò đồi bại?



“Khắp thiên hạ này, người xứng đôi được với Hạ quốc thái tử chỉ có thể là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Phong quốc – Thiện Nhã công chúa, mà thế gian này cũng chỉ có Thiện Nhã công chúa là có thể lọt vào mắt của tên Hạ quốc thái tử đó.” – Triệu Tử Duy lướt khóe mắt tà mị nhìn qua nơi Mộ Dung Ca vừa mới liếc mắt tới, cực kì lười nhác nói. Lúc hắn nhắc tới Thiện Nhã công chúa hình như trong giọng nói có lẫn vài phần yêu mến.



Tay cầm bầu rượu của Mộ Dung Ca hơi dừng lại một chút, nhưng chỉ nháy mắt sau đã khôi phục lại thái độ như bình thường. Trong lòng cô khẽ thở dài, e là Như Băng sẽ vấp phải nhiều trắc trở đây.



Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân – Thiện Nhã công chúa? Người con gái này là mỹ nhân số một khiến cho nữ nhân khắp thiên hạ phải hâm mộ, ghen tị, nàng ta có một xuất thân vô cùng cao quý. Phóng mắt nhìn khắp thiên hạ rộng lớn này, e rằng người có thể làm cho Thiện Nhã công chúa liếc mắt nhìn tới cũng chỉ có mình Nguyên Kỳ mà thôi.



Triệu Tử Duy miễn cưỡng liếc nhìn cô một cái, khóe miệng khẽ kéo lên thành một nụ cười như có như không rồi lại dời mắt sang nơi khác ngay.



Lúc này, Phượng Dịch đang nhìn Mộ Dung Ca đầy nghi ngờ, Mộ Dung Ca lạnh nhạt thong dong, nhìn thì như hèn mọn nhưng vẫn cảm thấy có chỗ không thích hợp, trước kia trong mắt của Mộ Dung Ca chỉ có hắn, vì muốn được hắn ngẫu nhiên liếc mắt một cái mà có thể làm biết bao nhiêu việc, tốn không ít công sức, thế nhưng từ nãy đến giờ nàng ta lại chưa từng nhìn về phía hắn một lần nào.



“Lui ra!” – Một tiếng quát vừa thờ ơ, vừa lạnh lùng vang lên, âm thanh mặc dù không lớn nhưng đám người đang náo nhiệt ở xung quanh vẫn nghe rõ, có thể thấy được người vừa quát có nội công vô cùng thâm hậu, cao sâu không lường được.



Mọi người cùng đồng loạt nhìn về phía tiếng quát, là người làm cho tất cả mọi người ở đây phải kiêng kị – Hạ quốc thái tử.



Có một cô gái xinh đẹp đang quỳ ở trước bàn tiệc của hắn, cô gái kia cúi đầu nhìn xuống hai đầu gối, cả thân hình run lên, khuôn mặt đỏ bừng.



Đây là tình huống gì?



Mộ Dung Ca cũng nhìn sang, thật không ngoài dự liệu của cô. Như Băng ơi Như Băng, cô đâu phải kẻ ngốc nhưng sao lại làm ra việc ngu ngốc như thế này? Tên nam nhân kia là kẻ tuyệt đối không thể chọc vào, nếu không cô sẽ chết mà không biết mình chết như thế nào đấy!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK