Mục lục
Tiệm Cơm Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Dấm ăn ở đây thật thơm, không có phụ gia nhiều như ở chỗ chúng ta, dùng trộn rau hay nêm thức ăn đều đặc biệt thơm ngon.” Triển Linh hưng phấn chia sẻ thu hoạch này với chàng.

“Ừ, rất ngon!” Tịch Đồng dùng ánh mắt khẳng định, chàng nói “Ở châu Hoàng Tuyền bắt gặp bức họa của muội, có đi dò hỏi nhưng những người ở đây thực kín miệng, chỉ nghe phong phanh là có từ hai bộ khoái từ châu Phúc Viên, ta lại liền đi châu Phúc Viên. Mấy ngày liền ở đó vẫn không thu hoạch gì cho đến khi bất ngờ phá vụ án kia.”

Lúc này nói lại những chuyện đó, chàng vẫn cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được.

Thì ra trước đó khoảng cách giữa họ rất gần, chỉ vì nhiều chuyện mà bỏ lỡ đến gần một tháng mới gặp được nhau.

“Thì ra là vậy.” Triển Linh bừng tỉnh đại ngộ “Kỹ họa đó là huynh dạy ta, tất nhiên huynh nhận ra rồi.”

Dừng một chút nàng lại cười nói “Xem ra dù ta có vội cũng không giúp gì được, nếu không, dù huynh đi qua đây đến trăm lần cũng chẳng ghé vào!”

Hai người đang nói giỡn thì Nhị Cẩu Tử ngượng nghịu mang Triển Hạc từ quầy sau đi lại.

“Chưởng quầy, đại gia muốn tìm ngài, ta ngăn không được.”

“Không có việc gì, để đại gia lại đây.” Triển Linh vẫy tay với Triển Hạc “Vừa lúc đệ nhận người.”

Biểu tình Tịch Đồng có chút vi diệu “Đây là, hài tử muội?”

Bọn họ chia xa mới bao lâu mà nhi tử nàng lớn vậy rồi?

“A, đệ đệ ta!” Triển Linh thoải mái hào phóng nói “Trời xui đất khiến thế nào lại gặp phải, có lẽ là duyện phận? Đúng không Hạc Nhi?”

Triển Hạc cười toe toét, gật đầu ý chào hỏi với Tịch Đồng, bàn tay mũm mĩm vịnh cạnh bàn, đôi mắt tràn đầy tò mò nhìn Tịch Đồng.

Nhìn đôi mắt sạch sẽ hồn nhiên không tạp chất này, Tịch Đồng cười đáp lại.

Thấy vậy Triển Hạc hơi thẹn thùng, nhấp nhấp miệng muốn nói, lại hơi nhích gần sang chỗ Triển Linh.

Người này là đại ca sao…

“Đây là Tịch Đồng ca ca, là bằng hữu tốt mà tỷ tỷ tín nhiệm nhất, về sau chúng ta là người một nhà.” Triển Linh ôm Triển Hạc ngồi lên ghế và kiên nhẫn giới thiệu.

Nói tới đây, tâm tình nàng bỗng vi diệu lên “Nơi này mọi người đều kết hôn sinh con rất sớm, không nói trước, đứa bé này có thể gọi ta là a di, gọi huynh là thúc thúc rồi nhỉ?”

Nàng hai mươi sáu rồi đó!

Tịch Đồng nghiêm túc nhìn nàng lắc đầu “Thực tiễn chứng minh, người hiện đại lão hóa chậm hơn.”

Triển Linh nhướng mày, ý người này là muốn bọn họ tiếp tục không lộ đúng tuổi sao?

Đúng là tuổi thọ trung bình người cổ đại vốn dĩ thấp, thể chất cũng không bằng người hiện đại trải qua các loại cải tiến, đừng nói đến những chiến sĩ đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp như bọn họ. Dựa theo tỉ lệ ở đây tính ra, bọn họ ước chừng mười bảy, mười tám tuổi mà thôi!

Triển Hạc nhìn Triển Linh rồi lại nhìn Tịch Đồng, thấy đối phương như thể đang làm ảo thuật, không biết từ đâu lấy ra một con tiểu cẩu như thật, nhất thời cậu tròn xoe mắt kinh ngạc. Cậu lại nhìn Triển Linh, đại não hạt dưa cảm thấy thực khó tiếp nhận, quá diệu kỳ.

Triển Linh cầm tiểu cẩu cho vào lòng bàn tay cười “Là huynh khắc sao, tay nghề điêu luyện hơn trước rồi.”

Một con chó săn nhỏ trông y như thật, từ hình dáng đến ánh mắt, lại bé xíu cỡ lòng bàn tay trông thực đáng yêu.

Tịch Đồng rất am hiểu dùng đao ngắn, điêu khắc này yêu cầu cao về đao pháp cùng tâm tình, nếu tâm không tịnh khó khắc thành phẩm sinh động như vậy.

“Ừ.” Âm thanh Tịch Đồng hơi thấp, chàng rũ mi nói “Không có muội bên cạnh, ở đây cũng không có gì tiêu khiển, nhiệm vụ cũng không có, chỉ có thể làm chút khắc gỗ này thôi.”

Nói xong, chàng lại cười như thể khoe khoang chiến tích của mình “Có thể đổi được mấy lượng bạc nữa.”

Đoạn thời gian trước đó, quả thực nhờ khắc gỗ chàng mới duy trì được sinh kế.

Triển Linh bật cười, đem chú chó săn nhỏ cho Triển Hạc “Tịch ca ca cho đệ lễ gặp mặt, cầm đi chơi đi.”

Triển Hạc hớn hở ra mặt, dù âm thanh nghẹn trong cổ họng nhưng đối Tịch Đồng thân cận hơn.

Có được đồ chơi tốt đương nhiên muốn đi khoe một chút, ngồi tự chơi một lát Triển Hạc liền bò xuống ghế chạy đi tìm bọn Nhị Cẩu Tử khoe với bọn họ.

Tịch Đồng nhìn bóng dáng tròn vo đi xa, quay đầu chỉ yết hầu hỏi Triển Linh.

Thấy vậy Triển Linh thầm thở dài “Thời điểm nhặt được nó đến giờ vẫn như vậy, dây thanh quản không vấn đề gì, có thể do chấn thương tâm lý hình thành chướng ngại, phải từ từ mới được.”

Tịch Đồng gật đầu, lại hỏi “Muội muốn nuôi nó cả đời sao?”

Triển Linh cười lắc đầu, lại đem lai lịch Triển Hạc nghiêm túc nói “Sao có thể dưỡng cả đời được? Ta đang cân nhắc, có lẽ gia thế đứa bé này không tầm thường, không biết lưu lạc thế nào đến chỗ này. Tương lai một ngày nào đó gió êm sóng lặng, nếu người nhà biết nó chưa chết, tám chín phần là muốn nhận về. Chỉ là đứa nhỏ luôn sợ hãi, buổi tối liên tục gặp ác mộng, đại phu nói có thể thân mình bị thương để lại bệnh căn. Hiện ta âm thầm bốc thuốc điều trị cho nó, chờ thân thể dưỡng hảo, lại chậm rãi dò hỏi tin tức bên ngoài xem sao.”

Nàng nhiều lần nghĩ đến thân phận Triển Hạc, cũng có nghĩ đến những tấn kịch bản cung đình hào môn, nếu quả là gia tộc cốt nhục tương tàn, nếu đối phương dám xuống tay một lần, tất nhiên là muốn nhổ cỏ tận gốc rồi.

Đứa bé này nhặt mệnh về không dễ dàng, hiện tại căn cơ nàng còn thấp chưa có phương pháp gì, thứ hai, đối với thế lực phân bố phụ cận cũng không rõ ràng lắm. Nếu như suy đoán này là đúng, một khi để lộ ra tiếng gió, chỉ sợ không ngăn cản được kẻ muốn mưu hại Triển Hạc. Lại liên lụy đến nhóm người ở đây, tạm thời ngủ đông đã, chờ bàn bạc kỹ rồi hẵng tính tiếp.

Tịch Đồng nghe xong gật đầu “Muội suy nghĩ thực chu đáo.”

Nuôi cũng được, thêm một người nói lắp thì có sao đâu.

Buổi tối Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử mang theo bọn họ Tiểu Ngũ về dùng cơm, mọi người đối với Tịch Đồng không khỏi tò mò.

Lưu tẩu phụ trách việc vặt ở bếp nói “Nhìn dáng vẻ khí phái như vậy, không giống kẻ đến xin làm công.”

“Gì mà làm công, tẩu tử nghĩ xa quá rồi!” Đại Bảo liền nói “Hôm nay ta nghe chính miệng chưởng quầy nói, là cố nhân, họ bị thất lạc nhau.”

Mọi người sôi nổi gật đầu, thì ra là thế.

“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chưởng quầy là nữ trung hào kiệt, người nhận thức sẽ không giống phàm phu tục tử.”

“Hắc, các người không thấy ánh mắt người đó không, dáng vóc cùng khí thế đó, ta nhìn rất giống kiểu anh hùng hiệp khách trong các thoại bản quá đi mất!”

“Ha ha, chưởng quầy chúng ta chẳng khác nào hiệp nữ, đang cần một nam hiệp thế này đấy!”

“Cái gì nam hiệp, ngươi thật thiếu kiến thức, phải gọi là thiếu hiệp…”

Làm việc ở khách điếm mấy này, Lý thị cũng quen thuộc hơn, nghe vậy cười nói “Chả trách, ta thấy chưởng quầy chưa có ai, không phải là người trong lòng đây sao.”

Nghe vậy người liền cười, bắt đầu sôi nổi chuyện chung thân đại sự chưởng quầy nhà mình.

Tiểu Ngũ có điểm chần chờ “Nếu là như vậy, chẳng phải như là ở rể sao? Nhân phẩm chưởng quầy tốt, có thể vì thế mà muốn nương tựa chưởng quầy, thế này thực không tốt!”

“Chớ nói bậy!” Thiết Trụ dùng thân phận đại ca quát lớn “Thật là thiếu kiến thức, hôm nay ngươi không thấy vị Tịch đại gia kia khí phái cỡ nào sao, tính một con bảo mã thôi không phải mấy trăm mà hơn cả một ngàn bạc, nếu không có tay nghề gì sao có thể mua được! Người như vậy là người ăn cơm trắng sao?”

Mọi người cảm thấy hắn nói có đạo lý, nói rất đúng.

Ăn cơm gần vãn, Lưu tẩu tử có chút nhiều chuyện của đại nương nông thôn “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chưởng quầy xinh đẹp tài giỏi, Tịch đại gia hậu sinh xuất sắc, hai người nếu cùng một chỗ, con họ sinh ra xinh đẹp cỡ nào a!”

Lời vừa nói ra như vậy khiến mọi người trong bàn không khỏi ảo tưởng theo, chưa gì đã hy vọng đến tiểu chưởng quầy tương lai…

Một đêm này, Tịch Đồng có được một giấc ngủ ngon nhất từ khi tới đây đến giờ.

Sáng sớm hôm sau, Triển Linh dậy trễ hơn một chút, theo thói quen tính kêu Triển Hạc dậy rửa mặt lại phát hiện, trong phòng thế nhưng không có ai?

Lưu tẩu tử đang giặt vỏ chăn trong viện, thấy nàng liền cười nói “Chưởng quầy tỉnh rồi? Đại gia đang ở đông sương chơi với Tịch đại gia.”

Một khúc nhạc đệm nổi trong lòng, Triển Linh a một tiếng, hai người này thân nhau nhanh vậy sao? Ngoài Chư Cẩm, Triển Hạc chưa đối với ai thân cận như vậy.

Cái gì đại gia, Tịch đại gia, hiện giờ nhà nàng có tới hai vị đại gia. Vậy mình gọi là gì nhỉ? Triển đại nương sao?

Triển Linh vừa rửa mặt đột nhiên nghĩ miên man, nghĩ đến đây nàng cười thầm. Rửa mặt xúc miệng xong nàng đi đông sương phòng, trước khi đi còn nhắc Lưu tẩu tử chuyển lời với Lý thị, bảo nàng ta đem gạo nếp đêm qua ngâm đi hấp, hấp chín rồi giữ nhiệt độ vừa phải rồi báo nàng.

Lưu tẩu tử nhận mệnh, vội dọn nhanh vỏ chăn liền đi thông báo Lý thị.

Đông sương phòng không có cửa, nhìn vào Triển Linh liền thấy một lớn một nhỏ ngồi ở đầu giường đất, cả hai đều cuối đầu tập trung làm cái gì đó.

Triển Linh bật cười, cố tình chậm bước chân lại nhưng bị Tịch Đồng phát hiện, thấy nàng liền cong khóe môi.

“Làm cái gì đó?” Nàng đi vào, lúc này mới phát hiện Tịch Đồng đang khắc gỗ, vẻ mặt Triển Hạc hưng phấn, xem rất là nhập tâm.

Tịch Đồng cho nàng xem khối gỗ thô đang phác họa hình tiểu mã, lại chỉ Triển Hạc, “Nó tuổi ngựa.”

“Có cảm ơn ca ca không?” Triển Linh sờ đầu tiểu gia hỏa, cảm giác đầu cậu ấm áp, nhịn không được xoa xoa nhiều vài cái.

Tịch Đồng nhìn nàng mặt đầy ý cười, Triển Linh dời mắt giả vờ không phát hiện.

Nàng có cái tật xấu này, thích vuốt ve bộ lông xù động vật nhỏ… Người, cũng tất nhiên không khác là mấy.

Cả ba ăn cơm sáng, với món cháo gà và chút dưa muối, củ cải muối vừa ăn, nhai nghe rôm rốp, hương vị bật dậy tinh thần thực sảng khoái.

Có tiểu hài nhi có thêm món bánh bao nhân thịt nhỏ, thêm một chén canh nhỏ vừa đủ cậu bé dùng!

Triển Linh mỗi ngày đều làm một chén chưng trứng cho Triển Hạc, đựng trong chén sứ trông thập phần đẹp mắt. Trứng được đánh tan thành sợi nhỏ, phía trên cho chút đậu đỏ nghiền, hương thơm ngọt, tiểu hài tử đặc biệt thích ăn.

Tiểu gia hỏa tự cầm đũa đặc chế của mình, tay trái dùng muỗn múc chưng trứng, ăn từng ngụm không ngừng.

Tịch Đồng gắp cái bánh bao nhỏ, phát hiện Triển Hạc ăn đến căng phồng hai má… Nhìn thực giống cái bánh bao nhỏ này quá!

Thấy vậy chàng nhìn một chút, khi ngẩn đầu thì thấy Triển Linh đang nghẹn cười nhìn mình.

Người này vẫn không thay đổi, thời điểm nguy hiểm là người đáng tin, nhưng trong sinh hoạt đời thời thì quả thực đơn thuần vô cùng.

Ăn cơm xong, Triển Linh vội vàng đi phòng bếp, Triển Hạc theo thói quen muốn đi theo nàng, chân ngắn vội vàng chạy theo thì phát hiện bản thân được bế bổng lên, ngay sau đó liền rơi vào lồng ngực rắn chắc.

Một tay Tịch Đồng có thể bế bé rồi, chỉ là mở miệng hỏi “Thế này thoải mái không?”

Chàng chưa ôm qua tiểu hài tử nên không rõ lắm.

Triển Hạc chớp chớp mắt, liền đổi tư thế thuận, sau đó cong đôi mắt cười với chàng.

Đáy mắt Tịch Đồng lộ ra ý cười, liền đuổi theo Triển Linh.

Ngồi trong vòng tay Tịch Đồng, Triển Hạc cảm thấy mới lạ và vui vẻ.

Oa, thật cao, so với tỷ tỷ ôm còn cao hơn a!

Thấy Triển Linh tới, Lý thị vội tiến lên nghênh đón “Chưởng quầy hảo, gạo nếp kia ta đã đem hấp, cô nương muốn qua xem không?”

Nàng không biết chưởng quầy muốn hấp nhiều gạo nếp thế này làm gì, chưng chín rồi lại muốn giữ không nóng cũng không nguội.

Triển Linh đi qua xem, đưa tay xác nhận nhiệt độ vừa đúng, liền đi phòng ấm cách vách cắt ít mạch mầm, đem quấy đều với nếp, sau đó nói với Lý thị “Tẩu lại nhìn, sau ba canh giờ cho vào túi bố này ép ra nước, có thể ép ra nhiêu thì ép, sau đó lại kêu ta.”

“Cháo gạo nếp?” Tịch Đồng nhìn thấy mờ mịt hỏi.

“Kẹo mạch nha.” Triển Linh có chút đắc ý nói “Ăn tết không có đường sao được? Vốn định mua mật ong, tiếc rằng châu Hoàng Tuyền cùng châu Phúc Viên không có sản xuất mật ong, ngẫu nhiên bắt gặp được mua lưu dùng từ từ, nhưng thực không đủ, quả là sốt ruột. Ta nghĩ kỹ rồi, đầu xuân sẽ tự dưỡng chút ong mật.”

Tịch Đồng dùng ánh mắt kính nể cùng hâm mộ nhìn nàng.

Vì thích ngọt mà quyết tâm tự dưỡng ong, một kiểu chấp nhất! Thật sự cảm động đất trời.

Khi nói chuyện, Triển Linh sắn tay áo, lại thần bí chỉ vào cái bình gốm đen tuyền nhìn chàng “Huynh biết không, cái nồi nước chát này ta tốn không ít tâm huyết đó! Nơi này nguyên liệu không đầy đủ, phải cầu nhiều người tìm nguyên liệu, sau đó lại thử vị nó, nấu đi nấu lại mấy lần mới được thế này.”

Nấu nước chát thật khó, nó khá là quý, cần phải bảo quản cẩn thận, đồ đựng cũng không thể qua loa, đựng trong nồi sắt tầm thường hay đồ kim loại linh tinh là không được, sẽ hỏng mất.

Vì thế mà Triển Linh vào thành tìm kiếm đồ đựng, tiếc rằng chưa tìm được khích thước thích hợp, đang đặt thợ chuyên môn làm một mớ, hiện giờ dùng bình gốm lớn đựng.

Nói là bình gốm, nhưng cái đầu có chút thật lớn quá mức, còn có lỗ tai, hình thù thực kỳ quái, nhưng đựng bảo quản nước chát là rất tốt.

Trước tiên nàng bảo Lý thị chuẩn bị tốt móng heo, lỗ tai heo, chân gà, chân vịt, cánh gà, cánh vịt, giờ cho cùng vào nước chát nấu.

Nước chát nóng lên, mười mấy loại dược liệu hòa cùng chân cánh heo gà hương khí dung hợp, hương vị tỏa ra nồng đậm trong không khí.

Những quán ăn trong nội thành, tính đến những cửa hàng nổi danh nhiều đời, nhưng nàng có thể tuyên bố thẳng thừng rằng, tuyệt không có cửa hàng nào nấu ra được hương thơm giống như của nàng.

Lý thị bên cạnh nghe nhìn, không kìm được mà nuốt trộm nước miếng.

Thật ra nàng cũng muốn học, nhưng món này quá phức tạp, lại sử dụng nhiều hương liệu, nàng không nhớ được không nói, quan trọng nhất là nấu món này tốn chừng vài lượng bạc, gia đình bình thường nào dám nghĩ đến chứ!

Bất quá xác thật nó rất thơm, không nói đến bên trong có chân cánh động vật, chỉ cần nồi nước chát này nàng có thể ăn kèm với mấy cái bánh lớn rồi.

Trời ạ, nước chát thôi đã thơm vậy rồi, lại bỏ thêm thịt… Ăn sẽ ngon đến cỡ nào đây? Há chẳng phải muốn luôn trời cao rồi?

Mấy canh giờ sau món kho làm tốt, móng heo, đuôi heo, chân gà, chân vịt đều phiếm một tầng sáng bóng màu hồng nâu, phàm ai đi ngang phòng bếp đều nuốt nước miếng theo.

Thật muốn mệnh mà, ban ngày ban mặt mà hương thơm lượn quanh mũi thế này! Bảo sao có thể chuyên tâm làm việc đây?

Triển Linh nếm trước một ngụm móng heo, cảm thấy vào miệng là tan, gân chân thú nấu mềm mại, không cần gặm khó khăn.

Nàng vừa lòng gật đầu, dùng Tiểu Đao cắt cả da lẫn thịt chấm vào nước canh tăng vị đặc sệt, xoay nhìn Triển Hạc nói “A”.

Tiểu gia hỏa ngoan ngoãn há mồm, a ô một ngụm ăn luôn, gương mặt nhỏ thỏa mãn, hai chân không ngừng đá đá.

Ăn thật là thơm ngon!

Mềm mềm, dính dính thơm ngào ngạt, quá là thơm.

Ngày thường cậu không thích ăn thịt mỡ, nhưng thịt này tỷ tỷ cho ăn lại không giống, thịt nạc không dai, thịt mỡ mềm mại, béo mà không ngán, ăn ngon cực đỉnh!

Mà Tịch Đồng tay ôm Triển Hạc, nhìn Triển Linh vẻ mặt bất đắc dĩ, nhìn cánh gà chu chu môi.

Thấy vậy Triển Linh không thấy gì bất bình thường, nàng cười “Không cần sủng nó như vậy, huynh bảo nó xuống tự đi.”

“Phòng bếp có lửa, lỡ nó đi lộn xộn phỏng người sao. Ta sức lực lớn, không sao.” Tịch Đồng mặt không đổi sắc nói.

Nghe vậy, Triển Linh thuận tay nhéo nhéo quai hàm Triển Hạc, lại rẽ thịt cánh đưa lên miệng Tịch Đồng “Nếm thử, có giống mùi vị kia không?”

Tịch Đồng há mồm ăn, gật đầu “So với trước đây thì mùi vị thơm hơn.”

“Đại khái do thịt ngon.” Triển Linh nói “Nơi này thịt gà vịt rất thơm, không cần phối nhiều nguyên liệu mà lại thơm ngon.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK