Mục lục
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 89

Anh muốn nói là lòng anh rất mệt.

Bạch Lộc Dư nhìn cần cổ trống rỗng của Nam Mẫn, nói: “Anh nhớ là em thích sợi dây chuyền này lắm mà, em nỡ bỏ nó như thế ư? Cũng không cần phải làm thế để cổ vũ cho cô anh đâu”.

Bạch Y Đình cũng nói: “Đúng đó bé Mẫn, cháu tới đây là đã nể mặt cô lắm rồi, không cần phải quyên góp một món đắt tiền như thế”.

Nam Mẫn cười khẽ.

“Một sợi dây chuyền thôi mà, mọi người không cần phải thấy nặng lòng, hơn nữa, đều là làm từ thiện cả, chút tiền đó cũng chẳng là gì. Nếu không có người đấu giá, cháu lấy nó về là được”.

Nam Mẫn còn rất nhiều dây chuyền ngọc và đá quý ở nhà, cũng không thiếu một sợi như thế, quyên góp đi cũng không tiếc, không được thì lấy về thôi.

Người bán đấu giá trông thấy món hàng ngon thì miệng như cái máy hát, chậm rãi thuyết minh về những ưu điểm của sợi dây chuyền ngọc lục bảo: “Bảy triệu này cực kỳ đáng giá, bỏ qua sẽ rất tiếc… Được rồi, bảy triệu một trăm ngàn!”

Tần Giang Nguyên giơ bảng lên thật cao, còn quay sang nhìn cô cười như thể sợ Nam Mẫn không nhìn thấy.

Nam Mẫn còn chẳng thèm ngó ngàng tới, cô thà bỏ ra mười triệu để đấu giá sợi dây chuyền về, cũng chẳng muốn những thứ mình từng đeo trên người lọt vào tay cái mỏ dầu kia, bẩn.

Nam Nhã bên cạnh ghen tị đến bốc lửa, Tần Giang Nguyên đến đây nhưng lại chẳng muốn quyên góp một món nào, phải nhờ cô ta trộm từ kho của bố mình cho anh ta bỏ vào, thế mà bây giờ lại muốn ném bảy triệu mốt ra mua dây chuyền của Nam Mẫn!

Anh ta điên rồi ư?

“Anh Nguyên, món đó mắc quá, anh làm gì có nhiều tiền đến thế”.

Nam Nhã quá gấp gáp nên quên nén giọng xuống, bên cạnh lại có cái microphone, giọng cô ta cứ thế phát ra từ hệ thống loa, vang vọng khắp sảnh, mọi người đều cười vang.

“Cậu Tần, cậu không có tiền thì thôi đi, đừng vung tiền như rác như thế”.

Có người châm chọc Tần Giang Nguyên, anh ta lập tức muối mặt, hung hăng trừng mắt nhìn Nam Nhã: “Tôi là tổng giám đốc tập đoàn Tần Thị mà chút tiền đó cũng không có ư?”

Anh ta không muốn bỏ tiền cho Nam Nhã, không có nghĩa là anh ta cũng chẳng có tiền để tiêu cho người con gái khác.

“Hôm nay tôi đã chấm trúng sợi dây chuyền đó rồi, nhất quyết phải mua bằng được, mọi người ai muốn đấu giá cũng có thể đến cạnh tranh tài lực với nhà họ Tần”.

Những lời đó anh ta nói cho những người đang chê cười mình nghe.

Tần Giang Nguyên khinh thường cong môi, cài lại khuy áo vest của mình, đang định ngồi xuống thì chợt nghe thấy người quản lý buổi đấu giá hô lên: “Tám triệu!”

Mọi người lại ồ lên, giơ nhầm bảng hay gì?

Tần Giang Nguyên suýt chút nữa cắm đầu xuống đất, quay phắt lại nhìn thì trông thấy một người đàn ông mặc chiếc áo khoác đen, mặt mũi cũng có vẻ sát gái, còn nở nụ cười xấu xa với anh ta, trông đầy khiêu khích.

“Người đó là ai?”, anh ta hỏi đám bạn mèo mả gà đồng nhà mình.

Bạn anh ta nuốt một ngụm nước bọt: “Hình như là cậu ấm nhà họ Phó thành phố Dung, Phó Vực”.

Ngay sau đó, người bán đấu giá lại hỏi xem có ai muốn tăng giá nữa không, người bên cạnh Phó Vực cũng giơ bảng lên, giọng nói trầm thấp vang vọng: “Mười triệu”.

Mọi người chìm vào sự yên tĩnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK