Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Yến hội diễn ra được phân nửa, lễ vật đều đưa xong hết, ca múa cũng không có sai sót gì. Trong đám người, đột nhiên có một người đề nghị: "Hoàng hậu nương nương, nghe nói người nước Dịch am hiểu ca múa nhất, vừa khéo ở đây có người nước Dịch, không biết, chúng ta có cơ hội được mở mang tầm mắt hay không?"

Trong giây lát, ánh mắt mọi người ở đây đều tụ tập trên người Thần Nhứ.

Thần Nhứ giương mắt nhìn ánh mắt bốn phía phóng đến, sau đó dường như ngượng ngùng cúi đầu. Sắc mặt Cảnh Hàm U không vui, dần dần lạnh xuống, ánh mắt lạnh lẽo mà nhìn người vừa nói.

Người mới nói là Chu tiệp dư. Giờ phút này, nàng ta đang đắc ý vênh váo mà trông về phía Thần Nhứ, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của Cảnh Hàm U, nàng ta bị dọa đến khẽ giật mình. Mặc dù chuyện của Nhu Gia công chúa và Thuận Ân quận chúa đã lan truyền xôn xao trong cung, nhưng Chu tiệp dư vẫn một mực không tin. Nàng ta cũng giống phần lớn người, cảm thấy để Thần Nhứ ở cung Vũ Yên hơn phân nửa là ý định của thái tử, vì để thái tử gặp riêng Thần Nhứ một cách dễ dàng. Dù sao thân phận của Thần Nhứ khác biệt, không giống với Dịch Già Mạc Ly.

Bây giờ nhìn thấy ánh mắt âm lãnh của Cảnh Hàm U, Chu tiệp dư chỉ cảm thấy sau lưng lạnh run. Nàng ta định nói câu gì đó thu hồi lời vừa nãy, lại nghe hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất nói: "Chu tiệp dư nói không sai. Ca múa nước Dịch nổi tiếng thiên hạ, Thuận Ân quận chúa từng là công chúa nước Dịch, nghĩ đến ca múa tất nhiên xuất sắc. Hôm nay là sinh thần của bổn cung, không biết quận chúa có nguyện ý hiến một điệu vũ không?"

Mặc dù là câu hỏi, nhưng tất cả mọi người đều biết, hoàng hậu đã mở miệng, chuyện đã không còn đường cứu vãn.

Không còn đường cứu vãn cũng phải cứu vãn. Cảnh Hàm U cũng không để ý những thứ này. Chu tiệp dư có ý định gì, nàng còn không rõ ràng sao? Hôm nay đều là người của giáo phường * đến ca múa, Chu tiệp dư lại muốn Thần Nhứ lên múa hát, vậy không phải bày rõ coi Thần Nhứ như đào kép * mà gọi sao? Nghĩ đến Thần Nhứ tâm cao khí ngạo * thế nào, năm đó ở thư viện Phi Diệp Tân toàn nữ tử con nhà quyền quý mà chưa từng nhìn mặt ai, bây giờ bị người đùa giỡn như thế, trong lòng phải cảm thấy ra sao.

* giáo phường: nơi ở riêng của những người chuyên làm nghề ca, nhạc, múa, do giai cấp phong kiến lập nên.

* đào kép: người làm nghề múa hát, diễn tuồng ngày xưa, thường bị người khác xem thường.

* tâm cao khí ngạo: kiêu ngạo, cao lãnh, thường dùng với nghĩa nói về tính cách người tài.

Nàng mở miệng, đang muốn cự tuyệt thay Thần Nhứ, lại nghe được Thần Nhứ bên cạnh nói: "Tạ hoàng hậu nương nương ưu ái, Thần Nhứ nguyện ý hiến một khúc góp vui cho sinh thần của hoàng hậu nương nương."

Cảnh Hàm U đột nhiên quay đầu, liền thấy Thần Nhứ cũng đang quay đầu nhìn nàng. "Nàng sớm nên nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như vậy." Nhẹ nói xong câu này, Thần Nhứ đã đứng dậy đi vào giữa sân. Để lại Cảnh Hàm sững sờ mà đờ ra tại chỗ.



Thần Nhứ đang oán trách nàng. Trách nàng không lo trước tính sau.

Tiếng sáo trúc vang lên, Thần Nhứ nhảy múa cùng âm nhạc. Dáng múa của nàng ưu mỹ mềm mại. Mũi chân chạm nhẹ, ở giữa đại điện xoay vòng. Dù đông đảo nữ quyến vây xem phần lớn ôm thái độ chế nhạo, nhưng cũng không thể phủ nhận dáng múa này thật tuyệt diệu.

Nhưng Cảnh Hàm U biết, lúc Thần Nhứ còn nội lực, nàng có thể chân không chạm đất mà xoay vòng cả điện. Sư phụ nói, đây là điệu múa bí mật trong hoàng cung nước Dịch - điệu Kinh Luân. Mà bây giờ điệu Kinh Luân xuất hiện, coi như vẫn đặc sắc như trước, nhưng rốt cuộc không phải cảnh tượng năm đó.

Động tác cuối cùng của điệu Kinh Luân là xoay mười tám vòng, sau đó ngã xuống đất nằm ngửa. Đương lúc Thần Nhứ nằm ngửa trên mặt đất, khóe miệng của nàng nở nụ cười ưu nhã. Khuất nhục hôm nay, ta sẽ đòi lại gấp bội!

Sắc mặt Dịch Già Mạc Ly đang ngồi một bên cũng khó coi. Tuy nàng ta hận Thần Nhứ thấu xương, nhưng lại không muốn Thần Nhứ bị người khác vũ nhục như vậy. Dù sao thì Thần Nhứ cũng từng là công chúa nước Dịch, dù sao thì Thần Nhứ cũng mang họ Dịch Già.

Nhưng cũng vì thế này, lòng hận thù Thần Nhứ của nàng ta lại nhiều hơn ba phần. Trong mắt nàng ta, việc này rõ ràng là làm khó Thần Nhứ, làm khó Dịch Già hoàng tộc. Nếu nàng ta là Thần Nhứ thì thà chết cũng không múa. Thế nhưng Thần Nhứ tham sống sợ chết, một câu biện bạch cũng không nói liền tuân mệnh. Cũng đành thôi, Thần Nhứ vốn là kẻ bán nước cầu vinh, còn có thể quan tâm mặt mũi sao?

Hoàng hậu dẫn đầu vỗ tay, khen: "Suy cho cùng thì cũng là người từng làm công chúa, nhảy tốt hơn nhóm vũ cơ * kia nhiều."

* vũ cơ: người trình diễn, phục vụ nhảy múa hồi xưa.

Thần Nhứ đứng dậy bái, "Tạ hoàng hậu nương nương khen ngợi."

Người ở đây ai cũng nghe ra hoàng hậu châm chọc, Thần Nhứ lại có thể mỉm cười mà tiếp nhận, tới đây mấy người vốn đồng cảm với Thần Nhứ cũng lộ ra vẻ mặt khinh thường. Một người không có khí khái đến như vậy, dù là nữ tử, cũng khiến người khác xem thường.

Bàn tay giấu trong tay áo của Cảnh Hàm U đã siết chặt thành nắm đấm. Tất cả khuất nhục mà Thần Nhứ phải chịu, nàng đều thấy. Nếu Thần Nhứ thể hiện vẻ không cam lòng, ấm ức, lòng nàng còn dễ chịu hơn đôi chút. Nhưng Thần Nhứ lại dùng khuôn mặt tươi cười mà tiếp nhận, hành động tự bức bách chèn ép này khiến Cảnh Hàm U suýt bất chấp tất cả mang nàng rời đi.

Hoàng hậu ban thưởng chút ít cho Thần Nhứ, dù nhiều hơn phần thưởng của nhóm vũ cơ trước đó, nhưng cũng không phải phần thưởng nên có của một quận chúa. Thần Nhứ vẫn như cũ tiếp nhận tạ ơn. Toàn bộ quá trình không có chỗ nào thất lễ.

Trở lại bên cạnh Cảnh Hàm U, nụ cười trên mặt Thần Nhứ không giảm chút nào, nàng nói khẽ: "Nàng không cần tự trách, người vong quốc, tồn tại như thế." Nàng bưng chén rượu đầy ắp trên mặt bàn, ngửa đầu uống cạn một hớp. Rượu cay chảy qua yết hầu, làm nàng sặc đến suýt rơi lệ.

"Thần Nhứ…" Nàng càng bình tĩnh, Cảnh Hàm U càng đau lòng. Thấy nàng cầm bầu rượu từng chén từng chén mà uống, dường như muốn chuốc say chính mình, Cảnh Hàm U cũng không nhìn được nữa, chộp lấy chén rượu của nàng. "Ta mang nàng trở về."

Nàng không để ý vẻ mặt không hài lòng của hoàng hậu, vẫn mang theo Thần Nhứ trước tiên rời tiệc.

Ra khỏi lầu Loan Xuân, gió lạnh thổi đến, Thần Nhứ tỉnh táo hơn nhiều. Tay của nàng bị tay Cảnh Hàm U gắt gao lôi kéo, giãy dụa cũng không thoát. "Nàng làm ta đau!"

Cảnh Hàm U lại không để ý. Nàng tình nguyện làm Thần Nhứ đau, cũng không dám buông tay. Nàng không biết, buông tay rồi, còn có thể bắt lấy không.



Cứ như vậy mà một đường trở lại cung Vũ Yên, Cảnh Hàm U dứt khoát ôm Thần Nhứ vào tẩm điện. Cung nữ thái giám vừa nhìn thấy cảnh tượng này liền lui sạch, sợ nói sai làm sai cái gì chọc công chúa bực mình, vậy coi như xong đời.

Vào trong tẩm điện, Thần Nhứ ngược lại an tĩnh. Nàng tựa vào ngực Cảnh Hàm U, không khóc cũng không nháo.

"Ta biết, chuyện tối nay là ta tính toán không kỹ lưỡng, để nàng chịu nhục. Nàng có thể oán trách ta, nhưng đừng bức bách chính mình." Cảnh Hàm U biết, năng lực chịu đựng của con người là có hạn, Thần Nhứ cưỡng ép mình như thế, nàng sợ cây cung mà Thần Nhứ phải chống chịu sẽ đứt đoạn.

"Ta đã nói, ta có thể bảo vệ chính mình." Giọng nói Thần Nhứ lộ ra thê lương, cũng lộ ra trào phúng. Quả thực, nàng không dựa vào sự bảo hộ của Cảnh Hàm U.

"Tiểu sư muội, ta nói, nàng không cần tự trách, bởi vì nàng cũng không cường đại như nàng nghĩ. Nàng không bảo hộ được ta là bình thường, ta cũng chưa bao giờ dám đặt hy vọng lên người nàng." Lời nói bình tĩnh đến lãnh khốc kia, tựa như một thanh dao găm sắc bén, cắt ra từng vệt máu trong lòng Cảnh Hàm U.

Một tiếng "Tiểu sư muội" kia, khiến Cảnh Hàm U cảm giác như về lại Phi Diệp Tân. Thích sư tỷ của mình, nhưng có thế nào cũng không đuổi kịp bước chân của nàng. Những thứ sư tỷ học, nàng cũng sẽ liều mạng học tập, nhưng cũng chỉ có thể đi sau lưng sư tỷ. Cho dù là trận giao thủ đêm đó, chỉ hai mươi chiêu nàng đã bị sư tỷ chế trụ.

Thì ra, tất cả đều là ảo tưởng. Mình vẫn như cũ là Cảnh Hàm U ở Phi Diệp Tân. Quá khứ và hiện tại, không có gì khác biệt.

Bàn tay ấm áp vuốt ve mi tâm cau lại của Cảnh Hàm U. Thần Nhứ cảm thấy từng đợt choáng váng, nàng biết là men rượu bốc lên rồi. "Đừng suy nghĩ nhiều, ngủ một giấc liền không có chuyện gì." Mới vừa nói lời tàn nhẫn như vậy, chốc lát đã vuốt lên miệng vết thương. Đây đã là mưu tính cuối cùng với người sư muội này lúc Thần Nhứ còn thanh tỉnh.

Nhìn Thần Nhứ mê man ngã vào lồng ngực mình, miệng không ngừng kêu nóng, trong lòng Cảnh Hàm U rối bời. Đưa tay giúp Thần Nhứ cởi y phục, ôm nàng lên giường thu xếp cẩn thận. Chính nàng lại quay người ra khỏi cửa, đi đến thư phòng.

Sáng sớm lúc Thần Nhứ tỉnh dậy, cảm thấy đầu đau muốn nứt. Hồi lâu mới nhớ lại chuyện đêm qua. Đây là lần đầu tiên nàng nếm trải sự khổ sở sau khi say rượu, thật sự hơi hối hận đêm qua uống nhiều rượu như vậy.

Tái Phúc đưa canh giải rượu đến, nàng uống xong lại không có bao nhiêu tác dụng.

"Hàm U đâu?" Vừa hỏi xong, đã thấy Cảnh Hàm U từ bên ngoài đi vào.

Tái Phúc bị đuổi ra ngoài, Cảnh Hàm U ngồi bên giường, nhìn Thần Nhứ khó chịu đến nhíu mày, "Ta quyết định rồi."

"Cái gì?" Thần Nhứ vuốt trán.

"Ta vẫn cho rằng, tay mình nắm binh quyền thì không ai dám trêu chọc. Ta cho rằng, ta có thể bảo vệ tốt nàng. Sau chuyện tối qua, ta mới biết được mình còn chưa đủ cường đại. Thần Nhứ, nàng cho ta chút thời gian, ta sẽ chứng minh cho nàng thấy, ta đã không phải tiểu sư muội chỉ có thể đuổi theo sau nàng." Cảnh Hàm U vô cùng nghiêm túc nói.

"Tùy nàng. Dù sao thì ta cũng không có quyền lựa chọn." Cảnh Hàm U trịnh trọng như vậy lại đạt được câu trả lời đùa vui của Thần Nhứ.

Cảnh Hàm U thở dài trong lòng. Nàng biết, Thần Nhứ không phải người tùy tiện vô tâm như vậy. Thần Nhứ chỉ là giấu lòng của nàng đi.



Sau ngày này, Cảnh Hàm U cũng không chạm vào Thần Nhứ nữa. Ban đêm đi ngủ, giữa hai người cũng vô tình hay cố ý cách một khoảng, không còn ôm nhau ngủ.

Ngồi trong sân, Thần Nhứ nhìn các cung nữ rửa sạch chưng chín hoa quế mới hái, dùng vải lọc ra nước chiết xuất từ hoa, làm thành hương cao *. Đây là phương pháp làm hương cao trong cung đình nước Dịch, mấy ngày này Thần Nhứ được ngủ an ổn, ngược lại sinh ra những lạc thú nhàn hạ này.

* hương cao: những hộp thuốc, kem được đun cô đặc, có mùi thơm; được dùng như nước hoa ngày nay.

Cảnh Hàm U đọc sách trong thư phòng. Đã gần một tháng, hàng đêm ngủ cùng giường mà lại không động được nàng, nói thật, Cảnh Hàm U sắp không chịu được. Mỗi lần đều chỉ dám đợi nàng ngủ say, rồi lặng lẽ ngắm nhìn dung nhan của nàng, phải chăng còn mang theo một tia ưu sầu không thể nào xoa dịu? Thế nhưng, nàng không dám nhìn nhiều. Bởi vì nhìn rồi, liền không nhịn được muốn chiếm hữu nhiều hơn.

"Công chúa, quận chúa nói muốn ra ngoài đọc sách cùng Giác An công chúa, hỏi người có cho phép không." Trần Tâm nghe tiểu cung nữ bên ngoài hỏi xong, đi vào xin chỉ thị của Cảnh Hàm U.

"Để nàng đi đi, phái thêm mấy người đi theo. Nếu có người nói điều gì khó nghe, trở về báo cho ta biết." Cảnh Hàm U đã thật lâu không để Thần Nhứ ra khỏi cửa. Cũng không phải vì hoài nghi nàng, mà là vì bảo hộ nàng. Từ Thiên thu đản về sau, mọi người trong cung thấy rõ thái độ của hoàng hậu đối với tộc Dịch Già, thế nên càng thêm bất kính với vị Thuận Ân quận chúa thân phận đáng ngại này. Trước đó vài lần gặp được đều là châm chọc và khiêu khích, càng ngày càng không nể mặt. Cảnh Hàm U không muốn nàng nghe những lời này, dứt khoát không cho nàng xuất cung.

__________

Editor có lời muốn nói:

Tiểu Hàm U: Tui sẽ chứng minh cho mấy người thấy tui rất mạnh mẽ.

Thần Nhứ: Ờm, tùy nàng.

Thế là Tiểu Hàm U phải nhịn ăn một tháng:)))

Chuyên mục xàm xí của Hmề Chúma đã trở lại:)))))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK