• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Một chữ “Vãn” cuối cùng, không thể kéo quá dài, bằng không sẽ để lộ khí thế rồi.”

Ngón tay thon dài ấm áp nắm chặt lấy nàng, nhẹ nhàng múa viết trên giấy, phía sau mang phóng khoáng trong lòng, luôn có một mùi thuốc như có như không, yên tĩnh vui vẻ, giống như ngày xuân tháng tư rực rỡ ánh mặt trời, ấm áp mùi thơm hoa cỏ muốn làm cho người ta say..

Sau giữa trưa trong đình hóng mát, nàng mở một tờ giấy trắng ra, mỗi tờ giấy chỉ có hai chữ - Tuyên Dương, trên bàn trên đất của quán được trải đầy chờ hong khô, một trận gió thổi qua trang giấy tung bay, từng mảnh màu trắng như bươm bướm bay lên, rơi vào ở bên trong bụi hoa gần đó, rơi vào trong hồ, màu mực dần dần lan ra, chữ viết mơ hồ không rõ, mập mờ khó nói như nỗi lòng băn khoăn.

Chuyện lúc trước, muốn quên, trái lại xuất hiện ở trong mộng, dây dưa không nghỉ.

Nhắm mắt lại, vẫn có thể ngửi được mùi hương trong không khí, cảm giác được ánh sáng mặt trời chiếu ở trên mặt, như gió xuân quất vào mặt.

Mở mắt ra, thì cả phòng tĩnh mật hoàng hôn.

Tầm nhìn chưa rõ ràng lắm, đã có một bóng dáng cao to đứng ở dưới đèn, bên tai là tiếng cọ xát giấy bút quen thuộc, trong chốc lát có nhàn nhạt mùi hương của mực, trong lúc giật mình, cảm thấy thời không đảo ngược, nhưng lại xót xa muốn rơi lệ.

Gắt gao cắn chặt môi, mới nhịn xuống được cái tên đã đến bên khóe miệng.

Chỉ là mộng.

Lại là một giấc mộng mà thôi.

“Ngươi đang xem cái gì vậy?” Giọng nói lạnh lùng bỗng nhiên vang lên, Tạ Khâm nắm bút, đầu cũng không nâng một chút.

“Không có gì.” Nàng nhẹ nhàng đáp, che giấu biểu cảm hơi buồn bã. “Ngươi đang làm cái gì?”

Không thể không thừa nhận, nhìn từ mặt bên sang, khuôn mặt ngũ quan lập thể này của y càng đẹp mắt, giống như được rìu đẻo thành, đôi mắt màu xanh thâm thúy, khi rũ mắt, lông mi thật dài rũ xuống mị hoặc, môi mỏng mỉm cười - - Luôn là vẻ mặt lạnh lùng vô tình, làm người khác khó có thể phân biệt được cảm xúc chân thật của y.

Cả sảnh đường hoa say mê ba nghìn khách, một kiếm sương hàn mười bốn châu.

Vị Vãn đi đến bên cạnh án kỷ, thấy câu thơ với nét mực chưa khô. Bút phong sắc bén khí phách, làm nàng cảm thấy nhìn có chút quen mắt - - hóa ra bức “Say rượu đối ứng tuyết núi Yến, đang là tháng đông lạnh nhất, sáng sớm bay trên đám mây dài” này cũng từ tay y.

Nàng không khỏi có chút ngoài ý muốn, vốn tưởng rằng y là một kẻ vũ phu, hóa ra còn có một tay viết chữ đẹp, trong lồng ngực cũng có thơ văn.

“Mười bốn châu?” Nàng nửa đùa nhìn y, “Không là bốn mươi châu sao?”

“Châu khó thêm, thơ cũng khó sửa đổi.” Y chậm rãi mở miệng, vẫn là giọng nói lạnh lẽo như gió mùa đông.

“Chữ đẹp.” Vị Vãn vui lòng khen ngợi, ánh mắt rơi vào trên thân cây bút lông đen như mực ở trong tay y, nhất thời kinh ngạc ra tiếng: “Thiên Sơn?”

Tạ Khâm bỗng dưng giương mắt: “Ngươi biết?”

“Ta dùng một cây bút khác, là Vạn Thủy.”

Vạn Thủy Thiên Sơn, là tên của đôi bút cuối cùng do Tào thị Tuyên Châu làm ra, diện mạo không quá đặc sắc lại quên giấy Kinh Phong, làm cho tất cả mọi người phải tìm cách để có được nó.

Mà chủ nhân của Vạn Thủy chính là Tuyên Dương – càng nhớ tới lúc trước nàng luôn cầm cây bút này viết loạn một mạch, dùng lời nói của Bộ Thiên Thanh mà nói là phí của trời, mà Tuyên Dương cũng không giận, bởi vì nàng ở đó gây sức ép.

Nghĩ đến đây, trong lòng đột nhiên vô cùng khó chịu.

Tạ Khâm cũng không truy hỏi nàng, chỉ lạnh nhạt lên tiếng: “Muốn thử cây bút này sao?”

Vị Vãn nhận lấy, nắm trong tay tinh tế quan sát một chút, thân bút gần giống nhau, chỉ là Vạn Thủy là Lang Hào bút*, cứng cỏi bó lại, Thiên Sơn là Từ Hào bút**, sắc bén khí phách.

(*Bút Lang hào, bản thân tên gọi đã nói lên việc lấy lông sói chế thành. Người xưa dùng lông sói để chế bút nhưng ngày nay cái gọi là Lao Hào thực ra là lông chuột vàng. Sách vở ghi chép về bút Lang Hào khá muộn, có người suy đoán bút râu chuột là bút Lang Hào, thế thì loại bút này phải có trước Vương Hi Chi đời Tấn, tuy nhiên không có chứng cứ xác thực. Lông đuôi của chuột vàng nhọn có thể làm bút được, chất lông cứng sau lông thỏ và hơn lông dê, bút làm ra thuộc loại kiện hào bút (健毫筆 – bút lông cứng). Khuyết điểm của bút này cũng giống như Tử Hào là không làm đựợc bút quá to. Theo thuhoavn.com

** Bút Tử hào lấy lông trên sống lưng thỏ hoang để làm ra, lông có màu tím sẫm nên mới gọi là Tử hào. Độ cứng của lông thỏ ở phía Nam và phía Bắc không đồng đều nhau, người ta cũng pha lông thỏ Nam và Bắc để chế bút . Lông thỏ có đặc tính cứng nên bút lông thỏ cũng gọi là Kiện hào bút, thường lấy lông thỏ phía Bắc làm bút là chính, lông thường dài và nhọn, thích hợp viết chữ vuông vắn, ngay ngắn, các thư pháp gia thích dùng loại này. Tuy nhiên bút dùng lông thỏ hoang nên giá rất cao, mặt khác lông thỏ không đủ dài để làm bút to viết đại tự hoành phi.)

Tính năng của sách tự thư*, hóa ra không phải không có đạo lý.

(*tự thư: sách giải thích hình dạng, ý nghĩa và âm đọc của chữ Hán)

Nàng khẽ hít vào một hơi, chấm một chút mực nước, chữ viết tú lệ cũng không mất khí chất nổi trên giấy.

“Bị tửu mạc kinh xuân thụy trọng,

Đổ thư tiêu đắc bát trà hương,

Đương thì chích đạo thị tầm thường.”

(*Câu thơ trên nằm trong tác phẩm Hoán Khê Sa (đắm mình trong dòng suối cát) – Nạp Lan Tích Đức)

Viết xong thu bút, người lại ngẩn người ở đó, hơn nửa ngày mới phục hồi lại, trong lòng có vô số hình ảnh lướt qua, cảm giác buồn bã mất mát như ném một cục đá vào mặt hồ yên tĩnh, sóng gợn đột nhiên nổi lên, từng đợt dập dờn mở ra, không ngừng không nghỉ.

Nếu có thể gặp mặt lại một lần nữa, nàng thật sự rất muốn hỏi người kia, hắn đã từng động tâm với nàng, có từng tưởng nhớ, có từng có một chút hối hận khi rời khỏi nàng không?

“Nghĩ cái gì mà nhập thần như thế?” Bút trong tay bị người nhẹ nhàng lấy đi, ngay sau đó hàm dưới bị người nâng lên, một đôi mắt màu xanh làm tâm hồn người ta chấn động đang nhìn chằm chằm nàng, “Lúc đó chỉ nói là tầm thường - ngươi hoài niệm 'lúc đó' ?”

Vị Vãn hơi nhếch môi không đáp lời.

“Nói với ta, quyết tâm báo thù của ngươi lớn thế nào?” Y ghé vào bên tai của nàng, âm thanh trầm thấp mà nguy hiểm.

Vị Vãn bỗng dưng quay đầu nhìn về phía y, ánh mắt lạnh lẽo.

Môi mỏng nở nụ yếu ớt, y từ từ lên tiếng: “Vậy thì quên 'lúc đó' của ngươi đi.”

“Tự cho là đúng!” Bị dẫm lên chỗ đau, Vị Vãn phản kích theo bản năng.

“Trong lòng ngươi biết rõ.” Ngược lại y cười thản nhiên, lẳng lặng nhìn biểu cảm cứng ngắc của nàng.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---

Trong doanh trại đến một đội thương khách khác từ sa mạc, bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Buổi chiều, một mình Vị Vãn ở trong trướng đọc sách, không biết thế nào lại ngủ mất, vừa ngủ dậy, người nằm sấp ở trên án kỷ, trên dưới toàn thân đều thật sự đau nhức.

Đứng lên giãn gân cốt một chút, chân lại tê dại đến đi cũng khó khăn, nhe răng trợn mắt chuyển đến bên cạnh rèm cửa, vừa vén lên đột nhiên đầu đụng phải Nhan Tiêu, hắn nhíu mày bộ dạng kỳ quái của nàng: “Cô nương làm sao vậy?”

“Tê chân.” Nàng phẫn nộ đáp, trong lòng còn ghi hận ngày đó gã chậm trễ.

“Ngủ, ngủ?” Nhan Tiêu nhất thời cười lên, lộ ra hai cái răng nhọn mà đáng yêu, gã bĩu môi, “Quả nhiên không giống Văn Tĩnh, ngay cả ngủ cũng không yên ổn.”

“Chuyện này thì có gì buồn cười, ngươi không nói chuyện không ai bảo ngươi câm!” Vị Vãn liếc mắt – dáng vẻ nghiêm túc lúc mới gặp gã hóa ra đều là giả vờ, thực tế vẫn là tiểu tử chưa dứt sữa!

Tuổi Nhan Tiêu cũng xấp xỉ nàng, Tạ Khâm trời sanh tính tình lạnh lùng âm trầm, gã cũng không dám nói giỡn, Dung Trạm mang thân phận hoàng tử càng làm cho gã kính sợ, hiện tại đến cả Vị Vãn, thì gã đã tìm được một người có thể tùy ý chế nhạo cãi nhau.

Gã ôm vai, cố ý nhìn từ trên cao xuống nhìn Vị Vãn: “Aizz, tiểu nha đầu, bên ngoài rất náo nhiệt, Dung công tử muốn ta gọi ngươi đi ra ngoài nói một tiếng.”

Dung Trạm?

Ánh mắt Vị Vãn lóe lên, ung dung thản nhiên mở miệng: “Đi thôi.”

……………………..

Chú thích:

Bị tửu mạc kinh xuân thụy trọng,

Đổ thư tiêu đắc bát trà hương,

Đương thì chích đạo thị tầm thường.

(ba câu trên là ba câu cuối trong tác phẩm Hoán Khê Sa (đắm mình trong dòng suối cát) – Nạp Lan Tích Đức)

Cả bài:

Thùy niệm tây phong độc tự lương,

Tiêu tiêu hoàng diệp bế sơ song,

Trầm tư vãng sự lập tàn dương.

Bị tửu mạc kinh xuân thụy trọng,

Đổ thư tiêu đắc bát trà hương,

Đương thì chích đạo thị tầm thường.

Dịch: Bản dịch được trích từ tukhidonglai.wordpress.com

Ai bảo gió tây lạnh lẽo cô độc,

Lá vàng đìu hiu che mờ khung cửa trống rỗng,

Trầm tư suy nghĩ về chuyện đã qua dưới ánh chiều tà.

Nhờ rượu mà lại chìm trong giấc ngủ xuân không hoảng hốt,

Giọt trà thơm vẩy trên trang sách,

Khi ấy chỉ nói là chuyện thường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK