• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Địa phương A Ly chọn là một nơi hẻo lánh tương đối khó tìm.



Nguyễn Y Hàm nghĩ rằng có thể cùng bà nội ở chỗ này tạm thời tránh né mấy ngày. Rốt cuộc bà nội cũng lớn tuổi, không thể cùng cô bôn ba như vậy được.



Nhưng không nghĩ tới, Tần Hải Dao nhanh như vậy đã tìm đến.



Nàng đứng ở bên cạnh xe nhìn Nguyễn Y Hàm, đôi mắt nàng, đôi môi nàng, chiếc mũi nàng đều bị ánh trăng phác hoạ mơ hồ bao phủ.



Vẫn là như vậy làm người trầm luân mê say, đẹp đến tinh xảo.



Nhưng chỉ có Nguyễn Y Hàm biết, hết thảy những thứ này chính là công cụ dụ dỗ cô rơi vào vực sâu vạn trượng.



"Tần tổng."



Mở ra câu chào lạnh như băng, Nguyễn Y Hàm nỗ lực khắc chế cảm xúc của chính mình. Hiện tại cô hận không thể tiến lên hung hăng bóp chặt cổ Tần Hải Dao, hỏi nàng: "
Cô như thế nào còn dám đến? Như thế nào còn có thể đến gặp tôi?!"



Một câu xưng hô cực kỳ châm chọc mà xa lạ, làm thân hình Tần Hải Dao cứng lại, nàng nhìn Nguyễn Y Hàm đôi mắt ưu thương: "Còn tốt chứ?"



Còn tốt chứ?



Ha ha...



Nàng đây là đang hỏi chính mình còn tốt chứ, tại sao không hỏi chính mình đã chết chưa?



Khóe miệng Nguyễn Y Hàm gợi lên một mạt cười trào phúng: "Sắp chết, nhưng chưa chết được, Tần tổng có phải rất không hài lòng?"







Đôi mắt Tần Hải Dao nheo lại, môi cũng mím chặt thành một đường.



Lại là biểu tình như vậy.




Trước kia Nguyễn Y Hàm tính tình không tốt, hai người năm thứ nhất ở bên nhau thường xuyên sẽ bởi vì những chuyện vụn vặt mà cãi nhau. Ban đầu, Tần Hải Dao còn biện giải vài câu, đến sau đại khái là mệt mỏi, nàng liền sẽ như vậy dựa vào vách tường không để ý đến Nguyễn Y Hàm, chờ đợi cô lửa giận chậm rãi tự mình tiêu tan.




Yêu quá nhiều.




Khi đó Nguyễn Y Hàm chính là xem nàng giận như vậy cũng nhịn không được đau lòng, luôn sẽ vừa giận vừa thương bắt lấy cổ tay nàng kéo nàng vào trong ngực, hôn lấy đôi môi quật cường của nàng.




"Nữ nhân hư hỏng này, em dỗ chị một câu thì sẽ chết sao?"




Tần Hải Dao mở to mắt, dựa vào cô ôm ấp, lẩm bẩm: "Chị một ngày nào đó sẽ chết ở trong tay em."




Lúc đó Nguyễn Y Hàm còn tưởng rằng đây là những lời tình nhân âu yếm thường nói với nhau, cô cười hôn trán nàng: "Tốt, vậy chết ở trên người của em, chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu."




Nguyên lai, thì ra là như thế......



Bắt đầu từ đó, nàng liền một bước tính kế lại một bước hãm hại cô.



Gió đêm thật lạnh. Thổi đến Nguyễn Y Hàm một lòng lạnh thấu.



Cô nhìn Tần Hải Dao, nhìn nữ nhân hại cô táng gia bại sản, thật sự rất muốn hỏi nàng một câu: "
Tiểu Hải, thật sự như vậy sao? Em thật sự muốn tôi chết sao?"




vietwriter.vn



Chính là, một ít tự tôn còn sót lại kia không cho phép cô như vậy giẫm đạp chính mình.



Một trận trầm mặc thật lâu.



Cánh tay Tần Hải Dao trắng như bạch ngọc chậm rãi vươn lên, làm Nguyễn Y Hàm cho rằng nàng muốn như trước kia nắm lấy tay mình, thế nhưng nàng đột nhiên nhìn chằm chằm Nguyễn Y Hàm: "Cô đem thẻ tín dụng cho A Ly sao?"



Như là bị thứ gì thật mạnh đánh vào đầu.



Nguyễn Y Hàm đột nhiên mở to hai mắt, không thể tưởng tượng nhìn Tần Hải Dao.



Một đôi con ngươi đen nhánh của Tần Hải Dao nhìn chằm chằm cô, sau một lúc lâu mới mở lòng bàn tay ra.



Ở trên tay kia, chính là thẻ tín dụng tối hôm qua cô đưa cho A Ly.



Chỉ trong nháy mắt, cảm xúc khắc chế nhất thời bị sụp đổ, Nguyễn Y Hàm một phen nắm chặt bả vai Tần Hải Dao: "A Ly đâu? Cô đã làm gì em ấy?!"



Nguyễn Y Hàm từ nhỏ đã tiếp thu phong cách giáo dục của người thừa kế.



Không chỉ là phương diện về giáo dục, cô càng được chú trọng các phương diện về phòng thân.



Cô đam mê võ thuật, cũng được xem như cấp bậc võ sư chuyên nghiệp.



Mà lúc này cô dùng toàn bộ sức lực, Tần Hải Dao bị cô nắm bả vai đau như muốn vỡ vụn, nàng ẩn nhẫn nhăn mày: "Buông ra."



Nàng nói xong câu này, cửa xe bị mở ra, Tiểu Nhan mặc y phục màu đen từ trên xe đi xuống, nàng ấy dáng người cao gầy tinh tế, tuy rằng là nữ nhân, nhưng trong mắt mang theo khí tràng không thua bất kỳ một nam nhân nào.



Tiểu Nhan tiến lên một bước, nhanh chóng bắt lấy tay Nguyễn Y Hàm, Nguyễn Y Hàm đột nhiên trở tay.



Chỉ trong giây lát, hai người so qua mấy chiêu.



Nếu là ngày xưa, Nguyễn Y Hàm sẽ không dễ dàng như vậy đã bị chế phục, nhưng qua mấy ngày bôn ba, tinh thần tổn thương cũng đã sớm đào rỗng thể lực của cô.



Tiểu Nhan ra tay nhanh chóng, vài cái đã đem Nguyễn Y Hàm đè lại, đem đầu cô ấn mạnh lên cửa kính xe.



"Buông cô ấy ra!"



Tần Hải Dao hô một tiếng, Tiểu Nhan môi nhấp nháy, buông lỏng tay ra, "Xin lỗi, Nguyễn tổng."



Nguyễn Y Hàm đứng thẳng thân mình, cánh tay của cô vừa rồi giống như bị bẻ gãy, cô lạnh lùng nhìn Tiểu Nhan: "Tiểu Nhan, không nghĩ tới cô còn có thân thủ như vậy."



Cô đúng là mắt mù.



Trước kia thời điểm Tần Hải Dao đem Tiểu Nhan đến, cô thật sự cho rằng nàng chính là họ hàng xa của Tần Hải Dao.



Nghe Tần Hải Dao bịa đặt đủ các loại xuất thân thê thảm của nàng, Nguyễn Y Hàm còn động lòng trắc ẩn, an bài công tác cho nàng, cho người bồi dưỡng nàng trưởng thành.



"Là ai?"



Thanh âm già nua mỏi mệt truyền đến làm bầu không khí vốn dĩ giương cung bạt kiếm chợt bị phá hủy.



Nguyễn Y Hàm trong mắt rút đi sắc bén, cô nhanh chóng nhìn Tần Hải Dao, môi mấp máy một chút, như muốn nói gì đó, lại không có nói ra.



Hai bên lại trầm mặc.



Nguyễn nãi nãi đã chống quải trượng ra tới, bà vốn là gương mặt bị quấy rầy không kiên nhẫn, ngay một khắc khi nhìn đến Tần Hải Dao, nóng nảy trên mặt đều mau ném: "Tiểu Hải? Sao con lại tới đây?!"



Tần Hải Dao còn không kịp phản ứng, Nguyễn Y Hàm đã di chuyển qua, môi không tiếng động mấp máy.




Bà nội còn chưa biết.



Tần Hải Dao có chút giật mình, nàng cũng không ngờ, một đôi mắt luôn tràn ngập kiêu ngạo còn có thể lộ ra vẻ cầu xin...... hèn mọn như vậy.



Bà nội giống như trước kia thân mật lôi kéo tay Tần Hải Dao lải nhải: "Tiểu Hải, sao con lại tới đây? Bà nội nghe A Hàm nói, Nam Dương bên kia truy đuổi vô cùng gắt gao, chúng ta hiện tại không an toàn, con như thế nào còn chạy tới? Sẽ không có nguy hiểm gì chứ?"



Tần Hải Dao nhìn bà nội, không biết nên trả lời như thế nào, đành phải nói: "Bà nội, thân thể người có khỏe không?"



Bà nội cười: "Tiểu Hải, người già rồi thân thể khẳng định sẽ không giống như người trẻ tuổi các con, luôn mang theo không ít bệnh. Bình thường ta tự mình chiếu cố cũng không sợ cô đơn, con cũng biết, bà nội chỉ sợ còn lại một người."



Nguyễn Y Hàm trầm mặc đứng ở phía sau hai người, vô thanh vô tức như một linh hồn vô tri.



Bà nội dù đã lớn tuổi nhưng vẫn rất thích náo nhiệt, "Có phải hay không bởi vì hôm nay là sinh nhật A Hàm? Ha ha, ta ngày hôm qua còn tưởng đâu con sẽ không đến, nhưng con sủng nó như vậy, như thế nào sẽ không đến.!"



Sủng nịnh sao?



Nguyễn Y Hàm đông cứng xoay người, cố nén nước mắt muốn rơi xuống.



Tần Hải Dao nấu ăn phi thường tốt.




Lúc ban đầu đối với thói quen nơi nơi du đãng của Nguyễn Y Hàm mà nói, trong nhà hấp dẫn cô nhất vẫn chính là mỹ vị tuyệt hảo từ các món ăn kia.




Vô luận cô có về nhà trễ đến cỡ nào, Tần Hải Dao đều sẽ ở trong phòng bếp tất bật với ngọn lửa, nấu cho cô một ít thức ăn làm ấm dạ dày.




Khẩu vị của Nguyễn Y Hàm đều bị nàng dưỡng thành hư, thế nên về sau dù thưởng thức qua tay nghề của nhiều đầu bếp, cô đều cảm thấy vẫn kém Tiểu Hải của cô một chút.




Mà hiện giờ.



Thương hải tang điền.



Thù hận sớm thêu rụi đi phần ân ái đã từng triền miên lúc trước.



Tần Hải Dao như cũ đứng trong phòng bếp, nàng thuần thục làm các món ăn Nguyễn Y Hàm thích, tóc dài cột lên như trước kia, bóng dáng yểu điệu bận rộn đi tới đi lui. Bà nội vui vẻ như hài tử, mấy ngày liền khổ cực trên mặt rốt cuộc cũng buông xuống.



Nguyễn Y Hàm nhắm mắt lại.



Coi như là...... giấc mộng ôn nhu cuối cùng còn sót lại đi.



Ít nhất bà nội được vui vẻ.



Một bàn đồ ăn, Tần Hải Dao nấu toàn các món Nguyễn Y Hàm thích ăn nhất.




Nàng quá hiểu Nguyễn Y Hàm.




Cô thích khẩu vị gì, đồ ăn muốn đậm đà hay thanh đạm, nàng đều có thể cân đo không kém một phân.




Nguyễn Y Hàm đối với nàng mê luyến không chỉ ở hương vị đồ ăn mà còn ở kỹ năng giường chiếu.




Tần Hải Dao mỗi một cái hô hấp, một cái run rẩy, một đôi mắt lơ đãng mê ly đều có thể làm cô trầm luân vô pháp kiềm chế.




Cô bị nàng đầu độc.



Rốt cuộc cũng gieo gió gặt bão.



Tiểu Nhan từ ngoài vào cửa lần nữa, nàng ấy cư nhiên còn xách theo một cái bánh kem, giống như ngày thường lui tới cười tủm tỉm cùng bà nội liền chào hỏi rồi lái xe rời đi.



Bà nội nghĩ có điểm kỳ quái, bà chần chờ nhìn Tần Hải Dao: "Xe này toà án không có thu hồi sao?"



Tần Hải Dao còn chưa trả lời, Nguyễn Y Hàm đã kêu lên: "Bà nội, radio này của người làm sao vậy? Đột nhiên phát không ra tiếng."



Cô đập lung tung vài cái, lại đem pin nới lỏng ra, thế này cũng đủ quấn lấy bà nội một chút thời gian.



"Tiểu hỗn đản." Bà nội cho rằng Nguyễn Y Hàm táy máy tay chân, bà chạy nhanh đến lấy lại cái máy: "Có phải hay không con lại làm hỏng rồi?"



Thừa dịp bà nội lo đi xem xét cái radio, Nguyễn Y Hàm đi đến bên người Tần Hải Dao, cô nhìn bánh kem trên bàn, cười lạnh: "Xem ra không chỉ có mỗi Tần tổng là diễn xuất tốt, thủ hạ của cô diễn xuất cũng không tệ. Bất quá tôi có chút không rõ, Tần tổng hôm nay tới tìm tôi là để diễn một vở sao?"



Tần Hải Dao không có đáp lại.



Như vậy lạnh nhạt làm Nguyễn Y Hàm tức giận nắm chặt tay nàng, cô nhìn chằm chằm Tần Hải Dao: "Cô một người lưu lại không sợ tôi giết cô sao?"



Hiện tại nàng chạy trốn đã sớm không còn kịp.



Người ở trong tình huống cực đoan tự nhiên sẽ làm ra hành động cực đoan. Tần Hải Dao biết Nguyễn Y Hàm không phải dọa nàng, nhưng nàng cũng không có chút gì hoảng loạn, cặp mắt kia nhìn chằm chằm vào mắt Nguyễn Y Hàm, nhẹ giọng nói: "Tốt, cô giết tôi đi."




Tốt......



Như vậy mà thật điềm nhiên bình tĩnh, ngược lại làm Nguyễn Y Hàm đang nghiến răng nghiến lợi ngây ngẩn cả người.



Đúng rồi.



Đây mới là Tần Hải Dao, nữ nhân cô vĩnh viễn vô pháp khống chế.



Nguyễn Y Hàm tức giận đến nghiến răng, lòng tràn đầy lửa giận không có cách nào tiêu trừ, Tần Hải Dao nhìn cô lại đột nhiên mở miệng: "Rời đi đi."




Cái gì?



Nguyễn Y Hàm gắt gao nhìn chằm chằm Tần Hải Dao, nàng cũng nhìn lại cô: "Rời đi nơi này, không cần trở về, tôi sẽ thả A Ly."



Ha ha!



Một cổ hàn khí từ đáy lòng dâng lên, tựa như ác ma, gặm nhấm từng chút từng chút vết thương trong lòng Nguyễn Y Hàm: "Kêu tôi đi? Tần tổng là để mắt không thấy tâm không phiền, vui vui vẻ vẻ cùng vị hôn phu ngọt ngào ân ái đúng không?"



Tần Hải Dao có vị hôn phu, vẫn là trong lúc đang chạy trốn A Ly nói cho cô biết.



Một ngày kia, ba người ngồi sau xe tải chở đồ ăn đi về hướng ngoại thành, không gian xóc nảy, bà nội gối lên chân cô mệt mỏi ngủ thiếp đi.



Thời điểm Nguyễn Y Hàm biết tin tức này, hai mắt cô đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm A Ly: "Cái gì?"



Tuy là đi theo bên người cô đã lâu, A Ly cũng bị sát khí trong đôi mắt kia làm cho hoảng sợ. Nàng ấy nuốt một ngụm nước miếng: "Là em trộm nghe thấy, Tiểu Nhan cùng một người nam nhân đối thoại, không sai, chị Tần —— không, Tần Hải Dao cô ấy có vị hôn phu."



Một khắc kia lửa giận ngập trời trào dâng đánh úp lại, nếu không phải bà nội còn gối lên chân cô, Nguyễn Y Hàm thật sự muốn nhảy dựng lên. Cô muốn lập tức chạy đến chất vấn Tần Hải Dao, gắt gao bóp chặt cổ nàng, hỏi nàng đó có phải sự thật không, nữ nhân như nàng rốt cuộc có trái tim hay không?



Tần Hải Dao đối mặt Nguyễn Y Hàm ác ý dò hỏi, nàng trầm mặc một lát, nói: "Đúng, tôi chán ghét cô, nên trả thù cũng đã trả thù, thứ nên lấy đi đều đã lấy, hiện tại, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa."



Đây vốn dĩ chính là sự thật.



Tần Hải Dao tự mình nói ra, mỗi một chữ đều như từng chiếc kim đâm vào trái tim Nguyễn Y Hàm, cô nhìn chằm chằm nàng, cô cho rằng chính mình sẽ phẫn nộ, cho rằng chính mình sẽ đến bóp chặt cổ nàng....



Chính là, cái gì cũng không có.



Cô cả người lạnh lẽo đến tận xương cốt, thậm chí trái tim đều đã hóa thành băng.



Chết chính là như vậy giống nhau?



Bên ngoài phòng bếp còn truyền đến thanh âm bà nội lải nhải: "Rốt cuộc đã làm hỏng như thế nào, tiểu hỗn đản, con đã làm cái gì?!!!"



..........



Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm, môi mỏng khẽ nói: "Hôn lễ của chúng tôi sẽ tổ chức vào tháng sau."



Nguyễn Y Hàm nhìn Tần Hải Dao, gắt gao nhìn chằm chằm nàng.



Tháng sau?




Cô còn nhớ rõ tháng trước, cô ôm Tần Hải Dao dịu dàng thủ thỉ: "Tiểu Hải, chờ mọi việc kết thúc chúng ta liền rời đi, mang theo bà nội tìm một nơi non xanh nước biếc, em...... gả cho chị!"



Thật là thế sự biến hoá khôn lường.



Một tháng sau, nàng liền phải gả cho người khác.



Nguyễn Y Hàm muốn cười, chính là nước mắt lại nhịn không được rơi xuống.



Tần tổng thật tốt...... Thủ đoạn làm người bội phục.



A, giết người tru tâm!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK