• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hồi tôi học tiểu học, có một thời gian vở bài tập đem đi nộp thường xuyên vô duyên vô cớ bị mất. Đổi quyển nào là mất ngay quyển đó. Lúc đó đi học chưa được bao lâu, không có nhiều kiến thức, vì vậy tôi chỉ cảm thấy rất kì dị, rất sợ hãi, thậm chí tôi còn trộm lấy tượng Quan Âm trong nhà giấu trong cặp sách đi học để trừ tà. Cuối cùng trong một lần tình cờ tôi phát hiện được sự thật, thì ra là đứa cùng tổ ngồi trước mặt tôi mỗi lần phát vở bài tập đều lén giấu vở của tôi đi, hai chữ “Giang Văn” còn có thể thấy được mờ mờ xuyên qua lớp bọc vở mới. Vừa kích động vừa phấn khởi cầm vật chứng đi tố giác, kết quả lại vô cùng mất mặt. Không được chứng kiến cảnh cô giáo vì chuyện này mà mắng đứa kia, nhưng lại chính mắt nhìn thấy đứa đó nhờ những gì tôi thu hoạch mà đạt được giải thưởng “Cúp Mĩ đăng” trong cuộc thi viết văn. Còn cười vô cùng đáng yêu cầm giấy khen trong tay nói với tôi, Giang Văn, giấy khen cũng có một nửa là công của cậu, cảm ơn.

Tôi nói lại chuyện này để chứng minh, có người không đào hoa, có người không có tài vận, mà tôi đại khái là kẻ không có số bắt gian tại trận.

Sự thật thường thường hấp dẫn con người, mà gian tình lại không thể nghi ngờ là thứ hấp dẫn nhất trong mọi sự thật.

Rất muốn vạch trần bí mật giữa bọn họ nhưng chỉ sợ bằng vận khí của tôi sẽ bị thất bại thê thảm.

Tối hôm Quốc Khánh, tôi mất ngủ lăn qua lăn lại trên giường như một chiếc lạp xưởng nướng, trong lòng dày vò không biết rốt cuộc nên dứt khoát đi tìm hiểu sự thật hay vẫn giả vờ như không biết gì cả tiếp tục vui vẻ như cũ. Dù sao thì đó cũng là quá khứ của Tần Khoa, dù sao thì bây giờ Tần Khoa cũng toàn tâm toàn ý thay đổi.

Hôm sau lúc ngủ dậy, hai mắt tôi sưng lên như hai viên bò viên, đầu cũng xoay mòng mòng.

Tần Khoa nhìn tôi cười, thấy chưa, đây chính là hậu quả của việc say rượu.

Nhướn mí trên sưng vù lên trừng hắn, rõ ràng hắn mới là kẻ đầu sỏ.

Ăn sáng xong, bố Tần lấy bàn cờ vây ra cười hề hề hỏi tôi, cháu biết đánh không? Nếu biết thì bác cháu mình làm vài ván?

Trình độ cờ tướng còn như vậy, thì nói gì đến cờ vây?

Hồi còn nhỏ tôi đã đừng vô cùng chân thành nhiệt tình nhờ chú hàng xóm bày chơi cờ vây, cuối cùng ông chú hàng xóm kia lại vô cùng chân thành nghiêm túc cầu xin tôi đừng nhờ chú ấy dạy nữa. Tôi nhớ lúc đó chú ấy còn ra điều kiện, chỉ cần không tới học nữa chú ấy sẽ mua cho tôi hai gói Vượng Vượng cỡ to.

Ngượng ngùng cười với bố Tần, cờ năm quân thì cháu biết, cờ vây thì cháu chịu.

Bố Tần cũng cười cười, thanh niên bây giờ biết chơi cờ vây cũng ít. Thằng nhóc Tần Khoa đâu rồi, đã nói là chơi cờ rồi mà, sao ăn cơm xong lại không thấy?

Mẹ Tần đứng cạnh hé miệng cười, nó hả, tối qua hỏi uống gì để tỉnh rượu, hôm nay đã vào bếp từ sớm mày mò rồi. Nói giúp nó nó cũng không cho.

Vừa nói xong liền thấy Tần Khoa bưng một chén gì đó đi ra.

Hắn ngồi xuống cạnh tôi đặt bát canh vào tay tôi, cười tủm tỉm, uống đi.

Nước canh đậm đà bốc khói, mùi thơm ngọt, hỏi hắn, cái gì vậy?

Hắn, canh đậu xanh đường đỏ, rất hiệu quả trong việc tỉnh rượu.

Mẹ Tần hỏi, không phải hầm canh đậu xanh sao?

Tần Khoa, con không yên tâm lắm nên lên mạng tìm, vẫn là canh đậu xanh đường đỏ hiệu quả hơn một chút.

Mẹ Tần lại hé miệng cười, ôi, ánh mắt của cô kì quái quá nha.

Uống canh xong, Tần Khoa vỗ vỗ chân hắn ý bảo tôi nằm xuống.

Xấu hổ muốn chết, bố mẹ hắn còn đứng cạnh nhìn kìa, hắn điên rồi sao.

Lúc đó mẹ Tần dịu dàng nói với bố Tần, nào, ông vào bếp nhặt rau hộ tôi. Lúc sắp đi còn nhìn chúng tôi cười cười.

Mới một buổi sáng mà cô đã cười với cháu ba lần rồi, hơn cả Thu Hương rồi đó.

_ Thu Hương trong tích “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương” vì “Tam tiếu” (ba nụ cười).

Tần Khoa lại kêu tôi nằm lên đùi hắn…sớm tinh mơ mới ngủ dậy nằm gì nữa.

Hắn cũng không lằng nhằng, trực tiếp ấn tôi nằm lên đùi hắn, sau đó không biết lấy từ đâu ra hai trái trứng luộc.

Tôi nhìn chằm chằm hai trái trứng ngạc nhiên hỏi, anh vừa mới đẻ ra đó à?

Hắn nhìn tôi cười, cười vô cùng uy hiếp.

Tôi quên mất cái đầu quan trọng nhất của tôi vẫn còn gối lên đùi hắn, đây không phải là muốn chết sao.

Vội vàng nhận sai, hắn dùng tay vuốt hai mắt tôi khép lại, động tác vô cùng giống mấy cảnh an ủi người chết không nhắm mắt trong TV.

Vừa nhắm mắt lại, liền cảm giác được cảm giác trứng gà âm ấm trên mí mắt.

Tần Khoa nói bên tai tôi, chườm nóng kiểu này có thể giảm sưng. Xem kìa, chậc chậc, mắt sưng còn to hơn trứng gà nữa.

Mắt to hơn trứng gà thì hốc mắt còn chứa vừa sao, nhưng tôi không phản bác lại hắn, nằm lười trên đùi hắn cảm nhận hai trái trứng gà âm ấm chậm rãi lăn trên mí mắt.

Vào lúc đó tôi nghĩ, thôi thì quên đi, chuyện gì qua rồi thì để nó qua luôn. Hồi còn trẻ ai không từng có một cuộc tình cơ chứ?

Nhưng mọi việc luôn phát triển lệch đi với mong muốn của con người, khi tôi hạ quyết tâm thì tình thế lại biến hóa.

Cái gọi là ta không theo núi thì núi sẽ theo ta.

Nhận được tin nhắn của Lí Giai Nhân, hẹn gặp tôi, thời gian địa điểm cô ta đã định trước.

Hôm đó, tôi lừa Tần Khoa nói đi ra ngoài mua đồ dùng phụ nữ, bắt taxi tới chỗ hẹn.

Câu “Tình nhân trong mắt biến Tây Thi” hiện tại được tôi sử dụng với ý nghĩa hoàn toàn tương phản nhưng cũng rất hợp lý.

Trước đây tôi cảm thấy Lí Giai Nhân đẹp không gì sánh bằng, bây giờ nhìn lại cô ta chỉ cảm thấy con người có mắt có mũi như vậy đúng là người nhiều mưu ma chước quỷ.

Tôi vừa ngồi xuống Lí Giai Nhân liền hỏi tôi, uống gì?

Tôi lắc đầu nói không cần, cuộc nói chuyện này sẽ không tốn nhiều thời gian.

Lí Giai Nhân liền gọi hai ly nước trái cây.

Tôi không muốn dông dài, nói thẳng vào vấn đề, chị gọi tôi ra muốn nói gì tôi biết hết rồi, đơn giản chị là một đoạn tình của chị và anh ấy mà thôi. Mà quá khứ chỉ là quá khứ, với tôi thì chả có ý nghĩa gì, với tôi chỉ cần hiện tại anh ấy thích tôi là đủ rồi.

Lí Giai Nhân cười khẽ, thì ra cô biết hết rồi.

Chị ta liếc nhìn tôi một cái, có điều, hiện tại anh ấy thích cô thật sao?

Tôi cứng người, tức giận nói, cho dù thế nào đi nữa thì người đó cũng không phải là cô. Hơn nữa cô cũng biết rõ điều này, Tần Khoa đã nói với cô rồi đúng không?

Lí Giai Nhân biến sắc hỏi, anh ấy nói với cô?

Tôi nghiêng đầu, không phải, hôm đó tôi nghe được hai người nói chuyện.

Cô ta nói với tôi, cô có biết tại sao tôi hỏi người anh ấy chân chính thích có phải cô hay không không? Cô đừng phản bác vội, đợi tôi nói xong chuyện giữa chúng tôi rồi cô phát biểu ý kiến cũng không muộn.

Là một câu chuyện cũ, cũng là một đoạn tình.

Như lời Lí Giai Nhân kể, lần đầu tiên giao phong giữa cô ta và Tần Khoa chính là sự kiện “Mẹ cậu tới tìm” kia. Từ đó về sau hai người coi như là oan gia tụ đầu, suốt ngày gây chuyện đấu đá nhau.

Lí Giai Nhân cười nói, lúc đó tôi nghĩ thằng nhóc này rất đáng ghét.

Sau đó Tần Khoa lên cấp ba, Lí Giai Nhân cũng đã là sinh viên Đại học X, vì vậy Tần Khoa mời Lí Giai Nhân dạy kèm cho hắn vào ngày nghỉ.

Lí Giai Nhân nói, nói thật thì khi anh ấy nói muốn tôi dạy kèm thì tôi rất giật mình, phải biết rằng thành tích của Tần Khoa luôn đứng đầu khối. Vì vậy tôi mới hỏi anh ấy “Tôi kèm gì cho cậu được cơ chứ”, kết quả anh ấy nói với tôi “Chị kèm tôi môn văn đi”, tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ ánh mắt nhìn tôi không được tự nhiên của anh ấy khi nói những câu này, đó là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt đó của anh ấy.

Lần dạy kèm đó kéo dài suốt hai năm trời, mặc dù không biết rốt cuộc có “kèm” thêm được gì không.

Vào kì nghỉ đông năm Tần Khoa học lớp mười một trường cũng mở lớp dạy kèm nhưng cuối tuần vẫn để Lí Giai Nhân dạy kèm tiếng Anh.

Lí Giai Nhân nói, hôm đó học xong, tôi trò chuyện với anh ấy. Tôi hỏi anh ấy muốn thi trường nào, anh ấy lại cúi đầu bóc cam hỏi tôi đi học có bạn trai không. Tôi cười anh ấy nhiều chuyện, kết, anh ấy nhét cam vào tay tôi, đè tôi lên ghế hôn môi.

Tôi bỗng nhiên chịu không nổi nữa, tại sao tôi phải ngồi đây nghe những…thứ này?

Tôi đứng dậy muốn bỏ đi, ai ngờ một câu của Lí Giai Nhân lại khiến tôi gần như ngã ngồi xuống.

Cô ta nói, cô có biết không, Tần Khoa không còn là trai tơ nữa.

Tôi nỗ lực lấp lại vết thương trong lòng, qua hồi lâu, ngẩng đầu nhìn cô ta chằm chằm nói, nếu như cô muốn tôi nghe hết thì đừng thêm vào những chi tiết miêu tả dư thừa này nữa!

Lí Giai Nhân cười cười, gật đầu đồng ý.

Hai người từ lúc đó trở thành người yêu, nhưng vì Tần Khoa vẫn còn đang học cấp ba nên cuộc tình đó biến thành cuộc tình ngầm. Người biết được cũng chỉ có đương sự và anh họ. Cứ như vậy mãi tới năm Tần Khoa bước vào giảng đường Đại học Y cùng thành phố với Đại học X, hai người vì hiểu lầm mà chia tay, Lí Giai Nhân đi du học.

Lí Giai Nhân nói, trong thời gian đi du học tôi cũng có trở về, mỗi lần trở về tới trường tìm anh ấy thì anh ấy đều có một người bạn gái, nhưng thời gian với mỗi người bạn gái cũng không lâu, nhiều nhất tôi cũng không gặp được tới lần thứ ba. Cô hiểu điều đó có nghĩa là gì chưa?

Cô ta cười cười nói, bây giờ cô hiểu tại sao tôi lại hỏi cô như vậy rồi chứ?

Tôi nhìn cô ta hỏi, hiểu lầm mà cô nói là cái gì?

Nụ cười trên môi Lí Giai Nhân dập tắt, không trả lời.

Tôi nói, những gì cô nói cho tôi nghe chỉ là những gì cô muốn cho tôi nghe mà thôi, cho dù điều cô nói có là thật đi chăng nữa thì sự thật chắc chắn cũng không chỉ có như vậy. Cô không nói ra lần “hiểu lầm” đó, Tần Khoa không tha thứ cô chắc chắn cũng vì không thể tha thứ được.

Một lát sau, Lí Giai Nhân nói, vậy thì sao? Chỉ dựa vào tốc độ thay bạn gái này tôi dám khẳng định, Tần Khoa hận tôi thì có hận, mặt trái của hận cũng chính là yêu. Mà cô có dám khẳng định, cô không phải là một người trong số những người bạn gái đó?

Tôi đứng dậy nói, anh ấy có thích tôi hay không trong lòng tôi biết rất rõ, mà bây giờ anh ấy có còn thích cô hay không, cũng chỉ có cô hiểu rõ nhất thôi.

Nói xong, tôi quyết đoán rời khỏi tiệm trà.

Lúc nói với Lí Giai Nhân thì vô cùng tự tin, quay lưng lại trong lòng tôi lại vô cùng bất an.

Lí Giai Nhân nói hắn đã từng đổi rất nhiều bạn gái, tôi nhớ rõ lúc vừa yêu nhau tôi từng hỏi Tần Khoa đã yêu đương bao nhiêu lần, mối tình đầu có từ khi nào, Tần Khoa chưa bao giờ thẳng thắn trả lời tôi. Lẽ nào những gì Lí Giai Nhân nói là thật? Tất cả đều vì cô ta sao?

Tôi gõ gõ trán nói với chính mình phải bình tĩnh, những gì chúng tôi cùng trải qua, những kỉ niệm tích cóp từng chút một, tình cảm của Tần Khoa với tôi không phải là giả.

Lúc quay lại nhà Tần Khoa, bố mẹ hắn đều đi ra ngoài, chỉ có Tần Khoa ở nhà.

Vừa vào nhà hắn liền cau mày hỏi tôi, em đi đâu mà lâu vậy, còn tắt điện thoại nữa, không phải khiến người ta lo lắng sao? Anh còn nghĩ là em đi lạc rồi.

Tôi nhìn hắn nói, em đi gặp Lí Giai Nhân.

Tần Khoa ngây ngẩn cả người, rất nhanh bình tĩnh trở lại nói, thật không.

Tôi lấy điện thoại ra, chỉ vào miếng ngọc Quan Âm hắn mang từ nhà đến cho tôi, hỏi, ai cầu cho anh?

Tần Khoa nhìn tôi không nói gì.

Tôi bật cười, là Lí Giai Nhân cầu đúng không? Miếng ngọc Quan Âm này, hôm nay em nhìn thấy trên cổ cô ta một miếng giống hệt. Chỉ có em cứ như một đứa ngốc, suốt ngày mang thứ tình địch tặng bên người.

Nói xong, tôi bắt đầu gỡ miếng ngọc Quan Âm đó ra, nhưng làm cách nào cũng không gỡ ra được, tôi nổi giận bứt sợi dây, tay rất nhanh bị hằn ra dấu.

Tần Khoa chạy lại cầm cổ tay tôi muốn ngăn tôi lại, tôi giãy dụa, hắn đơn giản vứt điện thoại lên sô pha.

Tần Khoa giữ tôi lại nói, em đừng nóng, nghe anh nói đã. Lần trước mẹ anh bị ngã là nhờ Lí Giai Nhân nhờ bạn chăm sóc. Lúc đó cô ta đi cầu miếng ngọc đó cho mẹ anh nói để cầu bình an. Mẹ anh mê tín cũng muốn anh mang một miếng như vậy, lúc đó anh cũng không nghĩ nhiều, sau đó trở lại quên gỡ ra bị em nhìn thấy. Miếng ngọc đó chỉ có như vậy thôi, không có gì to tát hết, nếu em không thích thì vứt đi cũng được. Nhưng đừng nghĩ bậy bạ, được không?

Nói xong hắn vươn tay muốn ôm tôi vào lòng, tôi đẩy hắn ra, ngửa đầu nhìn hắn, Tần Khoa, có phải anh thấy em rất ngu ngốc, có phải anh nghĩ chỉ cần anh không nói thì với đầu óc của em thì cái gì em cũng không biết không?

Tôi cảm giác được bàn tay hắn trên tay tôi cứng đờ.

Tôi gạt tay hắn ra, cuộc nói chuyện của anh và Lí Giai Nhân vào tối hôm Quốc Khánh em nghe hết rồi, hôm nay gặp nhau cô ta cũng nói hết rồi, không cần gạt em về cuộc tình của hai người nữa! Còn nói em suy nghĩ nhiều nữa sao!

Tần Khoa thở dài, đi lên ôm tôi.

Tôi lại muốn giãy dụa, hắn ôm rất chặt, đó thật ra không phải là “ôm” nữa mà là gông.

Tôi dùng lượng hô hấp còn sót lại gọi hắn, làm gì vậy, anh đang “Lấy thịt đè người” sao? Bỏ ra!

Tần Khoa không chịu bỏ ra, lại còn trêu chọc, đúng rồi, cứ như vậy, ngửa mặt lên hít thêm một chút không khí.

Tôi hận muốn chết, há mồm tính cắn cổ hắn, kết quả kĩ thuật không đạt tiêu chuẩn, chỉ cắn được cổ áo.

Tần Khoa cũng nghiêm túc, đè cằm lên đỉnh đầu tôi cố định tôi lại, lần này thì xong rồi, tôi từ đầu tới chân đều không động đậy được.

Tần Khoa từ trên đỉnh đầu tôi nói, chuyện Lí Giai Nhân qua lâu rồi, anh không nói với em vì đó không phải là chuyện gì vui vẻ đáng tự hào cho lắm. Hơn nữa cho dù nói với em thì ngoại trừ cho em thêm khúc mắc thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

Tôi trợn trắng mắt sau đó ý thức được hắn căn bản không nhìn thấy, tôi khinh thường, hừ, ai biết anh có nói thật không.

Hắn lại nói tiếp, em cũng biết rồi mà, bây giờ người anh thích là ai. Nếu như em lo lắng thì anh có tiền lẻ đây, bọn mình đi đăng ký.

Tôi rướn cổ, bây giờ anh thích ai vậy, Lâm Thanh Hà hả? Em không biết đó.

Hắn cười thở dài, có lẽ là năm đó bị chuyện của Lí Giai Nhân kích thích, con mắt thẩm mỹ phát sinh biến dị nghiêm trọng. Nếu không làm sao thích em được.

Heo rừng ngu ngốc làm cách nào cũng đấu không lại thợ săn nham hiểm.

Hắn luôn biết làm cách nào để tôi đầu hàng, đồng thời một phát là trúng.

Giọng điệu bất đắc dĩ như vậy, lời nói ngọt ngào như vậy liền khiến tôi nộp vũ khí đầu hàng.

Ai thèm quan tâm trước đây hắn như thế nào, chỉ cần hắn thật lòng thích tôi là được rồi.

Tôi dựa vào lòng hắn có chút ác độc nghĩ, tiếc là trên đầu không có máy ghi âm, nếu ghi âm khúc vừa rồi đưa cho Lí Giai Nhân nghe thì tốt biết mấy.

Sau đó tôi biết Tần Khoa có đi tìm Lí Giai Nhân.

Đó có lẽ là lần nói chuyện cuối cùng của bọn họ, chỉ hy vọng sau này trong cuộc sống của tôi sẽ không xuất hiện người này nữa.

Ngày bảy tháng mười tôi lên tàu về nhà.

Mới ra cửa liền đụng phải Lí Giai Nhân.

Tần Khoa nắm tay tôi, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô ta.

Lí Giai Nhân cười nói, tôi chỉ tới tiễn hai người thôi. Sau này chắc không gặp lại Giang Văn nữa, tốt xấu cũng quen biết nhau một hồi, kẻ làm chị đây tặng em một món quà nho nhỏ.

Đó là một máy mp3 của Apple, tôi theo bản năng từ chối, Lí Giai Nhân lại cười, coi như quà tạm biệt đi, có lẽ sẽ có sự ngạc nhiên ngoài ý muốn.

Lên tàu, tôi mở hộp ra, một máy mp3 rất đẹp.

Tôi nói giỡn với Tần Khoa, em còn tưởng trong này là bom kìa.

Mở mp3, pin đầy.

Trong máy có một bài hát, tôi nhét tai nghe vào, ngạc nhiên phát hiện âm thanh ầm ĩ, có lẽ là một đoạn ghi âm.

Ha ha, nói ra tôi và Lí Giai Nhân thật có duyên. Tôi mới nghĩ tới chuyện tặng cô ta một đoạn ghi âm, cô ta lại thật sự tặng tôi một đoạn ghi âm của Tần Khoa và cô ta.

Phải nói cho tới bây giờ tôi mới được chứng kiến sức mạnh của Lí Giai Nhân.

Đoạn ghi âm đó cắt rất chuẩn, ngắn gọn vắt tắt, đâm trúng chỗ hiểm.

Đầu tiên là giọng của Lí Giai Nhân: anh nói không phải vậy, anh nói anh nghiêm túc với Giang Văn, vậy anh nói thử xem tại sao lúc anh mới bắt đầu yêu đương với cô ta lại là thời gian trước khi em trở về? Còn tại sao Lễ tình nhân năm đó em tới tìm anh, đầu tiên anh tắt máy không nhận điện thoại, sau đó lại khởi động máy gửi tin nhắn cho em biết anh và cô ta đi ăn ở đâu, đợi tới khi em chạy tới anh rõ ràng thấy em lại giả vờ như nhìn không thấy?

Tôi từ từ ngẩng đầu lên nhìn Tần Khoa ngồi đối diện.

Trong đoạn ghi âm hắn im lặng hồi lâu, mới mở miệng nói, đúng vậy, mặc dù ban đầu tôi không có ý định nghiêm túc…

Tôi tháo tai nghe xuống, không cần phải nghe nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK