Mục lục
Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai Làm Sao Bây Giờ?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Jess93

Trong lúc hai người thương lượng hôn sự, bên ngoài hội đấu giá đang tiến hành náo nhiệt.

Văn Kiều ngẩng đầu nhìn lại, xuyên thấu qua vách tường khảm tinh thạch, có thể nhìn thấy rõ tình hình trên đài cao ở trung tâm.

Đứng trên đài cao là một nữ tử xinh đẹp, tu vi cảnh giới Nguyên Minh, tư thái thướt tha đầy đặn, quyến rũ xinh đẹp, giọng nói mềm mại, lúc giới thiệu vật phẩm đấu giá vô cùng có tính xúi giục, dễ dàng khơi dậy dục vọng muốn mua hàng của mọi người. Lúc này nàng ta đang giới thiệu một viên ngọc hình trăng khuyết là linh khí phòng ngự, nghe nói có thể ngăn cản một kích của người tu luyện cảnh giới Nguyên Vũ.

Khối ngọc hình trăng khuyết phòng ngự này gây chấn động tại hiện trường, rất nhiều người tu luyện tới tham gia hội đấu giá đều vội vàng kêu giá, giá cả vẫn cao không hạ.

Đối với hội đấu giá Văn Kiều không hề có hứng thú, chỉ nhìn một chút liền thu hồi ánh mắt.

Lúc nói đến không sai biệt lắm, Ninh Ngộ Châu đưa danh sách đấu giá hôm nay đặt ở một bên cho nàng, giọng điệu ấm áp: "Nàng có thích gì không?"

Trên danh sách liệt ra các vật trong lần đấu giá này của Lăng Hư Các, đan phù khí trận linh thảo đều có, chỉ có ba món áp trục cuối cùng là trống không, cũng không bày ra ở phía trên.

Văn Kiều lắc đầu, đặc biệt thành thật mà nói: "Ta không có nguyên tinh."

Ninh Ngộ Châu nhịn không được nở nụ cười: "Ta có, nàng thích gì cứ việc nói."

Đây là muốn tặng cho nàng sao? Văn Kiều hơi chớp đôi mắt, chậm rãi bưng trà uống, thầm nghĩ coi như hắn có, một phàm nhân không thể tu luyện như hắn có thể có bao nhiêu? Đoán chừng đều là Thành Hạo đế cho hắn.

Ninh Ngộ Châu dễ dàng nhìn thấu ý nghĩ của nàng, lại nở nụ cười, "Nàng là vị hôn thê của ta."

Làm vị hôn phu tặng đồ cho vị hôn thê, không phải là chuyện đương nhiên sao?

Văn Kiều cảm thấy hắn nói rất có lý, nhưng nàng xem một lát, vẫn là lắc đầu.

Có lẽ vật phẩm đấu giá tại Lăng Hư Các đều tốt, cũng rất đắt giá, nhưng mà đối với nàng mà nói, có thể sử dụng rất ít, thật sự là bởi vì tu vi hiện tại của nàng quá thấp, những thứ đó đối với nàng mà nói, là dao trâu mổ gà.

Bị trực tiếp từ chối như vậy, Ninh Ngộ Châu cũng không tức giận, dịu dàng ấm áp nhìn nàng, chỉ đợi nàng cảm thấy hứng thú, lập tức liền kêu giá đưa đến cho nàng.

Hai người ngồi nhìn một lát, Văn Kiều vẫn không gặp được thứ mình muốn.

Cho đến khi tới lượt ba món áp trục cuối cùng.

Nữ tu cảnh giới Nguyên Minh chủ trì hội đấu giá bưng một cái khay ngọc, trên khay ngọc đặt một vật hình bầu dục lớn bằng ngón tay cái, toàn thân màu vàng đen, tỏa ra ánh sáng kim loại nhàn nhạt, đặt trên chiếc khay ngọc bích màu trắng càng làm nổi bật hơi thở kim loại lạnh lẽo.

Văn Kiều vốn đang ngồi thẳng không khỏi nghiêng người về phía trước mấy phần.

Ninh Ngộ Châu có chút hiểu được, ánh mắt chuyển từ khuôn mặt chuyên chú của nàng sang thứ giống như hạt giống trên khay bạch ngọc kia.

"Đây là hạt giống linh thảo từ một di chỉ thượng cổ nào đó đạt được, sau khi được Giám Linh sư của chúng ta giám định, đây là một hạt giống linh thảo thượng cổ cấp bảy, nhưng đáng tiếc không có cách nào xác định chủng loại, công dụng của nó, nếu ở đây có quý khách nào thấy hứng thú với nó, lấy giá khởi điểm là một nguyên tinh."

Nữ chủ trì vừa nói xong, lập tức có người bắt đầu kêu giá.

Nhưng lần kêu giá này cũng không có sôi nổi như những vật phẩm đấu giá trước đó, người ở chỗ này đều không phải kẻ ngốc, tuy rằng hạt giống linh thảo này là hạt giống linh thảo thượng cổ, hơn nữa còn là cấp bảy, quả thật vô cùng quý giá. Nhưng đừng quên, hiện tại nó chỉ là một hạt giống, có thể bồi dưỡng được hay không vẫn là ẩn số.

Lăng Hư Các cũng là một nơi kì lạ, mỗi lần tổ chức hội đấu giá bọn họ đều dùng vật phẩm để áp trục, cũng không phải là vật quý giá cỡ nào, mà là vật kỳ lạ, càng là vật thần kỳ khó hiểu, càng để tới cuối cùng, xem như mọi người có biết phân biệt hàng hay không.

Nghe nói loại hành vị này của Lăng Hư Các, trước đây đã từng gây ra chuyện cười, từng có một vật phẩm áp trục trong một lần đấu giá, nhìn như giống như một bản đồ bảo tàng thần bí khó lường, khiến bốn phía cạnh tranh chiếm đoạt, cuối cùng bị một gia tộc nào đó lấy một cái giá rất cao mua được. Kết quả, gia tộc đó phá giải bản đồ bảo tàng đi tìm bảo bối, không nghĩ tới tìm được hang ổ của một con yêu thú cấp Vương, tổn thất nặng nề, gây ra đủ trò cười.

Đương nhiên, cũng có người biết nhìn hàng, loại thời điểm này, tất cả đều vui vẻ.

Thế gian này không ít người muốn nhặt nhạnh chỗ tốt, Lăng Hư Các cũng thường xuyên lợi dụng tâm tính này của con người, lấy một số vật phẩm áp trục xào giá cả đến cực cao.

Giống như bây giờ, hạt giống linh thảo cấp bảy không biết tên này, Lăng Hư Các vậy mà cũng cầm tới đấu giá, lấy khẩu hiệu là linh thảo thượng cổ không biết tên, tự nhiên dẫn đến sự coi trọng của mọi người.

Nhưng cũng không thể đảm bảo cuối cùng nó có thể phát triển thành công hay không, sau khi phát triển thành công, lại phải tốn bao nhiêu năm mới có thể để cho nó trưởng thành đến khi dùng làm thuốc.

Văn Kiều vẫn nhìn chằm chằm viên hạt giống kia.

"Nàng thích?" Ninh Ngộ Châu hỏi.

Văn Kiều nhàn nhạt ừm một tiếng, cũng không giải thích.

Ninh Ngộ Châu nhớ tới lời đồn bên ngoài trước đây, chuyện Tam tiểu thư Văn gia thích chơi trò trồng linh thực, lập tức hiểu rõ.

Cuối cùng viên hạt giống linh thảo cấp bảy không biết tên này bị người ta lấy một ngàn nguyên tinh mua lại.

Con số một ngàn nguyên tinh tại địa phương như Đông Lăng quốc này, đã tính là một con số lớn, chẳng qua thế gia đại tộc còn chưa để vào mắt, thậm chí so với một số linh khí phòng ngự đấu giá trước đó còn hơi rẻ.

Quả nhiên mọi người đối với loại vật phẩm không có cách nào xác nhận giá trị này, đều là ôm một loại tâm thái có cũng được mà không có cũng không sao.

Người Lăng Hư Các cũng không thèm để ý, tiếp tục đấu giá vật phẩm áp trục kế tiếp.

Văn Kiều lại nâng chén trà lên uống, đè xuống mất mác trong lòng.

Quả thật nàng rất muốn viên hạt giống vừa rồi, có lẽ huyết mạch bán yêu trong cơ thể đối với thực vật có một loại cảm giác thân thiết trời sinh, lúc nàng nhìn thấy viên hạt giống kia, liền không nhịn được muốn thu vào trong tay.

Nhưng không có được nàng cũng cũng không thèm để ý.

Cùng lắm thì đêm nay trở về đi giày vò năm chậu linh thực trên bệ cửa sổ kia, nên thay chậu hoa khác cho chúng nó rồi.

** *

Sau khi kết thúc hội đấu giá, hai người đã đạt thành nhất trí về hôn kỳ.

Sau đó Ninh Ngộ Châu đưa Văn Kiều rời đi.

Liên Nguyệt theo sát sau lưng bọn họ, len lén liếc nhìn Thất Hoàng tử sóng vai cùng tiểu thư nhà nàng ta đi ở phía trước, cũng là vị hôn phu của tiểu thư nhà nàng ta.

Ninh Ngộ Châu đưa vị hôn thê đưa đến trước xe yêu thú dừng ở bên ngoài Lăng Hư Các.

Hắn ngẩng đầu nói với vị hôn thê đã ngồi vào trong xe nhỏ: "Văn tiểu thư, chờ ta trở về báo cáo phụ hoàng, sẽ lập tức đưa sính lễ đến Văn gia."

Nghe được hắn nói, Liên Nguyệt cùng các thị vệ và nội thị chờ bên cạnh đều giật nảy cả mình.

Sính lễ? Sính lễ gì?

Văn Kiều khẽ gật đầu, nếu lúc trước đã nói xong, coi như sau đó cảm thấy có gì đó không đúng, nàng cũng sẽ không lại phản đối.

Ninh Ngộ Châu lại cười với nàng, đôi mắt giống như sao trên trời rơi xuống, lấp lánh sáng ngời, vô cùng xinh đẹp, Văn Kiều có cảm giác bị hoa mắt.

Sau đó thấy Ninh Ngộ Châu đưa cho nàng một cái hộp bạch ngọc, nghe hắn nhẹ giọng nói: "Hôm nay trì hoãn rất nhiều thời gian của nàng, đây là quà gặp mặt, trên đường cẩn thận."

Văn Kiều liếc nhìn hộp bạch ngọc kia, yên lặng nhận lấy: "Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn, nàng là vị hôn thê của ta, nên như vậy."

Văn Kiều nhìn gương mặt dịu dàng ấm áp khiến người ta có ấn tượng rất tốt của hắn, thực sự không biết nói gì, đành phải ừm một tiếng.

Liên Nguyệt ở một bên nhìn thấy rất sốt ruột.

Cô gia tương lai không chỉ có dáng dấp tốt, tính tình cũng tốt, còn biết tặng quà cho tiểu thư nhà nàng ta, quả thực không thể tốt hơn rồi. Nhưng phản ứng của tiểu thư người có phải là quá lạnh nhạt hay không? Tuy rằng bởi vì thân thể, rất ít tiếp xúc với người bên ngoài, khiến nàng thành một người cô độc có tính cách trầm lặng ít nói, nhưng mà đối với vị hôn phu của mình, nói thêm hai câu dễ nghe cũng được nha.

Việc Ninh Ngộ Châu đưa Văn Kiều lên xe, còn đưa cho nàng hộp bạch ngọc, đúng lúc để người nhà họ Văn đi ra từ Lăng Hư Các nhìn thấy rõ ràng.

Lần này Văn Trọng Thanh mang đệ tử trẻ tuổi Văn gia đến trải nghiệm, Văn gia cũng mua được mấy thứ tốt, Văn Mị và Văn Nhàn đều chiếm được một thứ, hai cô nương đều hết sức vui mừng.

Nhưng mà không nghĩ tới, mới ra khỏi Lăng Hư Các, đã gặp được một màn Thất Hoàng tử không thể tu luyện trong truyền thuyết tặng quà cho vị hôn thê của hắn.

Thật lòng mà nói.. Bỏ qua chỗ thiếu hụt không có cách nào tu luyện này, nhân phẩm và bộ dáng của Thất Hoàng tử đều rất xuất chúng, thế gian hiếm có nam tử có thể sánh bằng. Được một nam tử dịu dàng tuấn mỹ như vậy dụng tâm đối đãi, cho dù là nữ tử một lòng tu luyện, trong lòng cũng có chút ghen tị.

Đáng tiếc Thất Hoàng tử là một tên phế vật, không thể tu luyện.

Văn Nhàn lần nữa cảm khái ở trong lòng, ánh mắt nhìn về phía Văn Kiều không khỏi nhiều hơn mấy phần đồng tình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK