• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoạn nạn nâng đỡ, không bằng quên nhau chốn thương trường. Lắng đọng lại dưới ánh trăng.



Nguyễn Y Hàm cùng Tần Hải Dao nhìn nhau thật lâu, đôi mắt hai người đều đỏ. Đúng vậy, trở về không được, rốt cuộc trở về không được.



Một dòng nước mắt theo gương mặt chảy xuống, Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm: "Đã đến lúc phải nói lời chia tay sao?" Sau khoảng thời gian này, giữa các nàng không còn là lừa dối và phản bội nữa, mà là huyết hải thâm thù. Mấy ngày nay ở chung tuy rằng là lừa gạt, nhưng dư vị trong đó, cũng đủ để cho nàng cả đời tưởng niệm. Nguyễn Y Hàm nỗ lực không cho nước mắt rơi xuống, cô cắn môi: "Tiểu Hải, em không trách tôi sao?"



Cô đã nói rõ ràng với Tần Hải Dao rằng tất cả chỉ là lừa dối, nàng không nên cuồng loạn, thống khổ và phẫn nộ sao?



"Kỳ quái?" Âm thanh của Tần Hải Dao nhẹ nhàng như thể sẽ bị nghiền nát bởi một cái chạm mạnh, "Em nghĩ rất nhiều, nhưng A Hàm, chị nói rất đúng, đây là kết cục cuối cùng của chúng ta không phải sao?" Định mệnh.



Vô luận nàng nỗ lực như thế nào, vĩnh viễn đều không thể thay đổi sự thật.



Nước mắt chung quy vẫn rơi xuống, Nguyễn Y Hàm cúi đầu, thân mình khẽ run rẩy. Nguyên lai, đôi khi, lừa gạt so với bị lừa gạt càng thống khổ hơn.



Hiện giờ, đứng ở vị trí này, cuối cùng cô cũng có thể hiểu cảm giác nàng đã từng.



Tần Hải Dao chậm rãi đi đến bên cạnh Nguyễn Y Hàm, nàng vươn hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, Nguyễn Y Hàm thân mình cứng đờ, "Im lặng, đừng cử động, A Hàm, để em ôm chị một lần nữa." Sau lúc này đây, một cái ôm thân mật như vậy, có lẽ chính là vĩnh biệt.



Tần Hải Dao rốt cuộc cũng không cần giấu giếm tâm sự của mình, một giọt nước mắt còn đọng trên mặt, nàng lẩm bẩm: "Em tận lực, em thật sự tận lực." Lần đầu tiên, nàng vì mẹ nàng mà trở về, muốn xoay chuyển tình thế, cuối cùng được kết quả là gì?



Tần Thấm không hề yêu nàng, bà ấy thù hận trong lòng, muốn báo thù hơn bất cứ thứ gì khác.



Sau đó, lúc này đây, nàng vì cứu A Hàm mà trở về.



Có được đáp án chính là như nhau.







Nguyễn Y Hàm muốn trả thù nhiều hơn là yêu nàng.



Nguyên lai, vòng đi vòng lại, nói cái gì nghịch thiên sửa mệnh, cùng thiên tranh, cùng địa đấu, cuối cùng cũng chỉ là nàng si tâm vọng tưởng. Mẹ nàng yêu ba ba hơn.



Mà A Hàm lại càng yêu bà nội hơn nàng.



Nàng giống như một cây lục bình trôi, phiêu phiêu đãng đãng, cuối cùng cũng bị tất cả mọi người vứt bỏ. Trừng phạt đúng tội đi.



Tần Hải Dao đem cằm dựa vào trên vai Nguyễn Y Hàm, nước mắt chảy dài trên người cô: "A Hàm, để em hát một bài cho chị nghe. "



Thân mình Nguyễn Y Hàm căng cứng đến gắt gao, nước mắt từng dòng lại từng dòng rơi xuống.



Những cái ôm khăng khít thân mật, kéo trái tim đi xa ngàn dặm.



Tần Hải Dao nhắm hai mắt lại, hưởng thụ hơi ấm cuối cùng, ngửi lấy mùi hương quen thuộc trên người cô, khẽ ngâm nga: "Điều lãng mạn nhất mà em có thể nghĩ đến là cùng chị từ từ già đi, chờ đến khi chúng ta đều đi không nỗi, chị vẫn còn như cũ coi em như là bảo bối trong lòng bàn tay."



Đau tận tâm can



Nước mắt giàn giụa.



Các nàng rốt cuộc làm sao vậy, vì cái gì sẽ đi đến một bước hôm nay?



Tần Hải Dao lau nước mắt ôm cổ Nguyễn Y Hàm như bao lần ở Phổ Cảnh, hôn vào tai cô nói: "A Hàm, em ở trong mộng, rất nhiều lần đã từng nhìn thấy cùng chị già đi, nắm tay nhau nhìn lũ trẻ chạy nhảy trước mặt, chúng ta đều cười rất vui vẻ."




vietwriter.vn



Đó là hình ảnh lúc nàng bơ vơ trên bờ vực của nỗi đau, tiếc nuối và gục ngã không biết bao nhiêu lần, dùng để tự chống đỡ chính mình trở nên mạnh mẽ.



Hiện giờ, rốt cuộc cũng rách nát.



"Nguyễn Y Hàm, em yêu chị."



Lời cuối cùng còn lại bên tai cô là tiếng rên rỉ đứt quãng của Tiểu Hải.



Cánh cửa được mở ra, đối mặt với mưa gió, Tần Hải Dao chậm rãi bước ra ngoài, nàng móc ra hạc giấy màu hồng nhạt, đặt ở bên môi hôn hôn, sau đó hai tay nâng lên, để nó cuốn đi theo gió.



Nàng rất mệt, rất mệt rất mệt.



Nàng không biết mình còn có thể kiên trì bao lâu.



Nếu có thể, nàng ước rằng mình chưa từng được sinh ra trên thế giới này và chưa từng gặp được Nguyễn Y Hàm.



Khi đó.



Nàng đã hỏi qua Nguyễn Y Hàm: "Nếu có kiếp sau, chị còn muốn gặp được em không?" Khi đó Nguyễn Y Hàm đã dùng sự im lặng thay cho câu trả lời.



Hiện giờ, Tần Hải Dao ngửa đầu, nàng nhìn mưa gió trên trời, nước mắt hòa cùng nước mưa, tiếng gào khóc trong lồng ngực giống như một con dã thú bị thương.



Không nghĩ.



Nàng không nghĩ sẽ gặp lại nữa.



Đau.



Đau quá.........




—— Người chết như đèn diệt, dường như bát canh tuyết. Nếu muốn hoàn hồn chuyển, đáy biển vớt minh nguyệt.



......



Hai đầu gối sức lực giảm dần, Tần Hải Dao chậm rãi quỳ trên mặt đất, nàng ngửa đầu nhìn bầu trời đen kịt, hình ảnh của quá khứ, hoặc là thống khổ, hoặc là vui sướng nhất thời ở trước mắt hiện lên.



Phải đến giây phút này, nàng mới nhận ra có lẽ mình thật sự đã sai rồi.



Dùng chấp niệm mãnh liệt đem tất cả mọi người trở về, rốt cuộc có ý nghĩa gì? Bất quá làm mọi người đi theo đều đau một lần nữa mà thôi.



Thân thể kiên cường hồi lâu, rốt cuộc không chống đỡ được nữa, thân mình Tần Hải Dao nghiêng sang một bên, ngã xuống trong màn mưa lầy lội bùn đất.



......



Sắc trời đã tối, trên đường có rất ít người, ngẫu nhiên mới có tốp năm tốp ba qua đường tránh mưa, khi đi ngang qua Tần Hải Dao đều sẽ nhìn một cái, thậm chí có người dừng lại để đưa mắt nhìn nhưng không ai dám ra mặt giúp đỡ.



Cho đến khi một chiếc xe hơi màu đen dừng lại.



Một người phụ nữ từ trên xe bước xuống, bà ta mới vừa xuống xe, liền có một con hạc giấy màu hồng nhạt bay lơ lửng bên cạnh đôi giày cao gót của bà.



Bà ta khom lưng nhặt lên, lại nhanh chóng đi tới bên người Tần Hải Dao.



"Tiểu Hải...... Tiểu Hải???"



*****



Tần Hải Dao lần nữa tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau.



Trong bóng tối mờ mịt, cơn đau đầu của nàng nhức nhối, nàng muốn mở mắt ra nhưng lại không mở được.



Là A Hàm sao? Là A Hàm cứu nàng sao?



Nàng tâm như tro tàn liền động động.



Có tiếng bước chân của giày cao gót, xen lẫn với mùi xà phòng quen thuộc, trái tim vừa nhen nhóm một chút hy vọng của Tần Hải Dao hoàn toàn tan biến.



Không phải cô.



Tần Thấm lật báo cáo xét nghiệm trong tay, nhìn bác sĩ Sở: "Vô dụng, sau một ngày kiểm tra cũng không tìm ra nguyên nhân?"



Tuy rằng Tần Thấm đã mất đi quyền lực, nhưng vẻ uy nghiêm trước đây vẫn còn đó, bác sĩ Sở run sợ trả lời: "Tần tổng, trái tim của đại tiểu thư đích thật không tốt, nhưng chiếu theo kết quả kiểm tra không có vấn đề gì, chờ nàng tỉnh lại, chúng ta có thể chụp X quang."



"Ngươi cho ta biết cái này sau khi kiểm tra một ngày?"



Trong mắt Tần Thấm như có lửa, phía sau Đoạn Tử cũng như hổ rình mồi nhìn chằm chằm, mồ hôi trên trán bác sĩ Sở chảy ròng ròng, "Tôi thật sự không nhìn ra được căn bệnh gì, chỉ là...... điều duy nhất tôi có thể xác định chính là tinh huống đại tiểu thư rất tệ, ngày hôm qua nàng hôn mê cũng luôn ồn ào......"



Bực bội vẫy vẫy tay, Tần Thấm ngồi xuống trước giường, bà ta sờ lên mặt Tần Hải Dao, nhẹ nhàng thở dài.



Đoạn Tử đứng sau lưng bà ta, như một pho tượng, không nhúc nhích.



Vì duy trì thông gió.



Nên cửa sổ đang mở.



Không khí ẩm ướt cuốn lấy một tia gió lạnh, Tần Thấm nhìn Tần Hải Dao yếu ớt, nhẹ nhàng nói: "Đoạn Tử, con bé càng ngày càng giống cha rồi." Mọi người đều nói con gái theo cha, Tần Hải Dao thật sự ngày càng giống Tần Hải Khôn.



Âm thanh Đoạn Tử khàn khàn, mơ hồ không rõ: "Hình dáng của đại tiểu thư giống ngài."



Tiểu Hải thừa hưởng ưu điểm của hai người, ngũ quan của Tần Thấm tương đối sắc sảo, nhưng đường nét trên khuôn mặt lại mềm mại hơn rất nhiều.



Tần Thấm nắm lấy tay Tần Hải Dao đặt lên mặt bà ta: "Hai mẹ con chúng ta đã lâu không được ở bên nhau như thế này."



Đã từng.



Vẫn đang ở trong bệnh viện, thời điểm Tiểu Hải được sinh ra, khi đó Tần Thấm vô cùng hạnh phúc, mặc kệ những cơn đau đớn, không nghe bác sĩ dặn dò, vịn tay vào lan can cửa sổ, nỗ lực hết sức để được nhìn thấy con gái của mình.



Đoạn Tử không lên tiếng.



Tần Thấm sâu kín mà nói: "Đại khái đem hết thảy đều chuẩn bị cho tốt, Đoạn Tử, ta gần đây luôn nghĩ, nếu ta thật sự rời khỏi thế giới này, còn có cái gì lưu luyến hay không?"



Ánh mắt của bà ta mềm mỏng xuống, "Kỳ thật...... Ta cũng muốn buông tha Tiểu Hải, chính là ta...... "



Bà ta thật sự không biết mình bị làm sao.



Thời điểm lý trí nhất thời đang đấu tranh, bà ta sẽ rất tưởng niệm Tiểu Hải, Tần Thấm biết một khi đã làm xong chuyện này, lão phu nhân và nhị ca sẽ không bao giờ lưu lại nửa điểm tình cảm cho bà, bỏ tù cả đời sao? Không, bà ta sẽ không lựa chọn để mình sống như vậy, bà sẽ đi xuống gặp Hải Khôn, còn Tiểu Hải thì sao? Nguyễn Y Hàm sẽ không tha thứ cho nàng, Tiểu Hải sẽ đau khổ cả đời vì nàng là con gái ruột của mình, thống khổ dày vò, nàng là huyết mạch duy nhất còn lại trên đời này............ Cảm giác có bao nhiêu đau đớn, bà ta hiểu rõ tất cả hơn những người khác. Mà khi cảm xúc dâng trào, bà ta lại cảm thấy hết thảy đều bởi vì Nguyễn gia, tại sao bà ta phải buông Tiểu Hải ra? Nàng trong xương cốt mang dòng máu của bà cùng Hải Khôn, không có bọn họ chỗ nào có nàng, từ khi sinh ra nàng đã được định sẵn là sống cả đời để trả thù.



Ngủ cũng đều bất an, khóe mắt Tần Hải Dao vô thức chảy xuống một hàng nước mắt.



Đoạn Tử nhìn thấy, hắn rũ đầu, lần đầu tiên khuyên bảo Tần Thấm: "Buông tha con bé đi."



Hắn cùng Tần Thấm giống nhau, nhiều năm như vậy, trước sau đều vì báo thù mà sống.



Tuy rằng Tần Thấm để hắn rời đi, nhưng Đoạn Tử cũng chưa bao giờ có kế hoạch như vậy, hắn sinh ra là người của Tần gia, chết cũng là quỷ của Tần gia, hắn không có khả năng ở ngay lúc này rời khỏi Tần Thấm.



Tần Hải Dao từ nhỏ đến lớn trưởng thành như thế nào, hắn hiểu rõ hơn ai hết.




Nàng không có tuổi thơ, không có tình thương của cha mẹ, cho dù Tần Sơn và Hoàng Lan coi nàng như con ruột, rốt cuộc họ cũng không phải cha mẹ ruột của nàng.




Thậm chí, Tiểu Hải còn lo được lo mất, trong một lần vật lộn với kỳ thi khảo thí thất bại, Tiểu Hải chưa đầy mười tuổi đã khóc thành một đoàn, nàng lần đầu tiên ôm chân Đoạn Tử, ngửa đầu cầu xin nhìn hắn: "Chú Đoạn, cầu xin chú, đừng để cho mẹ con đem con tiễn đi, ô ô, cầu xin chú......"




Khi đó, Đoạn Tử liền không đành lòng, đã nói với Tần Thấm nhưng tất cả những gì hắn nhận được chỉ là một lời trách móc.




Tần Thấm quay đầu nhìn Đoạn Tử: "Đoạn Tử, đừng nói với ta đến bây giờ ngươi cũng không biết, giọng nói cùng cằm của ngươi là do Tiểu Hải làm."



Vết sẹo trên mặt Đoạn Tử dưới ánh đèn có chút dữ tợn, hắn trầm mặc trong chốc lát, đối diện với đôi mắt của Tần Thấm: "Nếu............ Không phải đại tiểu thư cũng sẽ là người khác, tôi bị trừng phạt đúng tội."



Đôi tay hắn đã từng nhuốm vô số vết máu tươi. Bên trong không thiếu người vô tội.



Hắn vốn đã là một tội nhân rơi vào mười tám tầng địa ngục, ngay cả linh hồn của hắn cũng sai, một chút cũng không thể tha thứ cho hắn.



Không còn ở lại nữa, Đoạn Tử để dành thời gian cho hai mẹ con bọn họ, hắn xoay người đi ra ngoài, đóng cửa lại.



Cương Tử từ nơi không xa đi tới, vẻ mặt khiếp đảm nhìn hắn: "Anh Đoạn, muốn bắt đầu hành động sao?"



Người nhà của hắn bị uy hiếp, hắn không thể không nghe lời.



Đoạn Tử châm một điếu thuốc, kẹp vào giữa các ngón tay, dùng sức hút một ngụm, "Chờ một chút."



Từ từ?



Cương Tử nhìn Đoạn Tử, rất muốn hỏi một câu, chờ cái gì?



Đoạn Tử không nói chuyện nữa, nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ xuất thần.



Trong phòng.



Thân mình Tần Hải Dao bắt đầu vặn vẹo đong đưa, nàng tựa hồ cực kỳ đau, hai tay không ngừng che trước ngực, toàn bộ thân thể bởi vì đau đớn cuộn tròn thành một đoàn, nước nơi khóe mắt cũng không ngừng tuôn ra.



Đây là lần đầu tiên Tần Thấm qua đêm với con gái trong nhiều năm như vậy.



Bà ta khiếp sợ nhìn một màn trước mắt.



Tần Hải Dao dường như đau đớn tột cùng, nàng tuy không mở mắt nhưng cũng chậm rãi mò mẫm đưa tay quơ quơ, Tần Thấm vươn tay ra, Tần Hải Dao bắt lấy, nàng mấp máy đôi môi khô khốc, giống như dùng hết toàn bộ sức lực, nỉ non: "Giết tôi đi, làm ơn......... Giết tôi đi........., đau quá.........



Thế giới này là công bằng.



Muốn có được, nhất định phải trả giá.



Cho dù là tình yêu mãnh liệt, làm sao có thể trọng sinh dễ dàng như vậy? Đã từng.




Tần Hải Dao quỳ gối trước các vị thần trong đại sảnh, lệ rơi đầy mặt: "Làm ơn...... Làm ơn...... Chỉ cần để bọn họ có thể trở về, tôi có thể làm bất cứ điều gì"




Nàng hai tay tạo thành chữ thập, thành kính đặt ở trước ngực: "Nếu có thể...... Tôi nguyện ý thế bọn họ."




Thời gian, đã bị xé ra từng mảnh ngay khoảnh khắc đó.




Mọi thứ giống như một cuốn phim điện ảnh, lướt nhanh trước mắt nàng.




Vận mệnh an bài, Tần Hải Dao như bị một sức mạnh nào đó lôi kéo, chuyển nàng đến là cảnh Tần Thấm và Nguyễn Y Hàm cầm súng giằng co lẫn nhau trong kiếp đầu tiên.




Nàng còn chưa kịp nhìn rõ, cơ thể như bị thứ gì đó tách ra.




Tần Hải Dao trơ mắt nhìn linh hồn của nàng đang bị trừng phạt, buồn bã nhìn thoáng qua chính mình, đi tới chặn trước mặt Tần Thấm.




Ngay sau đó, nàng nhìn viên đạn xuyên thấu qua trái tim của mình.




Một khắc kia, nàng co rút đau.




Nhưng nàng nói không nên lời, miệng dường như bị thứ gì đó bịt kín.




Lại một trận choáng váng chấn động.




Nàng đi tới bên mép vách núi kia.




Lại một linh hồn khác từ nàng phân liệt ra tới.




Nàng tuyệt vọng nhìn bản thân, đứng ở trên mép vách núi, không chút do dự nhảy xuống.




Một lần lại một lần trúng đạn.




Một lần lại một lần nhảy vực.




Con người có ba linh hồn, nàng đã giao hai linh hồn cho các vị thần và chấp nhận sự trừng phạt của họ. Trong bóng tối.




Tần Hải Dao dường như đang đứng trước một hang động màu đen khổng lồ, hai linh hồn của nàng, những người đã chăm sóc mẹ và người yêu nàng, nhìn nàng buồn bã, sâu kín chất vấn.




—— Đây là ngươi lựa chọn.




Hiện giờ, ngươi hối hận sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK