Mục lục
Tiệm Cơm Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hành tây ở khu vực phía bắc khá to, lá xanh củ trắng, làm bánh rán hành là ngon nhất.

Dùng cây cán bột cán mỏng da bánh, bên trong quết một ít dầu, lại băm nhuyễn hành tây rải lên, cẩn thận cuốn lại rồi đè xuống để sang một bên.

Hôm qua Triển Linh đem mỡ lợn rừng chiên lấy mỡ, chờ bánh thấm gia vị liền đổ mỡ heo vào nồi, cho bánh vào, để nhỏ lửa.

Mùi hành, thịt cùng mỡ heo nhanh chóng lan toả trong không khí, mùi hu0ơng bay ra bên ngoài làm Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử bước nhanh hơn.

Triển cô nương thật có khả năng! Giống như gì cũng làm được! Chiên bánh cũng quá thơm! Liền vì miếng ăn này, bọn họ mệt chết cũng nguyện ý a!

Kỳ thực trời đã trở lạnh, nhưng hai người thập phần ra sức, lúc này đã sớm mồ hôi ướt đẫm, trên trán ướt một tầng mồ hôi, bên ngoài áo bông đã sớm cởi đặt ở một bên.

Qua một lát, liền thấy Triển đại thiếu gia chỉ cao bằng nửa cái cuốc chạy tới, cũng không nói lời nào, chính là túm túm ống quần Nhị Cẩu Tử, lại chỉ chỉ trong phòng.

Nhị Cẩu Tử theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, “Ăn, ăn cơm sao?”

Tiểu hài nhi gật gật đầu, hai người lập tức thu công cụ, nhanh như chớp chạy tới trong phòng….Ở bên chậu gỗ rửa tay.

Triển cô nương đã nhắc, trước khi dùng cơm liền rửa tay, sáng sớm và tối phải đánh răng, buổi tối còn phải rửa chân, nếu không đuổi ra ngoài.

Hiện giờ Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử hai huynh đệ đã thay đổi ngoại hình:

Đều giống nhau mặc áo bông màu xanh lục, mang giày bông màu đen, móng tay đã được cắt gọn sạch sẽ. Qua mấy ngày an ổn sinh hoạt, sắc mặt đã hồng nhuận, lại còn mập ra chút ít.

So với lúc trước lần đầu gặp Triển Linh, bọn họ giống như một cặp thổ phỉ nghèo túng, hiện tại đã có vẻ của bá tánh đàng hoàng.

Triển Hạc là thiếu gia, không theo cùng bọn họ, chính mình ở trong phòng gần đống lửa có một chậu rửa tay riêng biệt, còn có nước rửa tay.

Đi vào bọn họ liền nghe thấy một tiếng, “Há miệng.”

Tiểu hài nhi liền ngoan ngoãn há miệng, giống như con chim non chờ được mớm mồi, ngay sau đó trong miệng đã được đút vào một thứ lành lạnh lại chua cay. Hắn theo bản năng nhai vài miếng, có thêm nước sốt đặc biệt, lại bị kích thích chảy nước miếng, khuôn mặt nhỏ gật đầu, một đôi mắt to đều cong thành trăng non.

“Hôm kia làm kim chi, ăn ngon không?” Triển Linh cười tủm tỉm hỏi.

Mùa đông đồ ăn thiếu, nàng lại tống cổ Thiết Trụ vào trong thành mua nhiều chút của cải trắng trở về. Suốt đêm ướp hai vại đồ chua, bởi vì có trẻ nhỏ, nên ớt cay cũng không thêm quá nhiều chỉ cho chút ít cho có vị. 

Kim chi làm trong ngày là có thể ăn. Để lâu sẽ lên men, càng ngày càng chua cuối cùng sẽ thành đồ chua. Nhưng củ cải phải chờ một khoảng thời gian, lúc này chưa thấm nên không ăn ngon. 

Triển Hạc ăn cực kỳ vui vẻ, chính mình tung tăng nhảy nhót đi rửa tay, nhìn từ phía sau giống như một quả bóng vậy. Hắn quá nhỏ, động tác liên có chút vụng về, xắn tay áo đều mất cả buổi vẫn không rửa được. Nhưng Triển Linh chỉ ở một bên nhìn, trừ ngẫu nhiên hắn không làm được sẽ ở ngoài giúp một chút, cũng không tự mình động thủ.  

Sau khi rửa sạch tay Triển Hạc cảm thấy đặc biệt có thành tựu, đưa hai cánh tay mập mạp lên cho tỷ tỷ xem, mặt tràn đầy vẻ muốn được khen ngợi.

Triển Linh khen ngợi hắn, lại ôm hắn đến ngồi trên ghế, lại gọi Thiết Trụ đi múc canh xương hầm.

Canh xương hầm là dùng xương chân heo hầm, bên trong cho vài giọt dấm, hương vị tươi mát lại không hôi, lại bổ sung canxi.

Trên bàn là bánh rán hành vàng óng ánh lại điểm thêm hành thái màu xanh, còn có hai đĩa kim chi, một người một chén canh hầm xương lớn, trên mặt váng dầu bóng loáng.

Mặc dù đã qua mấy ngày, nhưng Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử mỗi khi đến giờ ăn cơm đều vô cùng hạnh phúc.

Đây là cuộc sống thần tiên sao?

Một ngày ba bữa cơm, đồ ăn đều có, còn có dầu, đã sắp mùa đông, ngoại trừ gia đình giàu có, nhà ai dám ăn như vậy?!

Mới ra lò, bánh rán hành da vàng rợp xốp giòn, cuốn lại thành nhiều lớp mỏng. Nhị Cẩu Tử tay cũng không dám dùng sức, sợ làm gãy bánh rớt nhân ra, vội vàng dùng tay hứng, một chút cũng không lãng phí. 

Thiết Trụ rất khinh thường liếc mắt hắn một cái, ngốc đản này, lát nữa không phải liền uống canh xương hầm sao? Canh kia mỡ béo ngậy, mùi lại thơm, quả thực ngon tuyệt!

Củ cải trắng còn có thể ăn ngon như vậy? Rốt cuộc bên trong lại bỏ thêm cái gì? Vừa ngọt ngọt lại cay cay, còn giòn giòn, rất hợp ăn với cơm!

Bốn người đang ăn, bỗng nhiên nghe được bên ngoài một trận tiếng vó ngựa từ xa tới, nhất thời đều sửng sốt, tiện đà nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Bọn họ đã ở đây được năm sáu ngày, lần đầu tiên bọn họ nghe được tiếng người!

Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử theo bản năng nhìn về phía Triển Linh, cũng có chút khẩn trương, “Triển cô nương? Nếu không chúng ta liền trốn?”

Bọn họ đều là người không có hộ tịch!

Thời đại này là người có thể cưỡi ngựa, không phú cũng quý, trái phải không thể chọc tới.

Tuy không hộ tịch nhưng Triển Linh vẫn nói, “Đang êm đang đẹp, trốn cái gì? Lại nói trống ở chỗ nào?”

Vừa dứt lời, liền thấy Nhị Cẩu Tử đem tầm mắt hướng đến thau tắm lớn ở trong góc, Triển Linh không lưu tình mà trợn trắng mắt. Nếu người ta thật sự muốn bắt ngươi, tránh ở thau tắm có thể trốn thoát sao? Người tới cũng phải là chết!

“Không làm chuyện trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.” Triển Linh ý bảo bọn họ bình tĩnh, chính mình lại âm thầm từ ủng rút ra chuỷ thủ, xoay tay nói, “Các ngươi trông thiếu gia, ta đi xem một cái.”

Thời tiết lạnh, lại là rừng núi hoang vắng, suy xét hai vết xe đổ ở chỗ này, rất có khả năng người tới không có ý tốt.

Rõ ràng chính mình là hai nam tử hán, nhưng lại để một cô nương trẻ tuổi xung phong, Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử đã hổ thẹn lại bất đắc dĩ, chỉ có thể bảo hộ tốt Triển Hạc, lạn dặn dì nói: “Cô nương, ngài cẩn thận chút, thật sự không được chúng ta liền đoạt ngựa của bọn họ mà chạy!”

Chỉ là đáng tiếc không thể mang theo đồ vật a! 

Ý tưởng này nhưng thật ra rất hiện thực, Triển Linh không tiếng động cười cười, từ từ tiến ra bên ngoài.

Người tới là hai nam nhân trẻ tuổi, đều mặc trường bào màu đen, áo choàng màu xám. Người cao ước chừng 25 26 tuổi, người thấp hơn mặt còn mang theo nét trẻ con, hẳn là không tới 20 tuổi.  Khi hai người phong trần mệt mỏi xuống ngựa, đang nhìn bốn phía xung quanh, lại thấp giọng nói chuyện với nhau vài câu. Lúc này mới hướng cửa đi tới.

Khi Triển Linh thấy bọn họ nện bước vững vàng, vẻ mặt cảnh giác ác hơn xa so với bá tánh tầm thường. 

Nam nhân lớn tuổi khi gõ cửa, Triển Linh quan sát thấy hắn lớn lên trông có vẻ chính phái uy nghi, mở miệng nhưng thật ra rất ôn hòa.

“Bên trong có người sao? Quấy rầy, huynh đệ chúng ta vừa đi ngang qua nơi này, vừa mệt vừa đói nói, nghĩ mua chút thức ăn.” 

Người trẻ tuổi ở phía sau sau cơ hồ có chút thiếu kiên nhẫn. Lui ra phía sau vài bước, lại tránh ra hai bước ngước nhìn nơi xa có rải rác rau củ, còn có một túp lều bên trong tiếng gà vịt cùng heo con kêu ríu rít. Đi tới nói, “Đại ca, rõ ràng là có người.”

Nam nhân lớn tuổi hướng hắn hơi hơi lắc đầu, vừa muốn nói chuyện liền thấy cửa trước mắt kẽo kẹt một tiếng, lộ ra một cô nương xinh đẹp mặc y phục màu xanh lục cùng váy màu vàng nhạt.

Nơi này hoang vu hẻo lánh, hai người cũng chưa từng nghĩ đến người mở cửa sẽ là một cô nương trẻ tuổi. 

Đầu tiên là ngẩn ra sau đó lại nhanh chóng hoàn hồn, song song ôm quyền hành lễ, “Cô nương.”

Chỉ thấy Triển Linh ôm tay đứng ở cửa bất động,  “Các người là làm gì đó? Từ đâu tới đây? Đi nơi nào?”

“Chúng ta là thăm người thân từ Phúc Viên châu tới. Chúng tôi muốn đi tới Hoàng Tuyền Châu.” 

Nam nhân tuổi trẻ, không đúng, xác thực mà nói vẫn là là một cái đại nam hài, đi lên trước ôm bụng nói nói: “Cô nương, chúng ta rong rủi một ngày đường, ngựa cũng đã mệt mỏi đến phun bọt mép, thật sự đi không được nữa. Chúng ta có thể mượn quý bảo nghĩ tạm một lát? Nếu có thêm đồ ăn vậy thì không thể tốt hơn.”

Người nói chuyện bất quá cũng 18 19 tuổi, trên mặt còn có chút mập mạp mang theo vẻ trẻ con, đôi mắt ngập nước rũ xuống. Diện mạo này dễ làm cho người khác buông lỏng cảm giác.

Bá tánh nơi đây phần lớn chất phác nhiệt tình lại hiếu khách. Trời lạnh như vậy nơi nào sẽ để khách đứng ở bên ngoài chờ đâu. 

Triển Linh chậm rãi chớp mắt, rốt cuộc để ra một khi hở vừa đủ một người đi qua, “Đang ăn cơm, vào đi.”

Người tới liếc mắt nhau, trước lộ ra vui mừng nói cảm tạ sau mới đi vào. Kết quả đi vào liền ngơ ngẩn cả người, bên trong thế nhưng còn có một tiểu hài nhi cùng hai đại bam nhân….Đây là cái tổ hợp gì!

“Khách điếm của chúng ta vừa mới khai trương,đó là đệ đệ của ta cùng với hai cái tiểu nhị. Tùy tiện ngồi đi.”

Triển Linh nói vẻ mặt nghiêm túc, phảng phất như là ý định này cũng không phải trong chớp mắt vừa rồi thoáng nghĩ ra. Trừ bỏ nàng năm người lớn nhỏ đều đồng thời nhìn qua trong ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng. 

Khách điếm? Liền căn nhà này!?

Triển Linh thoải mái hào phóng cười một cá,i nhanh nhẹn đưa cho người mới tới mấy cái bánh rán hành, lại múc canh xương hầm. 

“Xác thật là có nhỏ, cho nên đang xây dựng. Chuẩn bị tốt rồi sau liền khai trương.”

Nam nhân lớn tuổi hơn chủ động tiếp chén canh,  trước uống một ngụm ánh mắt sáng lên, “Cô nương trù nghệ thật là tốt!” Nói xong lời này nhưng thật ra gật đầu, “Chỗ này không tồi, cô nương thật tinh mắt.”

Thiết Trụ nhịn không được chen vào nói, “Cũng không tệ lắm, đã nhiều ngày một người cũng không thấy.”

Người trẻ tuổi liền cười nói, “Tự nhiên là không có, phía trước là Phúc Viên châu xung quanh bao vây bởi một ngọn núi, đường đều bị phong kính. Người đi đường đều đi đường vòng. Đã nhiều ngày nay chúng ta là nhóm người đầu tiên ra tới.”

Khó trách Phúc Viên châu tuy rằng cách Hoàng Tuyền châu không xa, nhưng lại được trời ưu ái cho mỏ tha. Bá tánh thường ngày trong thôn đều có chút giàu có. Tuy nhiên có lợi cũng có hại, mấy năm nay than đá trên cơ bản đều đào xong rồi chỉ còn lại một mảnh vỏ rỗng. Năm nay mùa hè mưa nhiều, mùa thu nước tích lại, đến lúc này rốt cuộc gây ra xói lở.

Triển Linh không cần phải nói, Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử trước đó đã ở Hoàng Tuyền châu trà trộn, đối với vùng phía tây cũng không quen thuộc tự nhiên là không biết điều này.

Nam nhân lớn tuổi lại liền nói vài tiếng, “Quấy rầy. Ta họ Trương, tên một chữ Viễn. Còn đây làbiểu để của ta Triệu Qua.Xin hỏi cô nương họ gì?”

“Không dám, ta họ Triển. Mau thừa dịp nóng ăn đi.”

Triển Linh chú ý tới hắn chỉ nhấp một miếng canh nhỏ liền không nhúc nhích. Vẫn luôn không ngừng nói đến hiện tại, mà vị tên Triệu Qua tiểu huynh đệ kia đến chiếc đũa cũng chưa chạm vào.

“Làm khó cô nương.” Trương Viễn dường như không có việc gì lại cười nói. Từ bên hông móc ra tới chừng nửa lương bạc, “Không thể nào ăn không uống không, còn phải cho ngựa uống nước nữa.”

Triển Linh  lại không lập tức nói tiếp, cũng không có động tác gì. Tay của Trương Viễn liền đưa ra như vậy ở giữa không trung.  

Không khí nhanh chóng có chút khác thường yên tĩnh. Triệu Qua nhìn qua, lại nhìn nhìn, tay phải chậm rãi dịch đến sau hông.

Triển Hạc người còn nhỏ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Một đôi mắt to nhấp nháy nhấp nháy, nhưng Thiết Trụ trên người khi đã thoát ra mồ hôi lạnh đều đem áo trong ướt đẫm.

Thật lâu sau Triển Linh tầm mắt khinh khinh phiêu phiêu nhìn thỏi bạc lại lăng lăng nhìn Triệu Qua,  bỗng nhiên duỗi tay đẩy trở về.

“Trời trở lạnh, quan sai ra đường không dễ dàng. Một bữa cơm mà thôi, không cần chú ý nhiều.”

Triệu Qua lập tức liền nhảy dựng lên, hai mắt mở to tròn xoe, “Ngươi là người phương nào? Vì sao biết được thân phận của chúng ta?”

“Quan sai?” 

Thiết Trụ cùng Nhị Cẩu Tử cũng kinh hoàng luống cuống. Nhảy dựng lên, tựa hồ ngay sau đó liền phải phải xông ra cửa mà bỏ chạy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK