Mục lục
Trùng Sinh Các Chủ Có Bệnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Trong phòng hơi tối, bầu không khí khá ảm đạm. Nàng ngây người nhìn màn trướng trên đỉnh đầu, sau một lúc lâu mới hoàn toàn tỉnh táo. Cơ thể mềm nhũn tay cũng nhấc không nổi, đầu óc vẫn còn choáng váng. Liếm liếm bờ môi, cũng không khô lắm, còn hơi mềm nữa. Cảm giác có làn hơi phả tới khuôn mặt, nàng khẽ quay đầu, tim bỗng đập nhanh hơn khi nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của người nọ.

Vẫn xinh xắn tinh xảo như thế, nhưng lại ốm đi rất nhiều. Mặc dù không nhìn rõ sắc mặt của nàng, nhưng trong lòng cũng đoán được, hẳn là sống không dễ chịu rồi. Định đưa tay sờ mặt nàng, khổ nỗi không đủ sức, chỉ có thể dùng ánh mắt cẩn thận ngắm nhìn. Lúc trầm tĩnh, cảng cảm thấy nàng ấy giống bóng hình khi bé hơn, chỉ là được bớt đi một phần non nơn, thêm một phần tinh xảo, không còn là tiểu nha đầu gầy gầy nho nhỏ, lúc nào dính bên cạnh mình nữa. Tuy rằng tin tức Tô Ngạn lấy được cũng không nhiều, nhưng nàng vẫn hiểu được, nàng ấy chính là người đó. Ánh mắt nàng dịu dàng, lại ẩn chứa sự đau lòng, chăm chú nhìn người đang say ngủ kia, bờ môi khẽ mấp máy, nhả ra hai chữ: "Tích nhi."
Người vốn đang chìm trong giấc ngủ dường như nhận thấy có ánh mắt chăm chú nhìn mình, mơ mơ màng màng mà mở mắt ra. Trong không gian mờ sáng, đối diện là cặp mặt cất chứa đầy tâm tình. Nàng ngẩn người giây lát, rồi lập tức bật người dậy, vẻ mừng rỡ trên khuôn mặt không cách nào che dấu, đôi mắt như lưu ly sáng lên. Nhưng bởi vì giật mình dậy quá đột ngột, nàng quên mất mình đang ngồi trên ghế tròn, thế là té xuống cái ịch. May mắn là người tập võ, nên cũng không có lăn lộn gì, rất nhanh đã đứng lên được. Bất chấp vẻ lúng túng lúc này, nàng vội vàng cúi người sát lại: "Ngươi tỉnh rồi, có đói bụng không? Có muốn uống nước không? Thân thể ngươi còn khó chịu không? Có thấy chóng mặt không?"
Nàng bắn ra mấy câu hỏi liên tiếp, cộng thêm cú ngã vừa rồi, Văn Mặc Huyền nhịn không được nhếch môi lên, khẽ cười nói: "Vốn là hơi choáng, mà bị ngươi hỏi đến muốn ngất luôn đây."
Cố Lưu Tích có chút xấu hổ, lại luôn miệng nói: "Đúng, đúng ha, ngươi vừa mới tỉnh, ta không nên hỏi nhiều như vậy. Nhược Quân cô nương đã chuẩn bị đồ ăn cho ngươi rồi, ngươi chờ một lát, ta đi kêu người bưng tới, còn báo cho họ biết ngươi đã tỉnh nữa. Ngươi chớ để lộn xộn, tốt tốt nằm!"
Nàng nói xong xoay người rời đi, rồi lại ngừng lại. Đi đến bàn rót ly nước ấm, cẩn thận tới gần: "Trước hết cho ngươi uống ít nước, mê man lâu như vậy, không uống được bao nhiêu nước, sợ là sẽ khát."
Văn Mặc Huyền miễn cưỡng muốn cử động cơ thể, nhưng lại có chút lực bất tòng tâm. Cố Lưu Tích đi tới, bàn tay trái nắm vai của nàng, nâng nàng dậy tựa vào lòng ngực mình. Mấy ngày nay truyền nội lực cho nàng cũng đã quen rồi, lúc này cũng không thấy có gì không đúng. Nhưng Văn Mặc Huyền lại khác, cảm nhận được nhiệt độ trên người nàng, thoáng giật mình. Nghe thấy giọng nói dịu dàng vang lên bên tai: "Nào, từ từ thôi."
Ly nước đưa đến bên môi, Văn Mặc Huyền hé cái miệng nhỏ uống cạn. Hai người dựa sát nhau, Cố Lưu Tích sợ làm nàng sặc, dựa vào rất gần. Kết quả, mùi hương trên người cả hai đều quấn quanh cùng một chỗ, làm thần sắc trong mắt Văn Mặc Huyền trở nên mờ mịt không rõ. Đợi đến lúc Cố Lưu Tích cho nàng nằm xuống, đẩy cửa đi ra ngoài rồi, trên khuôn mặt tái nhọt của Văn Mặc Huyền hiện lên hai rặng mây đỏ, mặt mày cũng pha lẫn chút bối rối.
Mấy ngày nay nàng bị sốt cao liên miên, đầu óc cứ mê man hỗn loạn, nhưng cũng không phải là không hề có ý thức, chỉ là có chút mơ hồ thôi.
Lời Cố Lưu Tích nói bên tai, nàng nghe không rõ lắm, nhưng lại có thể mơ hồ cảm giác được nước mắt cùng sự đau khổ của nàng ấy. Chẳng qua là rất nhanh đã tiếp tục choáng váng, mê man đi.
Nhưng mà sau đó, nàng vẫn mơ mơ màng màng cảm giác được có thứ gì đó làm cho mình rất dễ chịu. Khi đó nàng chỉ cảm thấy toàn thân giống như cây đuốc đang cháy sáng, nóng bức khó chịu, mà cảm giác lành lạnh man mát kia khiến nàng vô thức sáp lại gần, lúc ấy cơ hồ là dán chặt tới theo bản năng ấy. Nhưng đầu óc vẫn là một mảnh trống rỗng, giống như một giấc mộng mơ hồ. Mà trong mộng này lại có hương thơm nhàn nhạt, làm cho nàng nhớ mãi.
Mà vừa rồi nàng ngửi thấy mùi hưởng trên người Cố Lưu Tích, giống hệt hương thơm trong mộng kia. Nàng vốn là người thông minh, bằng trí nhớ vụn vặt ngày ấy, cùng phỏng đoán của hôm nay, nàng cơ bản xác định, vật thể mềm lạnh mình quấn quít không tha lúc ấy, nhất định là Cố Lưu Tích không thể nghi ngờ!
Mà ác liệt hơn nữa, cái xúc cảm mềm mại trơn bóng nọ, tuyệt đối không thể nào cảm nhận được nếu cách một lớp quần áo. Khi đó bản thân cảm thấy rất thoải mái, coi như chiếm được không ít tiện nghi. Nàng yên lặng nhắm mắt lại, cảm thấy cực kỳ ảo não, mình lúc đó thật sự là bệnh không hề nhẹ.
Bên này Văn Mặc Huyền âm thầm bối rối không thôi, bên kia Cố Lưu Tích đã dẫn mấy người Tô Nhược Quân chạy đến. Tô Nhược Quân đi tới bắt mạch cho nàng, Tử Tô ở một bên nhìn Văn Mặc Huyền, nước mắt lưng tròng, mấy người Mặc Ảnh Tô Ngạn cũng khó nén kích động.
Văn Mặc Huyền cất giấu suy nghĩ trong lòng, ấm giọng nói: "Ta không sao rồi, mấy bữa giờ làm mọi người lo lắng, hôm nay đều nghỉ ngơi cho tốt đi."
Tô Nhược Quân biết rõ tính Văn Mặc Huyền, nhẹ gật đầu ra hiệu với mấy người sau lức, đám Tô Ngạn do dự một chút, cuối cùng đành dặn dò một phen rồi cũng lui xuống.
Tô Nhược Quân xem mạch xong, mặt mày rạng rỡ hẳn: "Viêm Tâm thảo thật sự có hiệu quả, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, nửa năm này, thân thể của muội, ít nhất có thể sẽ khôi phục lại trạng thái của ba năm trước."
Văn Mặc Huyền liếc mắt nhìn Cố Lưu Tích, bắt gặp ánh mắt nàng cũng tràn đầy vui mừng, từ từ rầm rì: "Vậy, ta có thể động..."
Lông mày Tô Nhược Quân dựng lên, lườm nàng một cái: "Nghĩ cũng đừng nghĩ! Ngươi dám làm càn, ta sẽ thấy cho ngươi nếm thử sự lợi hại của ngân châm của ta!"
Văn Mặc Huyền mấp máy miệng, hiển nhiên bị dọa rồi, rũ mi mắt xuống, không nói lời nào, dưới ánh nến, trong có vẻ khá là đáng thương.
Thấy điệu bộ nàng như thế, Cố Lưu Tích có chút đau lòng, trong lòng cũng đoán được Văn Mặc Huyền nói đến có thể động võ không, sau đó nhỏ giọng nói: "Nhược Quân cô nương, Mặc Huyền có thể ăn chưa?"
Chủ đề bị chuyển đi, Tô Nhược Quân nhìn Văn Mặc Huyền rất nhanh đã lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ liếc nàng một cái, đứng lên nói: "Có thể rồi. Ta đi xem xem thuốc đã có chưa, cô nương đút nàng đi."
Thấy nàng ngồi dậy, Văn Mặc Huyền nói khẽ: "Nhược Quân, mấy ngày nay cực khổ cho tỷ rồi."
Tô Nhược Quân nhíu mày, nở nụ cười: "Ta còn đỡ, vất vả nhất là Lưu Tích đó, mấy ngày nay cũng không có nghỉ ngơi, còn phải truyện nội lực cho muội. Nếu không phải nàng giúp muội hạ sốt, muội cũng không thể khỏe lại nhanh như vậy đâu." Nói xong, ý vị thâm trường mà nhìn hai người.
Lời nói của Tô Nhược Quân, làm những hình ảnh đêm đó lại bung ra trong đầu Cố Lưu Tích, mặt nhịn không được liền đỏ lên, cũng không dám nhìn Văn Mặc Huyền.
Văn Mặc Huyền cũng không có biểu lộ gì, cơ mà Tô Nhược Quân rõ ràng phát giác thấy nàng cứng ngắc, tâm tình tổn hẳn lên, đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua Cố Lưu Tích còn nói nhỏ một câu: "Thật ra tâm A Mặc đen tối lắm, cô nương đừng để bị gạt."
Cố Lưu Tích vừa cảm thấy khó xử, vừa lại muốn cười, tranh thủ thời gian dời lực chú ý, bưng cháo tổ yến tới ngồi bên giường của Văn Mặc Huyền, nâng nàng dậy đàng hoàng, rồi đút cháo cho nàng. Tuy nhiên, đầu vẫn cúi gầm, không dám nhìn người.
Văn Mặc Huyền vẫn ngẩng đầu húp cháo, nhìn thấy cái muỗng chìa tới mũi mình, bất đắc dĩ nói: "Ngươi sắp đút cháo vô lỗ mũi ta rồi."
Cố Lưu Tích vội vàng ngẩng đầu, thấy trên chóp mũi nàng dính cháo, nhịn không được cười lên, cũng bất chấp đang cảm thấy khó xử, cầm khăn cẩn thận lau sạch sẽ cho nàng.
Văn Mặc Huyền cố ý chau mày, buồn bực nói: "Ngươi còn cười, ta rất đáng sợ sao, cũng không dám nhìn ta."
"Không có, không có đáng sợ người!" Cố Lưu Tích dừng lại cười gấp giọng nói: "Ta chỉ là..." Lý do phía sau lại nói không nên lời.
Văn Mặc Huyền cũng không làm khó nàng, khẽ nói: "Ta còn đói."
Cố Lưu Tích nhẹ nhàng thở ra, tranh thủ tiếp tục đút cháo cho nàng: "Biết đói là tốt rồi, cả một tô này đều là của ngươi đó. Ngươi nên ăn cho bằng hết, tránh lãng phí đồ ăn."
"Thì ra trước giờ Lưu Tích đều cảm thấy, ta đang lãng phí đồ ăn?"
"Không phải sao, lúc nào ăn cũng bỏ mứa, cả người không tìm được mấy lạng thịt nữa, đó không phải là lãng phí đồ ăn sao?" Cố Lưu Tích nghiêm trang nhìn nàng, trong mắt lại đầy ý cười dịu dàng khó phai
"Ngươi ăn cũng không ít, mà có thấy ngươi dư ra được miếng thịt nào đâu."
Văn Mặc Huyền thoái mái đáp lại, làm Cố Lưu Tích nghẹn đến nói không nên lời, sắc mặt cũng ửng đỏ lên. Nàng lầm bầm nói: "Ta ăn ... cũng đâu tính là nhiều." Người tập võ vốn là ăn hơi nhiều một chút, mà cũng có gì đâu, ừm, đâu có gì to tát.
Trong mắt Văn Mặc Huyền đầy ý cười, dịu dàng nhìn Cố Lưu Tích, như là nhớ tới cái gì, ý cười ngày càng sâu.
"Cũng không nhiều lắm, so với trước thì ít hơn chút." Giọng của nàng rất thấp, câu phía sau càng mơ hồ, dù là Cố Lưu Tích cũng không nghe rõ, hồ nghi hỏi: "So với cái gì?"
"Không có gì, ngươi hãy ăn thật nhiều đi, không sao cả, ta sẽ không nói ngươi lãng phí đâu."
Hai người ngồi trong phòng tán gẫu qua lại, dù Cố Lưu Tích chẳng thể nói lạ nàng, nhưng thấy nàng còn khỏe mạnh mà nói chuyện, lại có tinh thần trêu chọc chính mình, trong lòng cũng vui vẻ vô cùng. Dáng vẻ lúc nàng sinh bệnh hấp hối, Cố Lưu Tích chỉ cầu nguyện cả đời nàng cũng không phải gặp lại.
Thân thể Văn Mặc Huyền vẫn còn rất yếu, uống hết thuốc liền ngủ thiếp đi. Lúc này trái tim Cố Lưu Tích mới hoàn toàn thả lỏng. Trở về nằm trên giường, cơn mệt mỏi ra rời nhanh chóng ập đến, làm nàng ngủ một giấc thẳng tới giờ Tỵ (từ 9 giờ đến 11 giờ sáng).
Đợi nàng chỉnh chu xong, đẩy cửa bước ra ngoài, đã thấy Văn Mặc Huyền ngồi trong sân, tay cầm một cuốn sách, ngón tay thon dài đang nhẹ nhàng lật trang sách, tiếng sột soạt vang lên khe khẽ, toàn bộ quang cảnh trông thản nhiên lại đầy tao nhã.
Nghe thấy nàng đẩy cửa đi ra, Văn Mặc Huyền để sách xuống, quay đầu nhìn nàng, khẽ cười cười: "Tỉnh rồi đấy à."
Nghe giọng nói của nàng, Cố Lưu Tích hơi xấu hổ đáp: "Ngủ quên mất thôi. Ngươi đang chờ ta sao?"
"Không việc gì, biết ngươi mệt mỏi mà. Chỉ là ngủ nhiều quá, sợ bụng của ngươi đói thôi." Nói xong, nhìn nhìn cái bụng xẹp lép của nàng.
"Cũng... cũng không đói..." Cơ mà cái bụng của Cố Lưu Tích hết sức không phối hợp, cất tiếng 'rột rột' làm chữ đói sau cùng nhỏ hẳn đi, khuôn mặt tinh xảo cũng đỏ bừng lên.
Văn Mặc Huyền hé miệng nín cười, cúi đầu cầm ly che giấu ý cười: "Bụng của ngươi còn thành thật hơn ngươi nhiều."
Đang nói đùa, Tử Tô cầm một hộp đồ ăn nhỏ đi tới, vừa bưng ra đã ngửi thấy mùi thơm, là một lồng bánh bao hấp xửng tre(*), còn đang bốc hơi nóng.
(*) '小笼包' - một loại bánh bao nhỏ nhân thịt chứa nước trái cây từ Thượng Hải. (Nguồn: wikipedia)


"Đây là chủ tử sai phòng bếp chuẩn bị cho cô nương, vẫn còn nóng đó. Cô nương nhanh ăn đi, ta đi xuống trước."
Cố Lưu Tích gật đầu, nói cám ơn.
"Ngươi dậy trễ, bánh bao canh của Túy Tiên lâu đã hết rồi, mà mua sớm về rồi hấm lại cũng mất đi hương vị, nên mới kêu làm bánh bao bình thường thôi."
Trong lòng Cố Lưu Tích khẽ run, người này sao lại quan tâm cẩn thận như thế, làm nàng đỡ không nổi luôn. Nàng gắp cái bánh bao, cho vào miệng, bánh bao hơi nóng, khẽ cắn một ngụm, phần vỏ mềm mềm bọc lấy nhân bánh mang nước canh, mùi thơm nức lòng, vị đậm đà, vô cùng ngon miệng.
Nhưng bị Văn Mặc Huyền nhìn mãi, nàng vừa ăn vừa xấu hổ, thấy ý hỏi thăm trong mắt nàng, khẽ nói: "Ăn ngon lắm."
Nhìn thấy vẻ thở phào thả lỏng của Văn Mặc Huyền, nàng nhẹ nhàng cắm vào một cái bánh bao, đưa lên ngay khóe miệng Văn Mặc Huyền: "Nhân loại bánh này cũng không có nhiều mỡ, ngươi ăn thử đi?"
Văn Mặc Huyền nhíu mày: "Ngươi cũng ham ăn quá đi, cái bánh nhỏ xíu mà chỉ cho ta có nửa cái?"
"Không phải, bây giờ cũng trễ rồi, ngươi ăn nhiều lát nữa làm sao ăn trưa. Không phải không cho ngươi ăn đâu." Cố Lưu Tích lắc đầu liên tục.
Và rồi, Văn Mặc Huyền khẽ nhếch miệng, cẩn thận cắn nửa cái bánh bao, ở một bên từ từ nhai nuốt.
Cố Lưu Tích thấy nàng ăn rồi, cũng vui vẻ, thuận tay nhét nửa cái còn lại vào miệng mình. Thấy Văn Mặc Huyền sững sờ, mới nhớ tới bản thân đã làm ra chuyện ngu xuẩn, vội vàng nuốt miếng bánh xuống, cố gắng nghiêm trang nói: "Ta ăn nhiều, cái bánh bao này quá nhỏ, ta sẽ không lãng phí."
------
Editor có lời muốn nói: Các chủ tỉnh rồi, lại tiếp tục trêu chọc tiểu Tích Nhi rồi~~~
?%ںZ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK