Mục lục
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 71

Phó Vực đang nói bậy về Dụ Lâm Hải với Nam Mẫn thì di động chợt reo lên, anh ta trông thấy màn hình hiển thị thì cười nói: “Đúng là nhắc tào tháo là tào tháo tới ngay”.

Nam Mẫn trông thấy số điện thoại của Dụ Lâm Hải thì bỗng nhiên căng thẳng không rõ nguyên nhân.

Phó Vực nhấc máy: “Alo…”

Anh ta nhìn Nam Mẫn với vẻ trêu tức, cô lại dùng vẻ mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn anh ta, miệng lặng lẽ cảnh cáo: Nếu anh dám nói lung tung thì anh nhất định sẽ chết!

Cô giơ ngón tay cái lên xẹt một đường qua cổ, đầy cảnh cáo.

Phó Vực nhìn dáng vẻ căng thẳng của Nam Mẫn thì không nhịn được muốn cười, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng của Dụ Lâm Hải: “Cậu bảo là cậu vừa chấm được một miếng đất ở Bắc Giao thành phố Nam, định kinh doanh trường đua ngựa đúng không? Tôi góp một tay”.

“Đất của nhà người ta, tôi đã liên lạc bàn việc làm ăn với người ta, chuyện còn chưa đâu tới đâu mà”.

Phó Vực cứ “người ta” một cái là nhìn Nam Mẫn một lần, thấy cô trừng mắt nhìn anh ta như hổ rình mồi, hết sức hung hăng, đột nhiên cảm thấy nếu có thêm Dụ Lâm Hải thì biết đâu chuyện sẽ thành công.

“Bớt nói nhảm. Cậu chỉ cần nói là có làm hay không thôi?”, Dụ Lâm Hải mất kiên nhẫn nói.

Khóe môi Phó Vực cong lên: “Làm”.

Từ thành phố Bắc đến thành phố Nam mất hai tiếng rưỡi đồng hồ, bầu trời bên ngoài u ám, tiếng mưa rơi tí tách, thật sự khiến con người ta buồn ngủ.

Nam Mẫn không có hứng thú tán gẫu với Phó Vực, trùm chăn lên chuẩn bị ngủ, trước khi nhắm mắt còn cảnh cáo Phó Vực: “Không được phép lên tiếng”.

Rồi nói với Cố Hoành: “Nếu anh ta không chịu nghe lời thì cứ ném ra đường!”

“Yên tâm, tôi ngoan lắm”.

Phó Vực nói xong còn đưa bờ vai sang: “Có cần tôi cho cô mượn bờ vai này không?”

“Cám ơn, tôi sợ gặp ác mộng”.

Nam Mẫn ngáp một cái, nhắm mắt lại, không thèm để ý tới anh ta.

Phó Vực cười khẽ, nhìn dáng vẻ cô gái chui rúc trong chăn ngủ say, nhỏ bé, như chú chim non đáng yêu khiến người ta muốn ôm vào lòng dỗ dành, hôn vào má.

Anh ta lấy điện thoại di động ra chụp Nam Mẫn một tấm.

Cố Hoành nhìn thấy thì giật lấy điện thoại của anh ta, hung hăng trừng mắt: Lại dám chụp hình!

Phó Vực với tay lên lấy điện thoại, “suỵt” với Cố Hoành một tiếng, chớp mắt kiểu thiếu đòn: “Tôi đâu có lén chụp, rõ ràng là chụp công khai mà.

Cố Hoành bảo anh ta xóa bức ảnh trong máy đi, Phó Vực trông như bất đắc dĩ xóa nó, thật ra đã gửi bức ảnh đến một nơi khác.

Dáng vẻ người đẹp say ngủ, tất nhiên phải giữ lại đến khi đất trời hoang tàn.

Về phải gửi cho Lâm Hải xem, kết hôn ba năm mà chẳng có nổi một bức ảnh của vợ, đúng là đáng thương mà.

Nam Mẫn ngủ rất say, khi tỉnh dậy thì đã đến thành phố Nam.

Trời cũng đã tối rồi.

Cô mở to hai mắt, chợt trông thấy đôi mắt phát sáng của Phó Vực thì nhíu mày: “Tại sao anh vẫn còn ở trên xe?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK