Mục lục
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2

Quản gia vội vàng chạy tới báo cáo: “Cô Trác vừa ăn liền nôn ra, còn nôn ra cả máu!”

Khuôn mặt trầm tĩnh của người đàn ông khẽ thay đổi, vòng qua Nam Mẫn đi về phía phòng dành cho khách, trầm giọng nói: “Chuẩn bị xe, đi bệnh viện”.

Chẳng mấy chốc, Dụ Lâm Hải ôm một người phụ nữ bước ra khỏi phòng dành cho khách, cơ thể người phụ nữ gầy gò ốm yếu, trên người còn đắp một chiếc chăn mỏng thêu hoa mà tự tay Nam Mẫn thêu.

Sắc mặt cô ta tái nhợt, lộ rõ vẻ bệnh tật, giống như sẽ biến mất khỏi thế giới này bất cứ lúc nào, cả người co rúc trong vòng tay của Dụ Lâm Hải, giọng nói yếu ớt: “Anh Hải, cô Lộ cô ấy…”

Dụ Lâm Hải dừng lại ở chỗ rẽ của cầu thang, quay đầu lại nói với Nam Mẫn: “Luật sư sẽ tìm cô nói chi tiết về việc ly hôn, trong vòng ba ngày hãy dọn ra khỏi biệt thự”.

Sau đó, anh nâng người phụ nữ trong lòng lên, ôm lấy cô ta đi thẳng xuống tầng.

Nam Mẫn đứng ở lối rẽ cầu thang, Trác Huyên nằm trong vòng tay Dụ Lâm Hải ngẩng đầu nhìn Nam Mẫn, trong mắt tràn đầy thắng lợi.

Chỉ một giờ trước, người phụ nữ bị bệnh cười nói với cô: “Tôi có thể nghênh ngang bước vào phòng rồi, cô trả anh ấy lại cho tôi đi”.

Cho đến khi bóng dáng của bọn họ biến mất hoàn toàn, cả người Nam Mẫn trượt xuống giống như mất hết sức lực, nước mắt lặng lẽ rơi, cô ôm lấy mình, chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Mười năm.

Kể từ lúc anh cứu cô thoát khỏi địa ngục đó, đến nay, cô đã âm thầm lặng lẽ quan tâm anh mười năm, cũng yêu anh mười năm, đời người có mấy cái mười năm chứ.

Nhưng không yêu chính là không yêu, cho dù hèn mọn đến mức nào, cô cũng không thể làm người đàn ông này cảm động, khiến anh yêu cô.

“Anh Hải, đây là lần cuối cùng em khóc vì anh”.

Nam Mẫn vươn tay lau đi vệt nước mắt lạnh lẽo, từ dưới đất đứng lên, người phụ nữ vốn điềm đạm yếu đuối, liền trở nên vô cùng lạnh lùng, trong mắt hiện lên một tia cứng rắn.

Đã đến lúc phải rời đi rồi.

Thỏa thuận ly hôn đặt trên tủ đầu giường trong phòng ngủ chính, rất dễ thấy.

Nam Mẫn lật thẳng đến trang cuối cùng, nhìn thấy chữ ký quen thuộc, ánh mắt cô lóe lên, cẩn thận vuốt ve cái tên “Dụ Lâm Hải”, sống mũi cay cay.

Cô sụt sịt, kìm nén những giọt nước mắt đang sắp trào ra, không cho phép bản thân do dự, cầm bút ký tên mình xuống bên cạnh – Lộ Nam Mẫn.

Nếu đã bắt đầu với cái tên này, vậy kết thúc bằng cái tên này đi.

Nam Mẫn đặt một con dấu trên đầu giường, cô mất gần một năm từ chọn chất liệu, mua ngọc, đến lúc khắc xong, đây là món quà kỷ niệm ba năm cô cẩn thận chuẩn bị cho anh.

Thật ra trong ba năm qua, cô đã tặng anh rất nhiều quà, tất cả đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng cuối cùng đều cất trong tủ, hoặc vứt vào sọt rác, cũng giống như sự chân thành của cô đối với anh.

Vừa bước ra khỏi biệt thự, một chiếc xe sang trọng màu đen dừng bên đường, Nam Mẫn lên xe, nhàn nhạt nói: “Tôi ly hôn rồi”.

Trên ghế lái, người đàn ông đeo kính râm màu trà cười xấu xa: “Chúc mừng cô trở về cuộc sống tự do”.

Anh ta đưa máy tính xách tay cho Nam Mẫn: “Đã đến lúc trở lại là chính mình. Tất cả chúng tôi đều đang đợi sự trở lại của cô”.

Nam Mẫn bình tĩnh lại, mở máy tính lên, mười ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, trực tiếp đột nhập vào hệ thống giám sát, xóa sạch mọi dấu vết những nơi mình đi qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK