Mục lục
Nghịch Thiên Thần Y Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hắn tuổi còn trẻ không phải là nhìn trúng nữ nhân của ông rồi chứ, hay là nói nhìn trúng đứa nhỏ kia.

Tử Hoàng lúc mới đầu bị Sở Tuyền Nguyệt thu hút, không có nhìn Sở Cửu Ca gì mấy.

Bây giờ vừa nhìn Sở Cửu Ca liền cảm thấy tiểu cô nương này không hề thua kém mẫu thân cô, khó trách nhi tử vô dụng kia của ông lại hứng thú với cô ta.

Có xinh đẹp hơn nữa, hứng thú của Tử Hoàng đối với Sở Cửu Ca cũng không lớn, bởi vì vừa nhìn đến tiểu cô nương này, ông cảm thấy bản thân đường đường là nhất quốc chi quân lại bị đội mũ xanh.

Nữ tử tốt đẹp như vậy, ngoại trừ ông không ai có tư cách chạm vào!
Lúc này tâm tư của Tử Hoàng đã không còn ở trên thọ yến này nữa, nếu như không phải lần thọ yến này mời quan khách quá nhiều hơn nữa còn có một số khách quý, ông e là trực tiếp hô ngừng lại rồi.

Hoàng hậu ngồi bên cạnh hầu hạ phát hiện Tử Hoàng lơ đãng, sắc mặt băng lạnh.

Khẩu vị của Bệ hạ đúng là càng ngày càng kỳ quái rồi, lại bị một nữ nhân đến cả nữ nhi cũng đã mười mấy tuổi mê mẩn điên đảo.

Đám phi tử của ông sắc mặt cũng rất khó coi, một thọ yến đang yên đang lành lại mang đầy vị giấm chua.

Sở Tuyền Nguyệt lúc này cũng đang đánh giá người ngồi trên cao đó, nhìn thấy người đó Sở Tuyền Nguyệt khẽ ngẩn ra, vậy mà lại là ông ta.

Không chỉ có thế, cô còn nhìn thấy bên cạnh Tử Hoàng một nữ tử quen thuộc, suy nghĩ có chút bay xa.

.


Cửu thúc thực ra vẫn luôn chú ý Sở Tuyền Nguyệt, lúc này phát hiện Sở Tuyền Nguyệt có chút thất thường, mắt ông lóe qua lệ khí, quả nhiên Tử Hoàng chính là tên nam nhân đáng chết đó sao?
Sở Cửu Ca kéo lại cánh tay của Sở Tuyền Nguyệt nói: "Mẫu thân, người sao rồi?"
Sở Tuyền Nguyệt trầm thấp nói: "Chỉ là gặp được người quen, có chút chấn kinh.

"
Người quen? Không phải người lúc trước, đúng là Tử Hoàng chứ!
Diện mạo miễn cưỡng được sáu điểm, nhưng mà hoa tâm như vậy hoàn toàn là một con ngựa giống, Sở Cửu Ca không hề nghi ngờ cho ông điểm âm.

Tiết mục thọ yến kết thúc viên mãn, mọi người ăn uống cũng gần no rồi, Tử Hoàng nhẫn nhịn đã lâu cuối cùng cũng có hành động rồi.

Ông đứng lên cười nói: "Ha ha ha! Các vị hôm nay tham gia thọ yến của ta, trẫm phi thường vui.

Nhưng mà ngày mai các vị nếu như không có việc gấp thì khoan hãy rời khỏi Tử đô, bởi vì ngày mai trẫm còn có hỷ sự tổ chức.

"
Mọi người ngẩn ra, còn có hỷ sự, có người hiếu kỳ nói: "Không biết Tử Hoàng bệ hạ nói là hỷ sự gì?"
Tử Hoàng từ vị trí của ông đi xuống, trực tiếp đi đến bên Sở Tuyền Nguyệt.

Sau đó nói: "Ta thích gia chủ Sở gia đã lâu, ngày mai liền nạp Sở gia chủ làm phi, phong làm Nguyệt phi.

"
Mọi người đại kinh, Tử Hoàng lại ở trước mặt mọi người tuyên bố nạp phi, hơn nữa nạp lại là gia chủ một gia tộc của tiểu quốc.

Cũng khó trách Sở gia chủ sẽ ngồi ở vị trí đó, thì ra Tử Hoàng bệ hạ của họ nhìn trúng người ta.

Nhưng mà mỹ nhân như thế Bệ hạ nếu như không nhìn trúng cũng là chuyện lạ.

"Rắc!" Sau khi nghe thấy lời đó, Cửu thúc đem tay cầm của ghế ngồi bóp nát rồi.

Trong lòng ông lửa giận ngút trời, ông ta lại dám! Hơn nữa còn là nạp phi! Lửa giận gần như muốn đốt cháy hết cả lý trí của ông.

Sở Cửu Ca nói: "Cửu thúc, thân thể người mới khỏe, không thể nổi giận! Thứ đồ này, còn chưa có tư cách để cho Cửu thúc giận hư thân thể mình.

"
Sở Tuyền Nguyệt lúc này bị rất nhiều người ngưỡng mộ đố kỵ, Tử Hoàng thích mỹ nhân, cũng theo đuổi qua rất nhiều mỹ nhân, nhưng mà ở thọ yến của bản thân trước mặt mọi người tuyên bố nạp một nữ tử làm phi, vẫn là lần đầu tiên.

Cử chỉ không quy củ như vậy, cũng có thể nhìn ra được Bệ hạ thích vị Sở gia chủ này thế nào, điều này sao có thể không khiến người khác đố kỵ.

Tử Tinh Châu lúc này cũng lửa giận ngút trời, lão già này quả thật cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Để cho dì Sở làm phi tử của ông, thật là nực cười.


Tam Tiền cũng một mặt nghiêm nghị, vốn nghĩ tên Tử Hoàng này chỉ có chút háo sắc mà thôi, cứ nhìn chằm chằm dì Sở.

Không ngờ lão gia hỏa này lại không biết xấu hổ, có thể có chút biết mình biết ta hay không!
Tử Hoàng nhất định phải có được Sở Tuyền Nguyệt, ông phô trương tuyên bố như vậy, căn bản không nghĩ đến sẽ bị người từ chối.

Dù sao ông là trực tiếp cho một phi vị cho Sở Tuyền Nguyệt, ở hậu cung ngoại trừ Hoàng hậu, quý phi và tứ phi thì vị trí này là cao quý nhất rồi, không biết bao nhiêu nữ nhân cầu mong ngồi lên vị trí đó.

Điều này so với làm gia chủ của một tiểu quốc phong quang hơn nhiều, cô tuyệt đối sẽ không từ chối.

Sở Tuyền Nguyệt chầm chậm đứng lên, cô lạnh như băng nói: "Tử Hoàng bệ hạ vẫn là đừng nói đùa như vậy.

"
Tử Hoàng ngẩn ra, cô đây là có ý gì?
Bởi vì ở trước mặt mọi người, cho nên mới ngại ngùng sao?
Tử Hoàng nói: "Tuyền Nguyệt, nàng chắc là còn có ấn tượng về ta, hơn mười năm trước chúng ta gặp qua, ta đối với nàng nhất kiến chung tình, lúc trước nàng đối với ta cũng có cảm tình không phải sao? Nhưng lại không ngờ đến xảy ra chút chuyện, chúng ta cứ thế bỏ qua nhau hơn mười năm, lần này ta thề nhất định sẽ nắm chặt nàng, bảo hộ nàng.

.

"
Tử Hoàng phi thường thâm tình nhìn Sở Tuyền Nguyệt, Sở Tuyền Nguyệt nói: "Bệ hạ hiểu lầm rồi, nữ tử thiên hạ muốn làm phi tử của Bệ hạ rất nhiều, thế nhưng ta không muốn, chỉ có thể cô phụ hảo ý của người rồi.

"
"Nàng nói cái gì?" Tử Hoàng thật sự cảm thấy khó tin, ông đây là bị từ chối sao, bị từ chối rồi.

.

Người nữ nhân này, lạt mềm buộc chặt cũng phải có mức độc chứ!
Người quan trọng trong thất quốc cũng ở nơi này, dám từ chối ông, hoàn toàn khiến ông mất hết mặt mũi trong thất quốc, nàng chẳng lẽ không biết hậu quả nghiêm trọng cỡ nào sao?
Sở Cửu Ca cảm thấy mẫu thân nói chuyện quả thật là quá hàm hồ rồi, nên đến cô xuất mã rồi, Sở Cửu Ca đứng lên nhìn Tử Hoàng nói: "Tử Hoàng bệ hạ, tha cho ta nói thẳng, ngươi muốn là cha kế của ta, một chút cũng không đạt tư cách! Cho dù mẫu thân ta không dám từ chối, ta cũng sẽ không để cho người đáp ứng đâu.


"
Lời này vừa nói ra, toàn trường nhốn nháo!
"Cái gì? Đó là mẫu nữ, nữ nhân bệ hạ nhìn trúng ngay đến nữ nhi cũng có rồi?" Bọn họ chấn kinh nói.

Bề ngoài của Sở Tuyền Nguyệt trông rất trẻ trung, cộng thêm Sở Cửu Ca cũng không giống cô lắm, cho nên không hề tưởng tượng quá phong phú cho là một đôi mẫu nữ, không ngờ.

.

Bệ hạ muốn nạp Sở gia chủ Xích Linh Quốc làm phi, một người không trinh tiết đã có nữ nhi làm phi, hơn nữa còn bị từ chối rồi, bọn họ cảm thấy thế giới này điên rồi.

Lời của Sở Cửu Ca khiến cho đáy mắt Tử Hoàng có một tia nộ ý, nhưng mà ông không thể mất đi phong độ, tính toán với một tiểu nha đầu.

Ông nói: "Việc của trưởng bối, một đứa nhỏ như ngươi đừng có chen lời.

"
Ông nói với Sở Tuyền Nguyệt: "Tuyền Nguyệt, nàng là sợ ta tính toán việc nàng có nữ nhi sao? Đừng lo lắng, ta tuyệt đối sẽ không chê nàng, việc đã qua thì để nó qua đi! Ta sẽ đối tốt với nàng, sẽ không để nàng cô độc một mình.

"
Ông thân là một hoàng đế nữ nhân nào ông chưa có qua, nhưng mà giống như Sở Tuyền Nguyệt tuyệt hơn cả nam nhân như vậy, lại không có gả cho người nào khác lại là người đầu tiên.

"Chê? Tử Hoàng bệ hạ, ngươi vẫn chưa làm rõ là ai chê ai sao? Ngươi có nhiều nữ nhân như vậy, có chút biết mình biết ta đi chứ!" Miệng lưỡi của tên Tử Hoàng này càng lúc càng khiến cho Sở Cửu Ca tức giận, cho nên Sở Cửu Ca cãi lại không chút khách khí.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK