Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thần Nhứ và Cảnh Hàm U đều là môn hạ đệ tử của chưởng viện. Tư chất thiên phú đều thuộc hàng thượng thừa. Thần Nhứ vào thư viện sớm hơn Cảnh Hàm U một năm, đương nhiên trở thành sư tỷ. Môn hạ đệ tử của chưởng viện không nhiều, bởi vậy nên đối với mỗi đệ tử đều cực kỳ trông cậy vào.

Cảnh Hàm U thả con thỏ vào lại trong lồng, nhìn một hồi rồi nói: "Nó có phải đói bụng rồi hay không?"

"Muộn rồi. Muội đem nó trở về đi." Thần Nhứ bận rộn một ngày, giờ đã chuẩn bị nghỉ ngơi.

"A." Cảnh Hàm U ôm chiếc lồng đi ra khỏi cửa. Cửa phòng sau lưng đóng "Phịch" một tiếng, dường như đập vào trong lòng nàng.

Cảnh Hàm U quay đầu, xuyên qua màn giấy cửa sổ nhìn thấy sư tỷ đang cởi y phục dưới đèn. Trên màn cửa phản chiếu ra đường viền nổi bật của thân hình tinh tế của thiếu nữ. Ánh mắt nàng lại không thể dời đi một chút nào.

Thần Nhứ cởi áo ngoài, lau người bằng chiếc khăn ẩm ướt. Bên tai đột nhiên vang một tiếng kình phong, ngọn nến trong phòng bị thổi tắt. Trong bóng tối, ánh mắt của nàng lại sáng rực. Lông mày nhíu chặt, nàng đã xuất thủ với bóng đen. Trong gian phòng, hai người giao thủ hai mươi chiêu, Thần Nhứ một chiêu bức bóng đen đến bên cột giường, "Hàm U, đừng nháo!". Nàng buông tay, đi đến bên cạnh bàn thắp lên ngọn nến một lần nữa. . 𝑇𝗋ải 𝔫ghiệ𝗺 đọc 𝐭𝗋u𝙮ệ𝔫 số 1 𝐭ại == 𝑇𝗋 𝑼𝗺𝑇𝗋u𝙮ệ𝔫﹒V𝑵 ==

Người đứng sau tới gần, ôm lấy eo nàng từ phía sau. Nàng không quay đầu lại, thổi tắt cây châm lửa trong tay, nói khẽ: "Sao vậy?"

"Thần Nhứ, trên người tỷ có hương cỏ Uẩn Kết thật thơm." Người sau lưng thở ra nhiệt khí làm Thần Nhứ có chút không được tự nhiên.

"Nếu như muội thích, lần sau để cho người nước ta đưa tới nhiều hơn một chút." Nàng quay lại, người phía sau đi đến trước mặt, ánh mắt mỹ lệ lom lom mà nhìn nàng, bên trong ẩn chứa những thứ nàng nhìn không hiểu.

"Uống rượu?" Đồ vật Cảnh Hàm U dùng đương nhiên là tốt nhất. Cho nên chỉ có cách gần như vậy, Thần Nhứ mới nghe được mùi rượu thoang thoảng trên người nàng.

"Không uống bao nhiêu."

"Khó trách dính người như thế." Dịch Già Thần Nhứ mỉm cười tách ra vòng tay đang ôm lấy thân mình, quay người phủ thêm áo ngoài.

"Thần Nhứ, tỷ muốn về nước có đúng không?" Cảnh Hàm U tựa bên giường hỏi.

"Đúng vậy, ta đã cập kê, đến lúc trở về nước thực hiện trách nhiệm của một công chúa rồi." Thân là công chúa của một nước, trách nhiệm lớn nhất là gả đến nước khác, trở thành người liên hợp mối quan hệ của hai nước.

Cảnh Hàm U không biết buổi tối hôm nay nàng bị cái gì, vì sao lại nói tới cái chủ đề một mực né tránh này. Thần Nhứ không nghe thấy nàng trả lời, quay đầu nhìn nàng nói: "Sinh thần muội cũng qua rồi, xem ra thời gian về nước cũng cách không xa." Nàng vỗ vỗ bả vai Cảnh Hàm U, "Tương lai sóng gió khó lường, muội và ta đều phải bảo trọng." Dù sao chư quốc tranh đấu nhiều năm, không ai dám cam đoan ngày sau sẽ không trở thành địch nhân ngươi chết ta sống.

Hôm nay đủ loại tình nghĩa, ngày sau cũng có thể dùng lưỡi dao sắc bén nhất đâm vào lòng đối phương.

"Thần Nhứ…"

"Hửm?"

Áo gấm thượng hạng rơi xuống đất, lộ ra thân thể mỹ lệ trẻ trung của thiếu nữ.

Thần Nhứ cuống quýt quay đầu sang chỗ khác, "Hàm U, muội làm cái gì vậy? Mau mặc y phục vào."

"Tỷ nói, tương lai sóng gió khó lường, chúng ta không biết ngày sau sẽ như thế nào. Thế nhưng tối nay, ta muốn lưu giữ một vài thứ." Cảnh Hàm U ôm lấy nữ tử trước người, thân cận tựa sát.

Hô hấp của Thần Nhứ trở nên gấp gáp. Nàng chưa từng gặp loại tình huống này. Người sư muội này luôn luôn tâm đầu ý hợp với nàng, nhưng cũng chỉ là sư muội mà thôi. "Hàm U, muội biết chúng ta…"

"Chúng ta làm sao? Sư phụ và Giang sư phó không phải cũng là như thế sao? Tại sao hai người ấy có thể, chúng ta lại không được?" Đây là bí mật nàng vô tình phát hiện được, thú vị chính là, nàng biết Thần Nhứ cũng phát hiện ra bí mật này.

Thần Nhứ không nói, nàng không có cách nào phản bác. Nàng biết làm như vậy là không đúng, nhưng đáy lòng lại có một tiếng nói kêu gào, cũng chỉ là một đêm, buông thả một chút thì có sao?

Là buông thả sao? Nàng không biết. Có lẽ… chỉ là hoàn thành một tâm nguyện ở đáy lòng mà nàng khăng khăng không thừa nhận.

Thân thể sau lưng đã chui vào trong ngực nàng. Nàng không dám liều lĩnh tới gần cơ thể mềm mại kia, thậm chí là không dám nhìn tới.

Rèm che buông xuống, ánh nến bị ngăn ở bên ngoài. Trong bóng tối, Cảnh Hàm U lại có thể chuẩn xác tìm tới vị trí dây thắt lưng của nàng. Chỉ một chút, đôi tay linh hoạt kia đã cởi bỏ y phục của nàng.

"Thần Nhứ…" Khí tức nóng rực phun trên mặt, Thần Nhứ biết môi của Cảnh Hàm U đã ở ngay trước mặt mình.

Bốn phiến anh đào rốt cuộc chạm vào nhau. Hai người đều bị chấn động. Thần Nhứ muốn quay đầu, lại bị Cảnh Hàm U mạnh mẽ bắt trở về. Hai người dây dưa từ môi đến thân thể, bên trong màn che đều là tiếng hít thở hỗn loạn.

Đêm đã khuya, Thần Nhứ nằm trên giường, bên cạnh là thân thể mềm mại của Cảnh Hàm U. Cuối cùng hai người cũng không phát sinh cái gì bởi vì quá nhỏ. Mặc dù trong thư viện cái gì cũng dạy, chỉ có không dạy làm sao để hành Chu công chi lễ*. Nhưng trải qua một đêm này, lòng của hai người chung quy không giống nhau.

* Chu công chi lễ: tương truyền Tây Chu năm thứ nhất, nam nữ lạm tình, Chu công thấy vậy là không được, vì thế đã ra quy định. Nam nữ trước khi kết hôn không thể tùy tiện phát sinh quan hệ giường chiếu, trừ phi tới ngày kết hôn. Sau đó người ta thường gọi tục này là Chu Công chi lễ - lễ nghi Chu Công. Còn ở đây chỉ làm chuyện giường chiếu.

Một tháng sau, Thần Nhứ tiếp chỉ của Hoàng đế nước Dịch, bảo nàng về nước. Lúc sắp lên đường, Cảnh Hàm U ngăn trước xe ngựa, chỉ nói một câu: "Nàng gốc cỏ Uẩn Kết này, rồi cũng sẽ là của ta."

Chuyện cũ vẫn rõ mồn một trước mắt, đáng tiếc bây giờ người vật đều đã khác. Ngắn ngủi chỉ hai năm, tiểu sư muội dính người không thôi trước kia giờ đã có thể hoàn toàn trấn áp nàng dưới thân.

Lần này dù buông xuống rèm che, nhưng lụa mỏng mềm mại cũng không che khuất ánh nến bên ngoài, vẫn như cũ biểu lộ rõ ràng động tác của hai người.

Tay Cảnh Hàm U lại có chút run rẩy, bởi vì nàng biết, lần này nàng sẽ hoàn toàn có được người nàng ngày đêm mong nhớ. Vì giờ khắc này mà chờ đợi hai năm, bây giờ rốt cuộc không cần đợi thêm nữa.

Tay Thần Nhứ nắm chặt rồi buông lỏng, cuối cùng cũng không phản kháng. Y phục bị cởi, dưới ánh nến, da thịt trắng nõn hiện lên ánh sáng nhẵn bóng.

Cảnh Hàm U cười yếu ớt, cơ thể phát triển rất tốt, đẹp hơn hai năm trước nhiều. "Thần Nhứ, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta."

Tay Cảnh Hàm U chậm rãi xẹt qua lông mày, mắt nàng, mũi nàng, miệng nàng, như là thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, mỗi một chỗ Cảnh Hàm U đều không nỡ bỏ qua.

Ngón tay nàng xẹt qua xương quai xanh của Thần Nhứ, khiến người kia hô hấp đình trệ một chút. Thấy cảnh này, Cảnh Hàm cảm thấy không có cách nào khắc chế tình cảm của mình. Nàng cúi người xuống, nhẹ nhàng liếm láp vành tai của Thần Nhứ.

"Hàm U…" Âm thanh của Thần Nhứ rất bất ổn. Nàng tránh đi môi Cảnh Hàm U, đôi mắt lóe lên ánh nước nhìn về phía người kia, "Có thể đáp ứng ta một cái yêu cầu sao?"

Ánh mắt của Cảnh Hàm U lộ ra chặt chẽ, "Nàng nói."

"Đưa muội muội Tĩnh Lan của ta đi thư viện Phi Diệp Tân."

"Nàng lại có ý đồ gì?" Cảnh Hàm U lập tức đề phòng. Đã phế đi võ công của nàng, chẳng lẽ nàng vẫn chưa tuyệt vọng?

Thần Nhứ thống khổ cười một tiếng. "Ta còn có thể có ý đồ gì, ta chỉ không muốn nàng biến thành đồ chơi của người nước Lịch các ngươi giống như ta."

Nụ cười này là biểu lộ yếu ớt duy nhất của Thần Nhứ sau khi đến nước Lịch, Cảnh Hàm U thấy được liền đau lòng. "Nàng biết rõ ta không phải như thế."

"Vậy đáp ứng ta được không? Được không?" Có thể làm sư tỷ luôn luôn kiêu ngạo lộ ra vẻ mặt khẩn cầu như vậy, nói thật, Cảnh Hàm U bắt đầu đố kỵ Dịch Già Tĩnh Lan này.

"Ta có thể đưa nàng ta đi Phi Diệp Tân. Nhưng ta muốn nàng thề cả đời ở bên cạnh ta, một đời một kiếp vĩnh viễn không phân phụ!"

Thần Nhứ không cần suy nghĩ, "Được, ta đáp ứng ngươi. Dịch Già Thần Nhứ thề vĩnh viễn ở bên cạnh Cảnh Hàm U, một đời một kiếp vĩnh viễn không phân phụ." Câu nói làm người động tâm kia là lời tâm tình khó quên nhất Cảnh Hàm U nghe được. Vì một câu này mà nàng sẽ làm tất cả.

Nụ hôn chiếm hữu, từ cạn tới sâu, dần dần chiếm cứ toàn bộ lý trí của Thần Nhứ. Nếu như nói hai năm trước nàng còn cân nhắc vì tương lai, vậy giờ khắc này, nàng không cần phải suy xét bất cứ cái gì. Sự trong trắng của mình đổi lấy an toàn của muội muội, như vậy là đủ rồi. Coi như đối phương không phải Cảnh Hàm U mà là người khác, nàng cũng sẽ trao đổi. Thứ thuộc về nàng đã không nhiều, nàng nhất định phải dùng thật tốt.

Đau đớn khi phát thân làm khóe mắt nàng trào ra nước mắt. Nhưng nàng biết, chút đau đớn ấy đối với người tập võ như nàng không tính là gì. Nước mắt của nàng là để tế thời gian vẫn còn thiếu nữ không buồn không lo kia.

"Còn đau lắm sao?" Mây nghỉ mưa ngừng, nhìn thấy nàng vẫn đang nhíu mày, Cảnh Hàm U rốt cuộc vẫn đau lòng. Tự tay cầm khăn giúp nàng lau người.

"Không sao." Thần Nhứ lắc đầu.

Dáng vẻ suy yếu mệt mỏi thế nhưng làm cho Cảnh Hàm U lần nữa ngo ngoe muốn động. Thế nhưng nàng biết, tối nay là không được nữa.

Màu đỏ thắm ở trên gấm trắng ghi lại thứ quý giá biết mấy mà nàng đã đạt được. Lúc đầu Cảnh Hàm U muốn gọi người đem chăn gấm cất kỹ, lại thấy Dịch Già Thần Nhứ cường ngạnh tỏ vẻ muốn thiêu hủy. Cảnh Hàm U vừa mới có được nàng, không đành lòng phật ý liền gọi người bưng chậu than tới đốt rụi.

"Ngủ đi." Xong một phen giày vò, Cảnh Hàm U ôm lấy thân thể Thần Nhứ nói khẽ.

Rất nhanh, Thần Nhứ đã ngủ mất. Chỉ là trong lúc mơ màng vẫn cau mày, lộ ra cực độ bất an.

Sáng sớm, Cảnh Hàm U cảm giác được người bên cạnh có động tĩnh. Nàng là người tập võ, lập tức mở mắt. Chỉ thấy ở trong nắng sớm nhàn nhạt, Thần Nhứ đang chống nửa người dự định đi xuống giường.

"Nàng muốn đi đâu?"

Động tác đứng dậy của Thần Nhứ ngừng lại, nhưng cũng không quay đầu. "Ta không muốn đánh thức ngươi." Thân thể của nàng bị người phía sau kéo đến trên giường một lần nữa.

"Trả lời ta, nàng muốn đi đâu?" Cảnh Hàm U cũng không biết rõ vì cái gì, rõ ràng nàng đã không còn võ công, không có bất cứ năng lực phản kháng gì, nhưng mà thời khắc thấy nàng đứng dậy, mình vẫn cảm thấy hoảng hốt. Sợ nàng đi rồi sẽ không trở về.

Thần Nhứ quay mặt, "Muốn đi ra ngoài một chút."

"Nàng đang trốn tránh ta." Cảnh Hàm U mạnh mẽ xoay mặt nàng trở về, "Tại sao? Bởi vì nàng không thích ta?"

__________

Editor có lời muốn nói:

Cảnh Hàm U kiểu: Cô géi này thiệt là thú zị, iem rồi sẽ là của toi 😎

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK