Mục lục
Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Jess93

Có lẽ là Tiềm Lân Vệ người đông thế mạnh, bốn người kia đều thành thật trả lời.

Bị yêu ong đuổi theo chạy trốn tới đây là ba nam một nữ, bọn họ đến từ ba tiểu gia tộc khác nhau, thực lực cũng không mạnh, tu vi đều tại cảnh giới Huyền Minh. Lúc trước bọn họ tiến vào một nơi có nguyệt phong hoa sinh trưởng, nóng lòng không đợi được, nào biết vừa hái được vài cọng, sau đó đã bị yêu ong sống trong sơn cốc truy sát, chỉ có thể chật vật chạy trốn.

Văn Kiều nghe được nguyệt phong hoa, liền biết sẽ có nguyệt ong sống bên trong.

Nguyệt phong hoa là linh hoa nguyệt ong phối hợp tạo ra, nguyệt ong xem nguyệt phong hoa còn quan trọng hơn cả tính mạng, đối với kẻ dám can đảm xông vào ngắt lấy nguyệt phong hoa là không chết không thôi, bọn họ sẽ bị nguyệt ong truy sát cũng không kỳ quái.

Chẳng qua rất nhiều tiểu gia tộc có bối cảnh không lớn, tin tức lạc hậu, lại bởi vì vậy mà mắc phải một số sai lầm trí mạng cũng là chuyện thường xảy ra, chẳng trách bốn người này sẽ chọc cho nguyệt ong truy sát.

Tiềm Thú lại hỏi: "Nguyệt phong hoa ở chỗ nào?"

Bốn người vội vàng nói ra, không dám giấu diếm chút nào, thần sắc thấp thỏm, lo lắng đám người Ninh Ngộ Châu trách tội bọn họ chuyện lúc trước. Tuy rằng Thất Hoàng tử Ninh Ngộ Châu không đáng để lo lắng, nhưng không thể khinh thường Ninh thị phía sau hắn, nếu bị hắn ghi hận, đắc tội Ninh thị cường thế, gia tộc có thể bảo vệ được bọn họ hay không, lại càng không cần phải nói còn có năm mươi Tiềm Lân Vệ ở chỗ này.

May mắn, sau khi biết được chỗ của nguyệt phong hoa, Tiềm Lân Vệ liền vây quanh Ninh Ngộ Châu bọn họ rời đi, không có ý tứ muốn truy cứu.

Bốn người nhẹ nhàng thở ra, tiếng lòng căng thẳng hồi lâu rốt cuộc cũng thả lỏng ra.

Bọn họ sẽ thành thật nói ra chỗ của nguyệt phong hoa, cũng là vì bồi tội chuyện lúc trước, chỉ cần Ninh Ngộ Châu lĩnh phần nhân tình này, không ghi hận bọn họ đương nhiên sẽ không lại truy cứu, bây giờ xem ra quả thật là như thế.

** *

Bỏ ra mấy canh giờ, bọn họ đến chỗ sơn cốc nguyệt phong hoa.

Nguyệt phong hoa là linh hoa nguyệt ong phối hợp tạo ra, mật của nguyệt ong rất thơm và trong veo, là linh mật thượng hạng, dùng mật để ăn không chỉ có thể mỹ dung dưỡng nhan, kéo dài tuổi thọ, đôi khi còn có thể giải độc tu luyện, hiệu quả rõ rệt.

Ninh Ngộ Châu bọn họ tự nhiên là chạy đến vì mật nguyệt ong.

Trong sơn cốc nở đầy nguyệt phong hoa, hoa màu vàng nhạt nối tiếp nhau, phủ kín cả sơn cốc, gió nhẹ lướt qua, mùi hoa nức mũi.

Bên trong bụi nguyệt phong hoa, có thể nhìn thấy nguyệt ong đang vất vả cần cù hút mật.

Có thể là bởi vì lúc trước những người kia xâm nhập, sau đó bị nguyệt ong truy sát, khiến cho số lượng nguyệt ong trong sơn cốc này cũng không nhiều. Nhưng mà nguyệt ong còn lại đối với bọn họ mà nói vẫn rất nhiều, nếu muốn đi vào lấy mật nguyệt ong cũng không dễ dàng.

Sơn cốc tuy lớn, nhưng có thể nhìn một cái là rõ ràng, tổ ong được xây dựng trên vách núi đá trong cốc, đó là một tổ ong cực kỳ lớn.

Ninh Ngộ Châu nhìn một chút, dặn dò Tiềm Thú vài câu, liền để hắn ta sắp xếp Tiềm Lân Vệ đi chuẩn bị.

Đám người đứng trước sơn cốc, vài Tiềm Lân Vệ lặng yên không một tiếng động ẩn vào sơn cốc, đứng ngay chỗ đầu gió, mở ra mấy bình ngọc, đổ ra bột phấn bên trong, sau đó để Tiềm Lân Vệ hệ phong tạo ra một trận gió, thổi về phía sơn cốc.

Một mùi hương ngọt ngào được gió mang theo thổi vào trong sơn cốc.

Sau đó không lâu, liền có thể nhìn thấy nguyệt ong đang hút mật trong sơn cốc bay xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như một người say, chẳng bao lâu đám nguyệt ong đó từ giữa không trung rơi xuống trên mặt đất.

Sau khi tất cả nguyệt ong đều ngã xuống trong sơn cốc, Tiềm Lân Vệ liền đi vào thu mật ong.

Ninh Ngộ Châu nắm tay Văn Kiều, cũng cùng nhau tiến vào sơn cốc, để cho nàng đi đào nguyệt phong hoa.

Hiển nhiên mấy ngày nay, hắn đã hiểu rõ tình yêu của tiểu thê tử nhà mình đối với linh thảo, thích trồng linh thảo, mặc kệ là cao cấp hay cấp thấp, đều đối xử như nhau, đơn thuần lại ngốc nghếch.

Văn Kiều không ngờ sẽ nhẹ nhàng như vậy, so sánh với đám người vừa bị nguyệt ong đuổi theo thành chó, bọn họ đây cũng quá dễ dàng, không khỏi hỏi: "Bột phấn vừa rồi là cái gì?"

"Một loại linh dược nhằm vào yêu trùng." Ninh Ngộ Châu cười nói: "Chỉ cần hít vào một chút, tựa như người say rượu, sau nửa canh giờ sẽ khôi phục. Đương nhiên, chuyện này chỉ có thể nhằm vào yêu trùng cấp thấp, nếu như đẳng cấp cao một chút hiệu quả sẽ yếu đi rất nhiều."

Văn Kiều ồ một tiếng, thầm nghĩ Tiềm Lân Vệ chuẩn bị thật đầy đủ, ngay cả loại vật này cũng có, thật thuận tiện.

Tiếp theo, nàng cũng bắt đầu đào nguyệt phong hoa.

Nàng thích đào linh thảo về trồng nhất, tuy nguyệt phong hoa chỉ là linh thảo cấp hai, nhưng tốc độ sinh sôi của nó rất nhanh, vừa đẹp vừa có mật ăn, đương nhiên muốn đào thêm vài cọng.

Tốc độ Tiềm Lân Vệ rất nhanh, chưa đến một khắc đồng hồ, đã lấy toàn bộ mật bên trong tổ ong, đổ vào mấy chục bình, phát hiện vẫn còn một lớp mật ong chúa trong tổ ong, Tiềm Lân Vệ cẩn thận chứa vào bình, vừa vặn đầy một bình, dâng lên cho Ninh Ngộ Châu.

Mật ong chúa càng có hương thơm thuần khiết hơn mật ong bình thường, chất lỏng đậm đặc trong suốt, giống như những hạt châu màu vàng kim, chậm rãi chuyển động, là mỹ thực hiếm có và giải độc chi vật.

Ninh Ngộ Châu nhìn xong, đưa nó cho Văn Kiều.

"Cho ta?" Văn Kiều có chút kinh ngạc.

Ninh Ngộ Châu ừm một tiếng: "Mật ong chúa này có chất lượng không tệ, uống mật ong chúa thường xuyên có thể ngăn chặn hỏa độc phát tác."

Sau khi Văn Kiều nghe xong, liền không từ chối nữa, rất thản nhiên nhận lấy, mấy ngày nay, nàng đã quen với việc phu quân nhà mình nhét đồ vật cho nàng, một số thứ có giá trị không thể đo lường, nếu là những người khác, chỉ sợ sẽ run như cầy sấy mà nhận lấy.

Hiện giờ nàng không có năng lực trả lại hắn, nhưng mà không sao, chỉ cần sau này nàng có thể sống sót, sớm muộn cũng có cơ hội trả lại.

Vừa đem mật ong chúa ném vào trong túi trữ vật, đã nghe thấy Tiềm Lân Vệ trước sơn cốc hét lớn một tiếng: "Người nào đánh lén?"

Tiếng đinh đinh đinh không dứt bên tai, Tiềm Lân Vệ cảnh giới trước cốc tạo thành một trận phòng ngự đơn giản, cản lại ám khí đánh tới, đồng thời cũng ép người âm thầm đánh lén ra ngoài.

Không, là bọn họ tự động xuất hiện.

Văn Kiều bọn họ nhìn theo nơi phát ra tiếng kêu, phát hiện người tới là ba tên nam tu.

Sắc mặt Tiềm Thú khẽ run lên, không để lại dấu vết đem Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều ra sau lưng bảo vệ.

Trong cốc Tiềm Lân Vệ cũng nhanh chóng tập hợp, cùng ba người trước cốc giằng co.

"Hắc thằn lằn ngửi được mùi hương của mật ong chúa, nó rất thích." Một giọng nói âm nhu vang lên: "Lấy mật ong chúa các ngươi thu được đưa cho ta, nếu không ta sẽ giết các ngươi đấy."

Mở miệng nói chính là một nam tử gầy yếu tái nhợt, ngũ quan gầy gò tuấn tú nhã nhặn, một đôi mắt tối như mực lóe ra ánh sáng âm lãnh, giống như rắn độc núp trong chỗ tối, lúc nào cũng có thể nhắm người mà cắn.

Hai người còn lại, một nam tu khôi ngô cầm búa lớn trong tay, một nam tu trung niên ăn mặc kiểu văn sĩ.

Ba người đứng chung một chỗ, thần sắc hững hờ, cũng không đem năm mươi Tiềm Lân Vệ trong sơn cốc để vào mắt.

Tiềm Lân Vệ không có lên tiếng, vẻ mặt không thay đổi canh giữ ở cửa cốc, chờ mệnh lệnh của chủ tử.

Nam tử nhã nhặn kia thấy thế, có chút kinh ngạc với đám người cường ngạnh này, đột nhiên cười lên, ôn nhu nói: "Người tu luyện Đông Lăng các ngươi, đều là một đám rượu mời không uống, rất có cốt khí."

Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều phản ứng rất nhanh, nghe nói như thế, trong nháy mắt đã biết ba người này cũng không phải là người tu luyện Đông Lăng quốc.

Lại xem tư thế bọn họ cướp đoạt mật ong chúa, kẻ đến không thiện, cũng không biết những người bị đánh nát đỉnh đầu mà chết trong đồng bằng lúc trước có phải là bọn họ gây ra hay không.

Lúc này, nam nhân trung niên ăn mặc kiểu văn sĩ kia mở miệng: "Từ Cửu Tu, đừng nói nhảm, tranh thủ thời gian, chúng ta còn phải lên đường."

Nam tử âm nhu tên là Từ Cửu Tu có chút không vui, nhưng cũng biết nặng nhẹ, chỉ có thể miễn cưỡng nói: "Được thôi, người nơi này không ít, trước hết để cho hắc thằn lằn của ta no bụng một bữa."

Dứt lời, vỗ túi yêu thú, một con thằn lằn rồng to lớn màu đen xuất hiện tại cửa cốc, mở to cái miệng rộng đầy máu, lộ ra răng nanh bén nhọn trong miệng, ầm ầm xông về phía Tiềm Lân Vệ.

Trong lòng Tiềm Lân Vệ kinh ngạc, là thằn lằn rồng cấp bảy, may mắn chỉ là một con thằn lằn rồng mới lớn, Tiềm Lân Vệ lấy thân lập trận, trận pháp biến ảo khó lường, còn có sức lực ngăn cản một hai.

Trong lúc Tiềm Lân Vệ ngăn cản công kích của hắc thằn lần vài lần, ba người cách đó không xa cũng hơi kinh ngạc.

"Là người trận, tổ hợp trận rất tinh diệu." Nam tu trung niên sợ hãi thán phục, không ngờ một tiểu quốc lạc hậu xa xôi vậy mà có thể huấn luyện được người trận cường đại như vậy.

Từ Cửu Tu thấy hắc thằn lằn bị ngăn cản mấy lần, sắc mặt rốt cuộc có chút khó coi.

Hắn lấy ra một cây sáo bằng xương trắng như ngọc, đặt ở bên môi, một sóng âm rất kỳ quái vang lên, hắc thằn lằn phát cuồng, uy lực càng tăng.

Ninh Ngộ Châu nhàn nhạt nhìn xem, mắt thấy hắc thằn lằn sắp đột phá phòng ngự của Tiềm Lân Vệ, nói với Tiềm Thú: "Ra tay, chỉ cần không chết là được."

Tiềm Thú đáp một tiếng, hai tay kết ấn, thân ảnh dần dần nhạt đi, biến mất không thấy gì nữa.

Văn Kiều kinh hãi, chẳng qua rất nhanh nàng liền phát hiện, Tiềm Thú cũng không phải là biến mất, mà là lợi dụng hoàn cảnh xung quanh che giấu bản thân. Đây là một thuật tàng hình vô cùng cao cấp, lợi dụng hoàn cảnh dung nhập, có thể nói là thiên biến vạn hóa. Nếu không phải nàng thức tỉnh lực lượng bán yêu, trời sinh thân cận với linh thảo, sinh ra sự cộng hưởng với linh thảo xung quanh, cũng sẽ không cảm giác được khí tức của hắn ta.

Ba người ngoài sơn cốc cũng phát hiện Tiềm Thú biến mất, trong lòng kinh hãi.

Mặc dù bọn họ để hắc thằn lằn công kích, nhưng vẫn luôn chú ý tình huống trong sơn cốc, phát hiện trong đó có một người tu luyện tu vi sâu không thể đo lường, vẫn luôn phòng bị hắn ta.

Đột nhiên phát hiện người tu luyện kia biến mất, ba người đều cảnh giác lên. Hắc thằn lần lại công kích một lần nữa, cái đuôi mạnh mẽ quét qua, núi đá nổ tung, cỏ cây bắn tung tóe, rốt cuộc phá vỡ sự phòng thủ của Tiềm Lân Vệ.

Ngay lúc hắc thằn lằn há to miệng, thò đầu qua muốn cắn chết ăn sạch Tiềm Lân Vệ bị xáo trộn trận hình, một đạo kiếm quang bén nhọn hiện lên, hắc thằn lằn gào to một tiếng, một vết kiếm xuất hiện từ lưng đến bụng trái, vảy màu đen cứng rắn bị vỡ vụn, máu trào ra.

Hắc thằn lằn bị thương, ngao ngao kêu to, mạnh mẽ đâm tới.

Tiềm Lân Vệ kỷ luật nghiêm minh, quen thuộc phương thức chiến đấu lẫn nhau, thấy hắc thằn lằn bị thương, lập tức biết là do thủ lĩnh của bọn họ gây ra, nhanh chóng lui về, không có đặt chính mình vào trong nguy hiểm.

Đánh không lại liền lui, Tiềm Lân Vệ tác chiến vô cùng có tính người, sẽ không liều chết chống đỡ.

Từ Cửu Tu thấy hắc thằn lằn bị thương, cực kỳ tức giận, khuôn mặt tái nhợt ửng đỏ quỷ dị, giọng nói âm nhu trở nên âm trầm: "Các ngươi vậy mà làm bảo bối của ta bị thương, ta muốn giết chết các ngươi nuôi hắc thằn lằn.."

Văn Kiều thấy Từ Cửu Tu lấy ra song kiếm, xông vào sơn cốc, sát khí nghiêm nghị như đao, khẩn trương giữ chặt tay phu quân nhà nàng, chỉ cần tình huống không đúng, tranh thủ thời gian liền chạy.

Ninh Ngộ Châu vẫn vô cùng trấn định, nhìn thoáng qua cánh tay bị nàng lôi kéo, còn nhích lại gần nàng, để cho nàng an tâm.

Công kích của Từ Cửu Tu bị Tiềm Thú ngăn lại, thuật tàng hình của Tiềm Thú cũng bị phá.

Hai người tu luyện chiến đấu tại cửa cốc, Tiềm Lân Vệ nhanh chóng rút lui, canh giữ bên người Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều.

Giao thủ một hồi, Từ Cửu Tu phát hiện tu vi người tu luyện Đông Lăng quốc này tương tương với hắn ta, muốn giết chết trong thời gian ngắn căn bản là không có khả năng, nhưng hắn ta lại không muốn buông tha kẻ dám can đảm làm hắc thằn thằn bị thương, lúc này gào to: "Hai người các ngươi còn không ra tay?"

Văn sĩ trung niên và nam tử khôi ngô đứng ở nơi đó không nhúc nhích, lạnh lùng nói: "Đây là chuyện của ngươi."

Nếu Từ Cửu Tu đã lựa chọn ra tay cướp mật ong chúa của người ta, đương nhiên là tự hắn ta đi làm, bọn họ sẽ không giúp đỡ.

Từ Cửu Tu làm sao không biết ý nghĩ của hai người này, nhất thời tức chết đi được.

Văn Kiều thấy thế, ngược lại nhẹ nhàng thở ra.

Ba người tu luyện tới từ bên ngoài tu vi sâu không lường được, nếu ba người cùng tiến lên, lại thêm một con hắc thằn lằn, chắc chắn Tiềm Thú không phải là đối thủ, hiện giờ chỉ có Từ Cửu Tu, nếu như có thể giải quyết Từ Cửu Tu trước..

Văn Kiều không ngừng nghĩ đến kế thoát thân, thân thể của nàng vừa tốt hơn một chút, nàng cũng không muốn mới sinh ra một chút hi vọng liền chết ở chỗ này. Không đợi nàng nghĩ ra cách gì, cảm nhận được tay Ninh Ngộ Châu nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay nàng, có hơi ngứa ngáy, khiến đầu ngón tay của nàng không khỏi co lên.

Văn Kiều quay đầu nhìn về phía Ninh Ngộ Châu, phát hiện loại thời điểm này hắn còn có thời gian rảnh rỗi cười với nàng, dáng vẻ nhã nhặn mà sang trọng.

Nàng trầm mặc một lát, đang chuẩn bị hỏi có phải là có kế thoát thân gì hay không, đột nhiên phía chân trời xa xa xuất hiện một vầng sáng, hào quang chói mắt, khiến cho mọi người cũng nhịn không được nhắm mắt lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK