• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

***

Tôi kể bạn nghe, chuyện cô gái ấy thích một cậu con trai. Chẳng dám thổ lộ, chỉ biết cười khi cậu trai kia like một dòng status của mình rồi sinh ảo tưởng, sinh hy vọng rằng cậu ấy cũng thích cô. Có phải ngốc không nếu một ngày cậu ấy gặp một cô gái khác?

***

Đứng giữa đám đông, những cánh tay lớn nhỏ đủ thể loại vươn về phía mình khiến chàng trai cao một mét tám mươi tám kia khó chịu, chân mày nhíu lại một cách mất tự nhiên. Bạch Dương Erik - thành viên út của nhóm nhạc trẻ tuổi đang dẫn đầu các bảng xếp hạng lớn bé tại Châu Âu và Châu Mỹ. Thật ra nghệ danh A.R.I của cậu trong nhóm Fly.B cũng xuất phát từ việc muốn mọi người ít biết tới mình hơn, thế mà lại càng tăng sự bí ẩn của bản thân.

Dáng người chuẩn siêu mẫu, đôi mắt to tròn màu rượu vang, mái tóc thay đổi theo mùa *hiện tại màu vàng của mùa hè* cùng phong thái chững chạc hơn tuổi thật, nếu không tìm hiểu về cậu ấy chắc chẳng ai biết Bạch Dương mới học năm ba trung học, vừa đón sinh nhật 18 tuổi của mình vào đầu tháng tư.

"A.R.I... tôi yêu bạn."

Ánh mắt Bạch Dương hờ hững nhìn qua cô gái đứng trước mặt mình vừa hét lớn như muốn chứng tỏ cho tất cả mọi người ở đây biết độ fan cuồng của cô ấy. Không cảm thán, không trả lời, chỉ khó chịu bỏ hai tay vào túi quần rồi lẳng lặng bước về phía dãy bàn ăn gần cửa sổ dành cho sinh viên đại học.

Cách cậu không quá xa, tên con trai lười biếng ngáp ngáp vài cái, chán nản chẳng buồn xem đoạn băng tua lại quá trình nhân vật Bạch Dương bước ra khỏi lớp học và di chuyển tới canteen Daniel Einstein ra sao. Hẳn rằng con người này đã quen với việc em trai của mình là người nổi tiếng, vì thế luôn sống trong trạng thái bình chân như vại?

"Song Ngư... anh nhìn em bị tra tấn như vậy mà vẫn thờ ơ được hả?"

Cậu con trai ngồi phịch xuống ghế đối diện, ra vẻ trách móc khi biết không còn fan cuồng chạy lại chỗ mình nữa. Ở cạnh anh trai làm Hội Trưởng hội sinh viên rất lợi thế, chẳng có ai dám tới gần mà chỉ đứng ở cự li rất xa để nhìn, điều ấy làm Bạch Dương hài lòng sống cuộc sống học sinh năm cuối trung học ở trường Daniel Einstein này.

"Bố mệt, không có năng lượng chạy ra đón ngôi sao nổi tiếng."- Kẻ mang vẻ mặt thờ ơ như không mấy thay đổi theo năm tháng khẽ nhếch mép nói.

"Xùy tên lười biếng."

Bạch Dương Erik ngàn lần nhìn bản mặt người đối diện lại muốn dùng cái miệng tàn ác của mình để chặt chém làm hắn nổi điên. Phía không xa, hai thanh niên đang vừa đi vừa thảo luận gì đó rất hăng say, nhìn thấy anh em nhà nào ấy đang đấu mắt lại cười châm chọc, kéo ghế ngồi tách hai tên ấy ra.

"Bạch Dương, Song Ngư... hai chú có vẻ bận rộn quá nhỉ? Còn giao tiếp bằng mắt với nhau?"

Anh chàng có mái tóc màu gỗ mun cắt tỉa gọn gàng nhoẻn miệng châm chọc trước, đôi mắt màu xanh ngọc lấp lánh tựa vì sao sáng. Thiên Bình - Libra Cabot, bạn cùng khóa của Song Ngư, bạn cùng bàn của Bảo Bình, nhiều người luôn thắc mắc tại sao bộ ba này lại chơi chung được với nhau và rồi mọi suy luận đều dừng lại ngay khi vạch giấy ra giải đáp thắc mắc.

Thiên Bình Cabot tựa cơn gió, hòa đồng, dễ bắt chuyện, hiểu lẽ đời nên luôn biết cách cân bằng cuộc sống bằng những bộ mặt được giấu kỹ lưỡng sau nụ cười thường trực xuất hiện trên môi mọi lúc.

Bảo Bình Einstein lạnh lùng, lãnh đạm, có vẻ hờ hững lại như rất quan tâm người bên cạnh, tuy rằng hơi kỳ quái theo một nghĩa khá khác biệt nhưng cũng không phải kiểu con trai thích nói nhiều giống Thiên Bình, vì anh ấy thật sự tiết kiệm ngôn ngữ.

Song Ngư Erik? Người ta biết anh ta là Hội trưởng hội sinh viên, học giỏi, nhiều tài năng, thế nhưng lại cực kỳ lười biếng. Mở miệng ra lại giống con nít đang học cách thành người lớn, không thích ai làm hại mình cũng chẳng có tâm trí bày mưu tính kế làm hại ai cả. Cái vẻ mặt thờ ơ luôn được anh ta tận dụng tối đa. Hội Trưởng sinh viên lẽ ra phải năng động trong nhiều lĩnh vực lại thấy Song Ngư trốn việc bất kể giông tố bão bùng. Rảnh một chút là lôi đám người cán bộ trong hội sinh viên ra sai vặt này nọ giúp mình không phải động tay làm gì cả.

Bọn họ, ba người không có bắt đầu chỉ biết rằng nếu đi cạnh nhau sẽ tạo ra sự chú ý. Một người lạnh lùng, một kẻ thờ ơ đến mức quần áo tóc tai luôn rối xù và một tên nhiều chuyện luôn biết chăm chút vẻ về ngoài hơn ai hết.

"Hôm nay anh Bảo Bình không ăn trưa hả?"

Bạch Dương kéo phần ăn đã được lấy sẵn đặt trên bàn, vừa nói vừa tiện tay nhét miếng bánh gạo vào miệng.

"Bên kia kìa."

Cự Giải đang ăn soup, hất mặt về phía cái bàn có hai đứa con gái cùng bốn thằng con trai đang ăn trưa. Thiên Bình và Song Ngư, Bạch Dương cùng lúc liếc mắt về phía bàn ăn cách bọn họ khoảng tám mét, cảm thán một câu rồi chán nản chẳng buồn hỏi gì cả, tập chung ăn phần cơm của mình, thi thoảng Thiên Bình có hỏi qua loa Cự Giải vài câu về lớp của anh bạn ấy rồi lại quay qua đàm phán với Bạch Dương, Song Ngư.

Không có Bảo Bình ăn chung, không khí của bọn họ khá ảm đạm mặc dù bình thường Bảo Bình vốn kiệm lời, nếu nói thì vặn công xuất lên để chọn ý diễn đạt rồi tuôn một chàng một chuỗi ra. Trông vậy chứ thói quen là thứ rất đáng sợ, nó như liều thuốc nghiện, khiến bạn chẳng phải ngày một ngày hai bảo rằng bỏ được, thích nghi được là làm bản thân dễ chịu được. Bốn con người nào ấy nhìn về phía cái bàn nhỏ của Phượng Kim Ngưu, cảm thấy thức ăn hôm nay thật nhạt nhẽo.

***

Xế chiều, nắng dường như muốn nhường chỗ cho màn đêm sau một ngày bận rộn tấp nập với cuộc sống. Hoàng hôn rải một sắc tím huyền ảo, chạm sâu vào chỗ hổng trong trái tim những người con nơi đất khách xa nhà.

Phượng Kim Ngưu nằm dài, duỗi người thoải mái lên tấm phản nhỏ đặt cách biệt dưới hàng cây sinh học trên sân thượng biệt thự Aqua Einstein. Nàng nhớ một thời trước đây, khi tan học về vẫn thường leo lên gác mái, tận hưởng ánh chiều tà buông rơi nơi chân trời phía Tây.

Hoàng hôn luôn ấm áp và bình yên tựa như lời du của mẹ năm nào... nhưng cũng vì thế mà khiến nàng nhớ tới người mẹ nuôi ở Việt Nam. Ngày hôm ấy ánh chiều tà cũng êm ả như vậy, còn mẹ nàng thì chịu từng cơn đau đớn tới mức trước khi ra đi về cõi vĩnh hằng, hơi thở khó nhọc từng chút, từng chút cào xé tận cùng trái tim nhỏ bé của Phượng Kim Ngưu.

Ngày hôm ấy, thứ sáu - 18 tháng 03 năm 2016...

Ngày hôm ấy, nắng nhẹ tới mức chạy trốn sau những đám mây

đục màu xám, nắng lười biếng ẩn nấp tới hơn bốn giờ chiều trời mới quang, trong xanh như chưa từng xuất hiện những đám mây chứa hơi nước đục ngầu kia.

Ngày hôm ấy, Phượng Kim Ngưu tan học về, chạy như một con ngốc trên đường phố Hà Nội, quên cả tín hiệu đèn giao thông, quên cả cách cân bằng cảm xúc, nàng lúc ấy bộ dạng đáng thương tới mức ai thấy cũng đau lòng.

"Mẹ ơi, con mua thạch dừa mẹ thích ăn nè. Mẹ sẽ tỉnh lại đúng không?"

Một cô nhóc cầm khư khư hộp thạch nhỏ trên tay, mắt mũi đỏ hoe, tèm lem như vừa bị một trận đòn không bằng.

"Cô ơi, mẹ cháu bị đá rơi vào người... đau lắm đúng không? Nhưng mẹ kiên cường, chắc chắn sẽ vượt qua đúng không cô?"

Phượng Kim Ngưu đưa tay gạt mạnh nước mắt, ngước nhìn người phụ nữ trung niên là bạn thân của mẹ nuôi. Ánh mắt lấp lánh như khẩn cầu người đối diện trả lời rằng mẹ nàng vẫn còn sống, nhất định sẽ vượt qua.

"Kim Ngưu, nghe này cháu. Lan... mẹ cháu mất rồi."

Thế Giới ấy của Phượng Kim Ngưu như hoàn toàn vụn vỡ. Cả người không chịu đựng nổi cú shock tinh thần mà run rẩy, ngã khuỵ vào vòng tay người phụ nữ trung niên kia, khóc lớn giống như trước giờ mọi phẫn nộ uất ức bị vỡ mạch, tràn ra bên ngoài.

Ai nói nàng giỏi kìm nén, tới một thời điểm, khi mọi nỗ lực đều dừng ở con số không, trước mặt mọi người kể cả những người xa lạ, nàng cũng vứt cái hình tượng bấy lâu che giấu để khóc cho thoả lòng. Rồi sau đó, lại lạnh lùng xem như chưa từng có gì xảy ra. Phượng Kim Ngưu từ năm mười bốn tuổi, đã học cách đứng vững trên đôi chân của mình, vấp ngã cũng tự mình gượng dậy, yếu đuối nhu mì là loại tính cách nàng chướng mắt nhất nhưng trong một số trường hợp vẫn dùng nó làm lớp nguỵ trang của một nữ hán tử.

"Này, du học sinh Việt Nam."

"Hở?"

Phượng Kim Ngưu mở hờ đôi mắt, nhíu mày nhìn chàng trai đang đưa tay che nắng hất vào mặt mình. Cậu ta - Sư Tử Shelton, nụ cười ngây ngô khó hiểu cùng tính cách thích lo chuyện bao đồng, ngay từ ngày đầu gặp mặt ở phòng cô hiệu trưởng Jessica Einstein, Phượng Kim Ngưu đã không ưa nổi tính cách hoang dại của Sư Tử. Không ngờ, cũng có ngày nhìn thấy bộ dạng lúng túng che nắng cho Phượng Kim Ngưu như vậy, thật là một khoảnh khắc hiếm có.

"Cậu khóc hả?"

"Không có."

"Vậy sao mắt cậu ướt? Má còn có nước kìa..."

Sư Tử hơi cúi đầu, đưa một ngón tay lên, gạt giọt lệ lạnh buốt trên má Phượng Kim Ngưu, một hành động hoàn toàn không có chủ đích lại khiến nàng khó chịu đẩy mạnh người cậu ta ra, bực bội ngồi dậy, miệng liến thoắng giải thích.

"Là mồ hôi thôi. Cứ thử đứng dưới nắng khi trời giữ gió xem xem. Có mà cậu còn nhiều mồ hôi hơn tôi ý."

"Ờ, hiểu."

"Xuỳ."

"Mà này... du học sinh Việt Nam. Cậu có thích nước không?"

Hỏi câu này là ý quái gì? Phượng Kim Ngưu bỏ qua phạm vi gần, gật đầu cái rụp, thẳng thừng nói: "Có, tôi thích nước... thì sao?"

"Xuống rửa bát dưới nhà đi. Từ giờ chia ngày rửa chén bát, hôm nay buổi đầu, mời cậu. Du học sinh Việt Nam."

"Cái gì? Ai bảo tôi thích nước là thích rửa bát hả?"

"Mọi lời giải thích đều vô nghĩa. Bọn tôi chỉ cần kết quả."

Nhìn bóng lưng quý ngài Sư Tử Shelton khuất sau cánh cửa sân thượng. Phượng Kim Ngưu khoé miệng giật giật, căm hận giậm chân một cái, bỏ lại ánh chiều tà an toàn ấm áp kia, về bên đống chén bát chất cao nơi nhà bếp. Nàng hận tại sao lại không khoá cửa sân thượng trước khi thành mèo con lười biếng nằm tắm nắng ở trên ấy chứ????

P/s: Nửa đêm, mụ Yunki buồn bực ra chương mới. Gọi hồn hội cú đêm liệu giờ còn người thức hông? Mai chủ nhật, cầu mong mấy anh Điện Lực không cúp điện để ra chương mới chứ nị ahịhị *cười cười* =)))

By: Linh Yunki's Story.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK