• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đêm, bỗng một cơn mưa to đổ xuống, nhiệt độ chợt hạ, mùa thu năm nay lại lạnh.



Sáng, Viên Lãng hơi sốt, uống thuốc, tôi dém chăn cho anh, để anh lẳng lặng nghỉ ngơi. Lúc giặt quần áo, tôi phát hiện trên quần dài của anh có một cái lỗ, chỗ bắp đùi. Tôi ném cái quần xuống, đi vào phòng ngủ, vén chăn trên đùi anh lên. Rõ ràng trên đùi phải có dán băng gạc.



Viên Lãng lật người, mở nửa mắt nhìn tôi, tôi dán sát vào anh, nói: "Không thành thật nha. Không nói đúng không? Em nói sao tối qua trước lúc đi ngủ anh lại đòi tắt đèn rồi mới cởi quần áo." Sờ nhẹ lên vết thương: "Nhiễm trùng rồi à?"



Viên Lãng nhắm mắt lại: "Không."



"Được. Anh ngủ đi." Đắp kín chăn cho anh, tôi làm việc nhà tiếp.



Buổi trưa, Viên Lãng dậy ăn chút cháo, tinh thần tốt lên một chút. Tôi dựa vào ghế sô pha xem phim hoạt hình. Anh đi tới, ngồi xuống. Tôi đứng lên, đặt anh nằm ngang, dựa vào tay vịn sô pha, đắp cho anh một cái ra. Người này vĩnh viễn làm người ta không tưởng tượng được. Tuy lúc này nhìn qua có vẻ anh bình tĩnh lại hơi ủ rũ, nếu kín đáo đưa cho anh một khẩu súng, bất cứ lúc nào anh cũng có thể nhảy dựng lên, dẫn người vượt qua mưa bom bão đạn.



"Takahata Isao?" Viên Lãng hỏi.



"Vừa mới mua, Takahata Isao toàn tập. Muốn xem tập nào?" Tôi cầm điều khiển ti vi lên."



"Long Miêu." Viên Lãng, anh hướng tới cuộc sống điền viên từ trong xương ư?



"Em muốn xem Hồng Trư."



"Cũng được."



Hồng Trư nặng nề bẻ cần lái máy bay quanh quẩn trên bầu trời Adriatic Sea. Trên ban công biệt thự bên bờ biển, người phụ nữ mà anh ta yêu thương sâu sắc đang ngửa mặt nhìn.



"Xem những chi tiết này, bộ dạng lúc hút thuốc đó, quá sinh động rồi." Tôi dựa vào bên kia ghế sô pha, dùng chân xoa xoa Viên Lãng.



"Anh thích tình tiết anh ta phản chiến không che giấu chút nào." Viên Lãng nói.



"Đúng, đặc biệt là trong mộ đom đóm, rất rõ ràng." Tôi nói.



"Nhưng anh khôngd❉đ❉L❉q❉đbiết tình tiết này đến cùng là cảm xúc cá nhân của anh ta hay là của toàn bộ nhân dân Nhật Bản lúc bấy giờ." Bắt đầu thảo luận thời sự rồi.



"Cho dù có người nói, nhân dân Nhật Bản phản chiến rộng khắp, anh dám tin không?" Tôi nói.



Anh nhìn tôi, lắc đầu: "Không dám."



"Thật ra thì không ai thích chiến tranh. Xây dựng rất chậm, phá hoại rất nhanh. Vài chục năm, tâm huyết của hàng ngàn hàng vạn người, bị phá hủy trong nháy mắt." Anh kéo kéo ra, "Không thích chiến tranh nhưng tồn tại vì chiến tranh, đây chính là bi ai của quân nhân chuyên nghiệp."



Tôi nhìn bi thương trong ánh mắt anh, đột nhiên cảm giác được mình hơi ngốc, xem Hồng Trư gì chứ. Tôi vội vàng đổi thành Chihiro.



Con chuột nhỏ mập mạp giẫm lên ghế, hưng phấn nhìn thế giới bên ngoài tàu hỏa.



Tôi cười nói: "Cha mẹ đều cảm thấy con cái mình vẫn không lớn lên, lo lắng bọn chúng bị uất ức ở bên ngoài. Thật ra thì tự nó đã sớm khát khao tung cánh vào xã hội rồi."



Viên Lãng cười cười: "Một khi gặp gỡ xã hội là cho thấy đứa bé đã trưởng thành, thật sự trở thành một cá thể của xã hội."



Người khách mặc áo đen, đeo mặt nạ, hạt vàng chất như núi nhỏ trong lòng bàn tay, đổ ra ào ào trên đất, người xung quanh ào ra cướp giật.



"Nhìn thấy chưa? Xã hội có thể khiến anh bỗng có của cải không tưởng tượng được. Nhưng sau nó là cái gì, ai có thể còn có thời gian mà suy nghĩ. Anh thấy thế nào?" Tôi nhìn Viên Lãng, thấy anh hơi khép mắt như đang ngủ.



Tôi nhấc chân lấy chăn cho anh, chợt một đợt tiếng chuông điện thoại vang lên thật to. Viên Lãng nhanh chóng lấy điện thoại di động trong túi quần ra nghe.



"Được, hiểu, tới ngay!" Lật người dậy, một khắc cũng không ngừng đi vào phòng ngủ thay quần áo, ra ngoài, đội mũ lên, đi giày, nói một câu: "Nhiệm vụ khẩn cấp, anh đi đây!" Mở cửa xuống lầu. Không ôm ấp, không hôn tạm biệt. Tôi chạy ra ban công, nhìn xuống dưới, anh đang mở cửa đi ra.



"Nhớ uống thuốc, chú ý an toàn!" Tôi cất cao giọng, dặn lại lời lần nào cũng dặn anh. Anh phất tay về sau một cái, tôi biết anh nghe thấy.



Căm ghét chiến tranh nhưng tồn tại vì chiến tranh. Đây là bi ai của quân nhân chuyên nghiệp.



Sáu, Khoảnh khắc ấm áp.



Tan tầm về, phát hiện xung quanh bồn cầu bị rỉ nước, đang kiểm tra thì Viên Lãng về.



"Sao vậy?" Viên Lãng kiểm tra với tôi.



"Rò, hình như hơi tắc." Tôi mở vòi nước, quả nhiên là thế, mực nước trên sàn nhà lập tức dâng cao.



"Hơi rắc rối." Viên Lãng nhìn một vòng, "Anh về sẽ làm." Đứng lên, cầm một cuộn giấy vệ sinh.



"Đi đâu đấy?" Tôi hỏi.



"Ra nhà vệ sinh bên ngoài." Viên Lãng đi ra ngoài.



"Aiz, trong phòng làm việc của người trông coi vật tư có toilet, tiện thể tìm thợ ống nước tới xem chút nhé." Tôi nói với theo anh.



Thợ ống nước tới, nhìn, gõ gõ, đứng dậy rồi lắc đầu: "Đường ống cũ quá, phải đập gạch ra làm lại lần nữa. Hôm nay không làm được, không có công cụ, sáng mai tôi tới. Hôm nay nhất định không được dùng nước nữa nếu không sẽ ngập hết đấy."



Tôi nhìn Viên Lãng một chút: "Làm sao bây giờ? Hôm nay ngây ngô trong nhà không được rồi, đừng nói tới tắm rửa, đi lớn đi nhỏ gì cũng không được." Viên Lãng vò đầu: "Cũng không thể về lại trụ sở được. Anh về đó, em về công ty?" Tôi nhún vai: "Không có cách nào khác, tới nhà tắm hơi ngây ngô một đêm đi, vừa hay có thể tắm rửa, mát-xa."



Viên Lãng quăng quân hàm trên vai áo mặc lúc huấn luyện ở nhà, hai người cầm quần áo để thay theo, tới nhà tắm lớn mới mở gần đó.



Lúc đổi giày, tôi nói giỡn: "Tiếc là phân riêng khu nam và nữ nếu không hai ta có thể ngâm chung một bồn tắm lớn rồi." Dán sát lại tai anh: "Uyên ương nghịch nước, kích thích nhỉ?" Viên Lãng giả vờ khẽ thấp giọng thương lượng: "Được đó, anh thấy trên biển có viết là có phòng đơn xa xỉ, bồn tắm lớn, kiểu phương Tây, TV, ghế sô pha cũng có. Anh thuê một phòng nhé?" Tôi gật đầu: "Được, thuê một phòng, khoảng 1380 đồng một đêm, cùng lắm thì tháng sau em không mua gì cả." Hai người đụng đầu vào nhau, cười ha ha không ngừng.



"Giặt xong thì tới phòng chiếu phim ở phòng khách nhỏ tìm em." Tôi nói xong, mỗi người đi về một phía.



Mùi thông Phần Lan và mùi dứa hòa vào nhau trong phòng tắm hơi, có cảm giác rừng sâu kỳ lạ, dội một gáo nước lên tảng đá lửa, hơi nướng nóng bao vây toàn thân trong nháy mắt. Tắm hơi xong thì lau lưng, cái lạnh cuối mùa thu biến mất không thấy tăm hơi.



Thay đồ tắm ra ngoài, tôi dò xét ở cửa phòng chiếu phim. Một bàn tay vươn ra từ trong góc, ngay sau đó lòng bàn tay đánh về phía sau, làm thế tay chắp lại về phía tôi. Tôi vui vẻ, bước nhanh tới.



Viên Lãng mặc áo tắm, đang đắp chăn mỏng, trên tai đeo tai nghe, trên tủ đầu giường có một ly sữa tươi nhà tắm tặng. Chỗ bên cạnh giường trống không, tôi đàng hoàng, không khách khí ngã lên, người phục vụ ôm chăn mỏng tới, cúi xuống hỏi có cần bóp chân không. Tôi nhìn chân Viên Lãng, đáp: "Hai người!"



Người mát-xa xoa bóp huyệt vị trên chân một cách chuyên nghiệp, tôi nghiêng đầu qua hỏi Viên Lãng: "Lại đây, em ngửi chút...Anh không tắm nước bỏ thêm hoa à?" Viên Lãng Anh không nhưd☽đ☽L☽q☽đmấy bà già em, tắm cánh hoa gì chứ?" Tôi cười hì hì, vươn tay để dưới mũi anh: "Aiz, em tắm hoa hồng, mùi thơm không?" Anh trừng mắt: "Nữ hoàng? Em chờ về nhà ăn xin đi." Tôi mắt điếc tai ngơ với sự uy hiếp của anh: "Em là nữ hoàng, anh chính là vương hậu." Anh khẽ gọi: "Lee Dong Wook đâu có đàn ông như anh?" Tôi nghĩ tới cảnh Viên Lãng mặc trang phục nữ, cười đến thắt cả ruột. Viên Lãng đã mát-xa xong, vươn một chân qua đá tôi: "Cười đi, cười đi, cười nữa coi chừng lăn xuống giường đó."



Hình ảnh trên màn hình lớn phía trước chớp động, từng thước phim lướt qua khuôn mặt Viên Lãng, mắt hơi khép vừa như đang ngủ vừa như không phải. Tôi dịch dịch tới cạnh anh, lặng lẽ vươn chân vào chăn anh, đá bắp chân anh, ngay sau đó dán lại. Nhiệt độ của anh truyền khắp toàn thân tôi qua chân anh.



Giây phút hạnh phúc ấm áp này, tôi sẽ giữ kỹ trong lòng cả đời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK