• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mộ Hiểu Yên trở về biệt thự Mộ gia, cuối cùng cô cũng trở về ngôi nhà thân thương sau nhiều ngày rong ruổi ở rừng, không đâu bình yên bằng ngôi nhà của mình. Hiện giờ cô chỉ muốn chạy về phòng nhốt mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn mà không muốn gặp ai

_Mộ thiếu, mừng ngài trở về

Đám vệ sĩ cùng thuộc hạ cúi đầu chào hỏi, cô nhận ra số lượng người tăng lên rất nhiều cứ như họ phải luôn theo sát khống chế cô trong một không gian nhỏ hẹp. Ánh mắt hướng về căn phòng thân quen nhưng sao mọi thứ dần trở nên xa lạ quá, người đầu tiên cô tìm là Giai quản gia bởi vì chỉ có bà ấy là hiểu cho cảm xúc của cô

_Chị Vân Phi, Giai quản gia đâu rồi chị?

_Bà già đó về quê lo hậu sự cho Nhân quản gia rồi

Vân Phi kéo tay cô đi lên phòng nhưng cô không chịu đi, ánh mắt ngay lập tức liếc xéo người trước mặt, chỉ có hắn mới có thể ra tay với Nhân quảng gia mà thôi



_Là chú đúng không? Chú giết bà ấy vì bà ấy kể chuyện cho tôi nghe, chú tàn độc quá vậy? Rồi chú sẽ gặp quả báo sớm thôi

Cô câm phẫn nhìn thẳng vào ánh mắt thâm sâu đang rất thản nhiên như không có việc gì xảy ra, hắn cười nhẹ lông mày kiếm nhíu lại cúi người đến gần con mồi nhỏ rồi bóp cổ cô đến ngạt thở

_Hụ...hụ...

Mộ Hiểu Yên bị cướp mất không khí xung quanh thì ngạt thở sắp chết, cô cảm tưởng chỉ 3 giây thôi là cô sẽ bỏ mạng trong tay hắn, nhưng cô không run sợ vì sống cũng chỉ là bị hắn dày vò mà thôi

_Từ nhỏ đến lớn chưa lần nào hỗn láo, tốt nhất em đừng bướng như vậy nữa

Mộ Hàn Vương vừa bóp cổ cô vừa dồn cô về phía chân cầu thang mà dùng lực khống chế, chân cô lùi về phía bậc thang thì vấp trúng ngã ngửa ra phía sau, dù cô có ngã thì vẫn nằm gọn trong tay hắn, bị hắn bao phủ bởi tấm thân tàn ác, nghẹn và đau đến độ không kêu lên được dù cổ họng rất sặc

_Em nghĩ em chết rồi thì Đường Thụy Vũ sẽ thế nào?

Lúc này khi nghe đến người mình yêu cô mới bừng tĩnh nghĩ lại, đúng là cô chết mọi chuyện sẽ kết thúc nhưng còn Thụy Vũ, nếu anh ấy sống trên đời mà không có cô thì cũng sẽ nghĩ đến chuyện dại dột, cô lắc đầu vội vã đập tay cầu xin cổ tay thôi bạo nới lỏng bỏ cô ra

_Hự...



_Hụ...hụ...

Cô nằm xuống bậc cầu thang ôm cổ ho sặc sụa, gương mặt đỏ bừng khi máu huyết được lưu thông trở lại, ánh mắt đỏ hoe vì những mạch máu bị dồn nổi đỏ trong tròng mắt, cô cố gắng ngồi dậy trong khó nhọc

_Sao...có muốn chết nữa không?

Hắn phất tay ra lệnh cho thuộc hạ lui đi sau đó chậm rãi ngồi xuống bậc cầu thang cùng cô, ngón trỏ nâng cằm nhỏ lên nhìn ngắm thật kỹ gương mặt xinh đẹp đang trốn chạy

_Ngoan đi, chuyện đêm hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi

Mộ Hàn Vương vuốt mớ tóc rối ướt đẫm mồ hôi, hắn vòng tay kéo cô về phía mình rồi nâng cô ngồi trong lòng ngực, từng lời của hắn chỉ làm cô thêm ghét bỏ. Không có hiểu lầm nào mà hắn lại mất cử nữ của cô

_Nhớ ngày còn bé em rất ngoan không hề giống như bây giờ

Hắn gục vào cổ cô hít thở mùi hương dịu nhẹ, ánh mắt dừng lại trên vùng cổ trắng có in dấu tay của hắn

_Tôi không hề muốn cơ thể em bị thương...

Mộ Hàn Vương chuyển sang dịu nhẹ ân cần, tay ve vuốt vùng cổ trắng xoa dịu, cử chỉ ôn nhu này cô không quen bởi ẩn đằng sau đó là quỷ dữ khát máu

_Khi nào tôi chán sẽ cho phép em kết hôn với Thụy Vũ

_Thì ra ai ở gần chú đều sẽ chết thảm nếu không thì sống cũng không yên, mẹ nuôi cũng chết để tôi lại cho chú nuôi dưỡng, tôi khác gì con thú nuôi tốt béo thì bị thịt, Thụy Vũ cũng bị chú hại thê thảm, Nhân quảng gia một lòng phục tùng chú cũng bị chết thảm giữa rừng, từ lúc nào tay chú chỉ nhuộm máu là máu thôi vậy? Chú không có được hạnh phúc thì cũng bắt người khác đau khổ, tại sao chú không là chú Vương như lúc tôi còn bé, lúc nào cũng yêu thương chiều chuộng tôi, vậy mà rốt cuộc lại chia cắt người tôi yêu nhất. Lại bắt tôi đối diện với chú một cách bình thường, nhưng mà sau cái đêm tội ác của chú thì làm sao mà bình thường được nữa hả? Tôi lớn lên ở Mộ gia có biết bao nhiêu là tình cảm, bây giờ cứ mỗi lần nhắm mắt là cứ thấy mình bị hại ngay trong chính nơi mà mình nghĩ là an toàn nhất, thật ra tôi phải làm gì mới vừa lòng chú?

Mộ Hiểu Yên chỉ là ngây ngốc nói ra những uất ức trong lòng, từ nhỏ đã bị che mắt bởi thứ mộng đẹp tô vẽ cho nên khi lớn lên bắt đầu va chạm với cuộc sống thì không thể nào ngay một lúc hiểu hết được mọi việc. Nhất là khi hắn chính là nguyên nhân che giấu tội ác, đến một ngày nào đó cô nhận ra Đường Thụy Vũ chính là anh trai ruột của mình còn người nuôi dưỡng cô từ bé lại là người tàn nhẫn nhất với cô thì có lẽ lúc đó cuộc đời cô bi thương thê thảm đến mức nào?

Cô nghĩ sau khi nói ra những lời này thì hắn sẽ hành hạ cô thật đau đớn nhưng hắn chỉ im lặng trầm mặc mà nhìn ngắm gương mặt đau khổ của cô, hắn nhớ đến ngày đầu tiên mà cô gặp Đường Thụy Vũ, chuyện này hắn không hề sắp xếp chỉ là định mệnh cổ vũ cho sự tàn nhẫn bên trong hắn, mục đích của hắn chính là làm cho Đường gia tan nát

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK