Mục lục
Thập Nhị Yêu Tinh Hệ Liệt
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Lại nói cục cưng sau khi sinh, phụ thân Dương Đào hắn nhìn thấy cục cưng có mặt nhăn nhăn, dung mạo hơi xấu nhịn không được đã nói một câu: “Oa, sao lại thế này a? Không phát hiện giống ta cùng Thu Thiên a, hơn nữa khuôn mặt nhỏ nhắn này còn nhiều nếp nhăn có khác gì tiểu hầu tử đâu chứ?” Kết quả liền bị lão bà Thu Thiên khép vào hai trọng tội, khôi phục nguyên hình đối Dương Đào trừng phạt.



Nghĩ Dương Đào kia từ sau khi biết lão bà đại nhân có thai liền không cùng hắn làm việc phong nguyệt, hiện giờ thật vất vả chịu đựng đến lúc đứa nhỏ sinh ra, lão bà lại bởi vì chính mình một lời vô ý mà biến trở về nguyên hình. Tuy rằng nguyên hình kia lớn nhỏ cùng Thu Thiên vóc người cũng không có gì sai biệt, nhưng là bạch mao đầy người cùng với nhân loại bất đồng, vẫn là làm cho Dương Đào không thể nhận.



Thiên chân vạn xác không thể nhận a. Mặc dù vài lần đem miệng tiến đến trên người Thu Thiên, nhưng vừa tiếp xúc với da lông trên người đối phương, Dương Đào chật vật che miệng lui ra khỏi mặt trận. Không có biện pháp. Hắn không có ham mê biến thái cùng dã thú.



Tuy rằng Thu Thiên là người mình yêu thương, Cho dù chính mình nhắm mắt lại liên tưởng hình người dung mạo tuyệt mỹ của đối phương làm cho huynh đệ dưới khố đều cứng. Nhưng một khi tiếp xúc với đối phương thân mình đầy lông. Hắn liền như chạm phải điện lui về phía sau, mà huynh đệ hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang trong phút chốc cũng sẽ mềm nhũn xụi xuống.



Dương Đào càng không nghĩ tới là lão bà đại nhân nói là làm được, ba tháng a, đã qua đi ba tháng, chính mình ba tháng phải nhìn thấy một con hầu tử, nhưng lại không dám lộ ra chút thần sắc khó chịu. Chỉ vì một chút không cẩn thận, làm cho lão bà đại nhân đem thời hạn thi hành án này vô hạn kì kéo dài, làm cho chính hắn thật không muốn sống. Đã có thể như thế, hắn cảm thấy được chính mình cũng khoái hoạt không nổi nữa, vẫn còn chín tháng kia chưa tính, hắn phải làm sao bây giờ a.



Nhũ mẫu ôm tiểu hài tử, cục cưng lúc trước nhiều nếp nhăn hiện giờ đã trở nên phấn phấn nộn nộn, giống hài tử bình thường.



Dương Đào mang đứa con tâm can bảo bối ôm vào trong ngực, xoa khuôn mặt nhỏ nhắn béo đô đô, kéo kéo cánh tay nhỏ bé trắng noản của hắn, tái nắm nắm chân phì phì của hắn, làm hắn cười toe toét. Nguyên hình Thu Thiên mang đến cho hắn tâm tình khó chịu trong phút chốc trở thành hư không.




Tiểu hài nhi thoải mái hưởng thụ phụ thân vuốt ve, cười đến một đôi mắt to loan loan, lông mi nhợt nhạt tinh tế nói ra không biết có bao nhiêu tuấn tú đáng yêu. Hắn đem hai tay nhỏ bé thân đến trước mặt Dương Đào, không ngừng giơ lên hạ xuống, hạ xuống tái giơ lên làm nhũ mẫu cùng Dương Đào đều cười ha ha.



“Gia, ta cũng từng trông nom qua không ít đứa nhỏ, nhưng tuấn tú đáng yêu lại thông minh giống tiểu thiếu gia thật đúng là hiếm thấy, chưa kể cánh tay này, ngươi xem xem khỏe mạnh a, đứa nhỏ khác thời điểm này sao có thể động như vậy, ai nha tiểu thiếu gia tương lai còn dài, định là long phượng giữa loài người a”. Nhũ mẫu đứng ở phía trước Dương Đào cười nói lấy lòng.



Bất quá Dương Đào sẽ không cho rằng nhũ mẫu đang lấy lòng hắn, hắn cho rằng đối phương lời nói quá chính xác. Phất tay cho phép nhũ mẫu đi xuống lĩnh thưởng, hắn lấy tay nhẹ nhàng điểm điểm cái mũi bé nhỏ của cục cưng sủng nịch nói:



“Bảo bối a, từ nay về sau phụ thân hết thảy đều là của ngươi, ngươi cùng nương ngươi, còn có nãi nãi chính là bầu trời của phụ thân ngươi, hiểu chưa?”



Cục cưng lại hiểu được mở to miệng, còn gật gật đầu, thật giống như hắn thật sự có thể nghe hiểu. Dương Đào thấy thú vị nhịn không được lại giật nhẹ cái lổ tai bé nhỏ, hắn cười nói: “Thật giống như ngươi có thể nghe hiểu được, ta cũng không tin ngươi thông minh như vậy”. Chợt nhớ tới biểu hiện đứa nhỏ khi sinh ra, cũng không phải có thể hiểu được nương nó nói hay sao?



Quả nhiên ngay sau đó liền nhìn thấy cục cưng cái miệng nhỏ nhắn đô đô, ánh mắt trợn tròn ngập nước tựa hồ là phụ thân đối với chính mình vũ nhục tư chất có ý kiến. Hắn thậm chí còn “Hừ” một tiếng quay đầu đi chỗ khác, biểu hiện giống như đứa nhỏ hai ba tuổi. Biểu tình này vô cùng thông minh làm cho phụ thân hạnh phúc mừng đến cười toe tóet.



“Chi chi, ngươi còn có ý kiến a?” Dương Đào tiếp tục đùa đứa nhỏ. “Ngày đó phụ thân đều cùng ngươi nói nghĩ biện pháp cho nương ngươi khôi phục hình người, lúc ấy ngươi cũng cười, rõ ràng chính là đáp ứng phụ thân rồi, như thế nào đều ba tháng nương ngươi vẫn là một bộ hầu tử không nhúc nhích chứ? Liền ngay cả cha ngươi mệnh lệnh cho quả đào núi ở trong phòng làm phản, hắn cũng không chịu khôi phục hình người”.



Cục cưng bĩu môi khinh thường, tựa hồ là đang nói phụ thân ngươi rất bổn. Sau đó hắn lại khởi cánh tay nhỏ giơ lên rơi xuống, một bên “Ngô ngô ngô, y y y, nha nha nha......” nhưng vẫn không phát ra âm thanh được. Chỉ tiếc, Dương Đào căn bản là nghe không hiểu.



“Cục cưng ngươi...... Ngươi là muốn nói cho phụ thân ngươi biện pháp cho nương ngươi biến trở về hình người phải không?” Dương Đào cũng là người thông minh, có chút hiểu được hành động của cục cưng. Chẳng qua hắn vẫn đang không thể lý giải ý tứ đứa con nhà mình.



“Y y...... Nha nha...........”



Cục cưng thoạt nhìn thực sốt ruột khoa tay múa chân càng mạnh mẽ, miệng liều mạng khép mở, tựa hồ là muốn nói cái gì, nhưng thủy chung nói không nên lời. Hắn mếu máo ủy khuất mà nhìn phụ thân nhà mình “Ngươi thật sự thực sự bổn da”. Biểu tình đáng yêu.



“Khụ khụ, cái kia...... Phụ thân là bổn, phụ thân không có thông minh như cục cưng, bảo bối nhi a, tất cả hy vọng phụ thân đặt trên người ngươi”. Dương Đào một bên vuốt mông ngựa, một bên đối hắn cổ vũ.



Cục cưng lại khoa tay múa chân, lúc này đây tiểu cánh tay hắn giơ lên rơi xuống, động tác càng thêm hữu lực mà cái miệng nhỏ nhắn của hắn sau quá trình cố gắng cũng thành công phun ra một từ ngữ: “Nông sát......”



“Nông sát” Giống như một đạo sấm sét, lập tức làm cho Dương Đào tỉnh ngộ. Hắn suýt nữa hưng phấn mà nhảy dựng lên, ở trên mặt cục cưng hung hăng hôn hai cái, lớn tiếng nói:




“ Cám ơn ngươi, cục cưng, thật không hỗ là tâm can bảo bối nhi của phụ thân a...... Ân, tâm can bảo bối nhi......”



Hắn vừa nói một bên gọi nhũ mẫu tới đem cục cưng đặt ở trong lòng ngực nàng sau đó kích động hướng về phòng ngủ mà đi.



Thu Thiên đang ăn một quả đào rất lớn thực phấn phấn nộn nộn, thực thích. Loại quả đào này đủ giòn, đủ ngọt, duy nhất khuyết điểm chính là không mọng nước cho lắm, bất quá cũng không quan hệ, ăn cùng mật cũng hay.



Hắn ăn đến bất diệc nhạc hồ. Dương Đào đột nhiên từ bên ngoài xông tới lớn tiếng nói “Không...... Không tốt! Thu Thiên ngươi...... Ngươi mau mau biến trở về hình người đi, bầu trời đột nhiên tụ tập thật nhiều mây đen, thật giống như là kiếp lôi lần đó......”



Không đợi Hắn nói xong chỉ thấy đại hầu tử kia rõ ràng cả kinh dựng lên, quả đào trong tay đều ném, chi chi kêu lên “Cái gì? Ngươi nói cái gì? Kiếp vân? Như thế nào có thể? Các nàng như thế nào biết ta biến trở về nguyên hình, rõ ràng ta cũng chưa đi ra ngoài a?”



Dương Đào cũng ngây ngẩn cả người, nghĩ thầm, làm sao bây giờ? Thu Thiên đích xác không đi ra ngoài, cái này phải che lấp như thế nào? Bất quá còn không chờ hắn nghĩ ra lý do, hầu tử tinh bên kia đã thay hắn nghĩ ra được. Hắn xoay người một cái biến trở về Thu Thiên tuyệt mỹ, không ngừng đi vòng vòng trong phòng nói:



“Xong rồi xong rồi, nhất định là ta biến trở về nguyên hình lâu lắm nên mới bị yêu tiên đại nhân phát hiện ô ô ô...... Dương Đào ngươi phải bảo vệ ta a, ô ô ô......”



Hắn chưa nói xong, nhưng lại chủ động tiến vào trong lòng ngực Dương Đào, sợ tới mức nhịn không được phát run.



“Yên tâm yên tâm, ta nhất định bảo vệ ngươi, ai bảo ngươi là bảo bối Thu Thiên của ta.”



Dương Đào nén cười nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng hầu tử tinh trấn an hắn:



” Ân thời gian dài như vậy kiếp lôi như thế nào còn không có oanh xuống dưới? Cái kia Thu Thiên a, ngươi hiện tại ở nơi này ngoan ngoãn không nên cử động, ta đi ra ngoài thay ngươi xem xét một chút”



“Nhưng ngươi là người a, vạn nhất đi ra đúng thời điểm kiếp lôi đang oanh hạ làm sao bây giờ? Hay là ta đi ra ngoài được rồi”



Thu Thiên buông Dương Đào, trong nháy mắt khôi phục bản sắc. Mặc kệ thế nào hắn đều tuyệt không để Dương Đào thay chính mình trải qua nguy hiểm.



“Không quan hệ, không quan hệ, ta là người a, hơn nữa đời này còn chưa làm qua chuyện xấu, kiếp lôi sẽ không oanh trúng ta”.




Dương Đào nào dám để cho Thu Thiên đi ra ngoài xem xét a. Vội vàng đưa hắn đặt tại trên giường dùng chăn bao lại, lúc này mới thi thi nhiên nhiên đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau trở về ra vẻ hưng phấn cười nói: “Tốt lắm Thu Thiên ta vừa ra liền thấy mây đen đều chậm rãi tan hiện tại bầu trời lại là tinh không vạn lí”.



“Thực...... Thật vậy chăng? Yêu tiên đại nhân bỏ đi?” Thu Thiên từ trong chăn ló đầu ra dò xét thật cẩn thận hỏi.



“Ừ, ân, khẳng định là bỏ chạy, đại khái bởi vì biến trở về nguyên hình thực đúng lúc cho nên bọn họ sẽ không cùng ngươi truy cứu”.



Dương Đào tiếp tục không lương tâm cười thắt ruột, trong lòng một khối mây đen rốt cục cũng hoàn toàn tiêu tán, hắc hắc, Thu Thiên đáng yêu a, uổng cho ngươi thông minh một đời đều đấu không lại đứa con chúng ta vừa mới ba tháng. Cục cưng quả nhiên không hổ là kế thừa thông minh tài trí của ta cùng Thu Thiên, tương lai … có tương lai a.



Phụ thân hạnh phúc lâm vào trong ảo tưởng, mà Thu Thiên chạy đi nhìn thấy bầu trời trong xanh rốt cục thở ra một hơi.



Ban đêm Dương Đào sau thời gian dài trải qua cuộc sống cấm dục rốt cục chiếm được quyền lợi. Một màn xuân sắc khôn cùng vô hạn mất hồn này lại chọc tức cục cưng phòng bên cạnh.



Nằm ở nôi chỉ có nhũ mẫu phe phẩy quạt, tiểu thối (*) ngắn ngủn không ngừng đạp đạp, tiểu cánh tay mập mạp nộn nộn ở không trung dùng sức múa may. Hắn cho dù tái thông minh cũng không thể hiểu được cha cùng nương vì cái gì đêm nay không đem hắn ôm vào trong phòng ngủ. Buổi tối trước kia phụ thân cùng mẫu thân đều phải đem hắn đặt ở giữa, ôm hắn ngủ thôi. Ô ô ô, đêm nay bọn họ rốt cuộc làm gì a? Có phải hay không ăn vụng cái thứ tốt gì sợ bị chính mình thấy đâu? Ích kỷ phụ thân cùng mẫu thân.



Đến cuối cùng cục cưng thật sự là quá mệt mỏi, hắn múa may tiểu cánh tay biểu đạt một chút tình cảm phẫn nộ, sau đó không cam lòng ngô ngô y y hai tiếng, rốt cục ngoẹo đầu mà ngủ. Trước khi hắn đi vào giấc ngủ một cái ý tưởng cuối cùng xẹt qua trong đầu là thối phụ thân, ô ô ô, ta về sau không bao giờ … giúp ngươi chiếu cố nữa, ô ô ô......”



(*) tiểu thối: chân nhỏ.



— Hoàn —



=====



Ô ô ô, mệt chết đi được, cuối cùng cũng nghe một chữ hoàn hoành tráng. Các tình yêu của ta, vậy là ta ra đi không còn gì nợ nần các nàng nữa nhé (hic! sao nói nghe giống trăn trối quá a). Bây giờ ta chỉ còn Thanh Ngọc Án nữa thôi. Bốn tháng sau ta quay lại, là từ rảnh tới rảnh, các tình yêu có đề nghị bộ nào đặc biệt hông? Hông là ta chém đại a.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK