• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

71

“Em no rồi.” Bạch Sướng đặt đũa xuống, chẳng quay đầu lại đã lên tầng.

Thẩm Minh Húc nhìn cơm canh trước mặt hầu như chưa động đến, lại nhìn Bạch Sướng thân thể mỏng manh.

Cậu gầy.

Thẩm Minh Húc đã không nói chuyện với Bạch Sướng kể từ lần cãi nhau trước. Bạch Sướng lại chẳng phải người chủ động nên tự nhiên chẳng biết chủ động bắt chuyện với Thẩm Minh Húc.

Thẩm Minh Húc nhận ra dạo này Bạch Sướng không vui. Anh cũng đau lòng Bạch Sướng gầy đi.

Dạo này Bạch Sướng ăn uống ngày càng ít. Trước đây còn có thể ăn hết một bát cơm mà bây giờ ăn được mấy đũa đã ngừng.

Thẩm Minh Húc nghĩ, cứ tiếp tục như vậy thì không được, anh phải tìm thời gian nói chuyện với Bạch Sướng.

72



Thẩm Minh Húc là người thuộc phái hành động, bảo nói chuyện là nói chuyện, nói chuyện ngay tối nay.

Chờ khi Bạch Sướng lại buông đũa chuẩn bị đứng dậy, Thẩm Minh Húc cản cậu lại, “Bạch Sướng, chúng ta nói chuyện.”

“Anh chưa từng nghĩ như vậy. Đối với anh mà nói em chính là em. Em là một người sống sờ sờ, không phải công cụ sinh cho anh một đứa con thông minh tài giỏi.”

“Anh chưa bao giờ nghĩ về em như vậy, sau này em cũng không nên có suy nghĩ đó nữa.”

73

Bạch Sướng bị Thẩm Minh Húc làm đỏ mắt.

Từ thuở thiếu thời, ai ai cũng gián tiếp hoặc trực tiếp nói với cậu, “Sau này cậu phải sinh con cho cậu chủ Thẩm để báo đáp cậu ấy.”

Chẳng ngờ có một ngày cậu có thể nghe được Thẩm Minh Húc nói ra những lời này.

Những lời này đối với cậu mà nói, rất quan trọng.

Những lời nói của Thẩm Minh Húc ấy đã khẳng định sự tồn tại của Bạch Sướng, cũng xoa dịu nỗi lòng bồn chồn của Bạch Sướng.

Cậu muốn chứng minh mình đâu phải “công cụ”, thế nhưng chẳng ai bằng lòng chịu nghe, bằng lòng tìm hiểu suy nghĩ của cậu.

Nhưng bây giờ thì khác, Thẩm Minh Húc bằng lòng.

Thẩm Minh Húc hiểu.

74



Thẩm Minh Húc dỗ Bạch Sướng được rồi!

Quá thần kỳ! Anh còn tưởng mình phải tốn nhiều công sức lắm mới dỗ được cậu Omega cơ đấy.

Dù sao thái độ cậu Omega khi trước xấu như thế, vậy mà giờ Bạch Sướng đã bị vài câu nói đơn giản dỗ dành thành công.

Bạch Sướng lại trở về dáng vẻ hay tranh cãi với anh thường ngày.

Thẩm Minh Húc chưa bao giờ trải qua tâm trạng như vậy, lần đầu tiên anh trở nên âu lo vì buồn vui giận hờn của một Omega.

Nhưng cũng may Bạch Sướng chẳng phải người được yêu thương mà kiêu ngạo. Cậu biết trong chuyện này Thẩm Minh Húc đã chủ động lui một bước nhường cho cậu một bậc thang nên cậu cũng sẽ không khó xử nữa.

Cuộc sống thường ngày rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái khi xưa.

75

Thẩm Minh Húc suy nghĩ giây lát. Anh nhận ra mình vẫn chưa giải thích rõ ràng chuyện về cậu Beta kia với Bạch Sướng.

Trực giác của anh cho thấy Beta kia rất giống một quả bom hẹn giờ, nếu không giải quyết sớm, e rằng Bạch Sướng sẽ hỏi thăm tính mạng anh mất.

Vì vậy anh dè dặt giải thích với Bạch Sướng, “Ừm thì, Tiểu Bạch, em nghe anh nói này, nhưng em đừng giận nhé.”

“Cái cậu Beta kia kìa, trước đây anh từng bao nuôi cậu ta.”

Thẩm Minh Húc vừa nói vừa tránh gối ôm do Bạch Sướng ném tới, “Nhưng mà! Em nghe anh giải thích đã! Đừng đánh anh!”

“Anh không lên giường với cậu ta. Anh làm gì có thời gian mà lên giường.”

“Ông nội quản anh chặt lắm, đừng nói lên giường, ngay cả tay anh còn chưa nắm.”

“Anh vẫn còn cố chấp gớm, có phải vẫn còn tiếc không?”

“Thẩm Minh Húc, anh giỏi lắm. Học gì không học lại học thói hư tật xấu, còn chơi cả bao nuôi cơ.”

“Nhiều tiền gớm.” Bạch Sướng nghiến răng nghiến lợi bảo. Cậu biết mình không nên vướng mắc quá khứ của Thẩm Minh Húc nhiều nhưng không có cách nào khống chế bản thân không ghen.

Không ghen, là chuyện không thể nào.

“Anh! Anh là vì cậu ta, cậu ta từng giúp anh.” Thẩm Minh Húc cuống quýt giải thích, “Cậu ta bảo cậu ta không có tiền! Anh cũng chỉ làm được như vậy!”

Bạch Sướng sửa sang lại quần áo mình, phớt lờ Thẩm Minh Húc.

_____________

Thẩm Minh Húc thật là thiếu đánh!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK