• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bởi vì Thạch Hữu Lương thanh tóan tiền công rất hào phóng, mọi người aicũng vui vẻ, dân thôn tới giúp một tay, cho nên chẳng mấy chốc, phòng ốc đã được xây xong, Tử Lan nhan nhìn hơn phân nửa là nhà ngói, phòng bếp, nhà vệ sinh, tường là gạch mộc, nhìn tổng thể thì cũng không quá đẹp,nhưng Tử Lan vẫn cực kỳ cao hứng, chờ mọi người rời đi hết rồi, bởi vìlà nhà mới, không thể vào ở ngay, Thạch Hữu Lương còn tự đào một cái hầm nhỏ. Nhà cầu cũng là Thạch Hữu Lương làm theo ý kiến cải tạo của nữnhi, thoạt nhìn sạch hơn nhiều so với những nhà khác, tuy phòng bếp xâybằng gạch mộc, nhưng rất rộng rãi, thoải mái. Phòng ốc như vậy cũng đãtốt hơn nhiều so với nhiều nhà, nhưng lại cực kỳ khác biệt với loại nhàphú hộ, mặc dù cả thôn cũng chỉ có hai ba nhà có phòng ốc tốt như nhà Tử Lan, Tử Lan rất thỏa mãn, tốt quá cũng không tốt. Thu thập phòng ốc một chút, dọn dẹp một vài ngày, một nhà Tử Lan mang theo đồ đạc chuyển vàonhà mới.

Lúc dựng nhà, dượng Tử Lan cũng tới đây giúp một haingày, bởi vì cô mang thai mà không trở về, không có cơ hội gặp biểumuội, Tử Lan cũng không nhờ dượng mang châu hoa về cho biểu muội, vìnàng nghĩ tự tay đưa cho biểu muội sẽ tốt hơn.

Thật ra nhà mới cũngkhông đến nỗi chỉ có bốn bức tương, nhưng cũng không kém vậy là mấy, trừ cái giường, cái bàn ở ngòai, những đồ khác đều không có, nhưng ThạchHữu Lương đã nói qua, sẽ lên rừng đốn củi, sẽ tự làm đồ đầy đủ cho cảnhà.

“Phụ thân, hay là thôi đi. Không nói lên núi đốn củi rấtmỏi, mà còn rất nguy hiểm.” Tử Lan hết sức khuyên can Thạch Hữu Lươngthay đổi chủ ý. Thật ra trong nhà có ít đồ, nhưng cũng coi là khá rồi.

Nhưng Thạch Hữu Lương không nghe nữ nhi khuyên, ngay từ lúc trở lại Chươngphủ, Tử Lan liền biết rõ đạo lý, tự dựng nhà, rồi trong nhà có ít đồngười ta đã chú ý, bây giờ cái gì cũng mua đủ, chọc người ngòai ngứa mắt sao? Dù sao cả nhà mới trở về, Thạch Hữu Lương không muốn gây chuyệnthị phi. Quan trọng nhất là tiền bạc trong nhà cũng không còn dư lại bao nhiêu.

Nghe Thạch Hữu Lương giải thích, Tử Lan cúi đầu, tuy biết phụ thân đúng, nhưng trong lòng vẫn đau xót. Phụ thân tự đốn củi, tựmình làm đồ trong nhà, quả thật tiết kiệm tiền, nhưng rât mệt mỏi.

“Được rồi, chuyện trong nhà con không cần suy nghĩ quá nhiều, sáng mai phụthân dẫn con đi lên trấn trên mua đồ, nhà chúng ta có mỗi một cái giường cũng cũ kĩ rồi, là mang từ Chương gia đi, trước mua gia vị, lương thực, hai tháng sau mới đến vụ thu hoạch, chúng ta cần làm gì đó.” Thạch HữuLương nói với nữ nhi, sờ sờ đầu nàng, biết nàng đau lòng cho mình.

“Dạ, phụ thân cầm túi hà bao đi bán nhé, trong túi con để cỏ trừ muỗi, chonên đeo hà bao có thể trừ muỗi, như vậy bán sẽ được giá hơn.” Tử Lan nói xong liền lấy ra hơn hai mươi cái hà bao và mười mấy túi hương.

Thạch Hữu Lương nhìn đống đồ này, đau lòng không dứt: “Sao thêu nhiều nhưvậy? Không phải phụ thân đã nói một ngày không được thêu quá nhiều haysao? Giờ còn nhỏ nhưng phải cẩn thận không sẽ hỏng mắt đấy. Con thậtkhông biết nghe lời gì cả? Trong nhà đã có phụ thân lo lắng.”

“Những hà bao và túi hương này đều thêu không quá phức tạp, nhắm mắt lại cũngcó thể thêu, không làm tổn thương ánh mắt đâu, không có chuyện gì. Hơnnữa con cũng không muốn phụ thân mệt mỏi như vậy.” Tử Lan giải thích.

“Như vậy mà không tinh xảo sao, lần trước bán hà bao cho con, lão bản đã nói đây là hàng thượng phẩm đấy.” Thạch Hữu Lương phản bác, nữ nhi ưu tú,sao hắn lại không biết chứ? Mặc dù những hà bao này không tốt bằng đồ ởkinh thành hay Kim Thạch Trấn, nhưng cũng không kém bao nhiêu,…

Nhưng mà vẫn phải che che giấu giấu, đại tẩu đã nói không ít lần, Tử Lan thêu tốt, có thể kiếm tiền. Tuy nữ nhi cũng cần có danh tiếng tốt, nhưng nếu quá lộ vẻ cũng không tốt lắm.

Sáng sớm hôm sau, đệ đệ đã đi học, cho bò ăn, lại nói với Thạch nãi nãi, buổi trưa cho đệ đệ ăn cơm ở đây, sau đó Tử Lan liền đi theo phụ thân,thuê một xe lắc lư lên đường, bòcon nhà nàng còn nhỏ, chưa thể đánh xe.

Thạch Hữu Lương và Tử Lan cầm hà bao tới tiệm, Thạch Hữu Lương tính tóan chỉ bán năm cái hà bao,nhưng Tử Lan nói trong túi còn có cỏ khử muỗi, thời gian dài thì sẽ mấtcông hiệu, lúc này mới tính tóan bán hết một lần.

Túi hương làTử Lan ngâm qua nước hoa trong không gian, cỏ khử muỗi cũng là ở trongkhông gian càng làm tăng cường công hiệu, cho nên túi hương còn có nhànnhạt mùi hoa, có cở khử muỗi, kiểu dáng mới mẻ, Thạch Hữu Lương cò kẻmặc cả với chủ tiệm cả buổi, mới định một trăm văn môt hà bao, đắt gấpđôi hà bao thượng phẩm, cho nên lần này lên trấn thu hoạch được hailượng bạc một trăm văn tiền.

“Mua thêm chút vải, con sẽlàmy phục cho phụ thân và Tiểu Lâm, còn mua thêm mấy đôi giày nữa, còn phải muathêm lương thực, gia vị… Phụ thân, con muốn mua rất nhiều đồ.” Tử Lanquay lại nói, đóan chừng hôm nay tốn nhiều tiền rồi đây.

Tử Lankiếm được hai lượng bạc, mua vải đã không còn dư lại mấy, vốn không cầnmua nhiều vải như vậy, nhưng Tử Lan muốn may y phục, y phục nàng mặc bịrách cũng không thỏai mái, Thạch Hữu Lương cũng đau lòng cho nữ nhi, dứt khóat mua nhiều một chút, để nàng làm ý phục, mà nhi tử cũng cần y phục mới, hiện tại hắn đang đọc sách, mặc quá kém cũng không tốt… Sau thìlại muốn làm y phục cho người trong nhà, phụ thân mẫu thân…

Cuối cùng Tử Lan còn mua ít vải vụn, vải lẻ, lúc này mới rời khỏi cửatiệm.Lần này hắn cũng không cự tuyệt nữ nhi đưa tiền cho hắn, nhưng chỉ lấy mười lăm tiền, dư lại bảy mươi hai, hắn sẽ không động tới…

Tử Lan âm thầm le lưỡi, trước kia nàng mua hạt giống, nông cụ, còn có gạo, gia vị tốn hai mươi hai, nhưng ngàn vạn lần không thể nói cho phụ thân, nàng nhất định phải kiếm lại đủ số tiền này. Mượn cơ hội đi mua đồ ănvặt, Tử Lan lặng lẽ vào không gian đổi y phục, đi tới một cửa hàng thêukhác,bán đồ đổi được ba mươi lượng bạc, không để ý tới phụ thân nói nhànày giá không cao.

Sau khi bán đồ, không những đủ mà còn dư lạimột chút, Tử Lan thở phào nhẹ nhõm. Bán thì cứ bán đi. Nhưng dù sao cửatiệm này giá không tốt, lần sau nàng cũng sẽ không bao giờ quay trở lại. Mà sau này việc bán đồ thêu sẽ do phụ thân đảm nhiệm, mà hiện giờ mặtmình có nhiều vết sẹo, cũng chẳng ai nhận ra được, còn y phục trênngười, sau này sẽ trở thành nguyên liệu cho hà bao.

Sau đó Thạch Hữu Lương lại đi mua một bao gạo lớn, hai túi bột ngô, mộtchút hạt đậu, … Tử Lan thì kén chọn mua gia vị, dầu muối tương dấm, tỏigừng… Những thứ đồ này trừ dầu muối đường tương dấm, những thứ khác nàng đã tính là mua nhiều hơn. Nhưng nàng lặng lẽ thừa dịp lúc phụ thânkhông để ý mà bỏ vào không gian hơn một nửa.

Nhìn không gianphong phú đồ này nọ, trong lòng Tử Lan thầm cảm kích tiền bối kiếptrước. sau đó nàng để ý gạo là thức ăn đã tồn tại gần trăm năm, là mộtlần công chúa hoàng thất tình cờ phát hiện… Từ đó có đủ loại sự tíchcông chúa, Tử Lan biết nàng chỉ là một người được đổi kiếp, chẳng quangười ta là may mắn chuyển kiếp thành công chúa cao cao tại thượng , còn nàng thì biến thành một tỳ nữ nhỏ nhoi, mà còn là tỳ nữ của nhà phạmvào trọng tội. Nhưng Tử Lan vẫn cảm tạ tiền bối, dựa vào thứ đồ này,nàng sẽ không bị đói.

“Phụ thân, mua chút thịt đi, con muốn ăn.”Trước khi đi, Tử Lan nói như vậy, Thạch Hữu Lương lại đi mua tận mấy cân thịt, mua tới gần một cân xương. Nghe thấy nữ nhi thèm ăn, Thạch HữuLương còn đặc biệt dẫn Tử Lan vào quán ăn vặt.

Nhìn một xe đầyđồ, Tử Lan cảm thấy thật thỏa mãn. Trên xe, nàng líu ríu nói chuyện vớiphụ thân là về nhà muốn nuôi một đàn gà, mấy con thỏ, nuôi hai con heonữa… Thạch Hữu Lương nhìn khuôn mặt tươi cười của nữ nhi, nàng nói gìcũng gật đầu đáp ứng.

Bởi vì rất nhiều đồ, hai người đi chậm rãi, trở lại thôn thì trời đã tối, cũng không làm người ta chú ý.

“Gia gia, đây là lúc ở trên trấn phụ thân mua thuốc cho người, nãi nãi, lầntrước phụ thân nghe nói cây lược gỗ của người bị hư, cho nên mua chongười cái mới.” Sau khi cất xong đồ, Thạch Hữu Lương và Tử Lan, Tiểu Lâm lại lên xe tới nhà gia gia một chuyến.

Thạch nãi nãi không nghĩnhi tử lại có tâm như vậy, nhìn khuôn mặt tươi cười của Tử Lan, nghĩthầm chắc là Tử Lan nhắc nhở, vì vậy, nhận lấy cây lược, sau đó dặn dòTử Lan thình thoảng qua đây, mỗi ngày phải chú ý, và không được quá lãng phí…

“Đã ăn tối chưa?” Thạch gia gia cất thuốc đi, rồi hỏi

“Trong nhà còn ít bánh bao, về hâm lại là có thể ăn ạ.” Tử Lan cười nói.

“Nhà mới dựng xong, thiếu thứ gì thì sang nói với nãi nãi của con một tiếng. Giờ cũng không còn sơm, mau trở về đi thôi.” Thạch gia gia vội vàngnói, hiện trong nhà không còn cơm, giờ mà làm, lại mất một lúc lâu.

Tử Lan gật đầu, đáp một tiếng, liền dắt tay đệ đệ ra về. Tử Lan nói vớiphụ thân rửa thịt heo giùm, dưới sự chỉ huy của Tử Lan, Thạch Hữu Lươngrửa thịt heo qua muối dấm, sau đó rửa sạch lại bằng nước thật lâu, chođến khi thịt heo không còn mùi lạ, mới bỏ thịt heo vào thùng nước treolên. Tử Lan nhanh chóng nấu ít cháo, hâm bánh bao, cắt chút thịt xào với đậu.

Thật lâu không được ăn thịt, vốn là chưa ăn cơm giờ ThạchHữu Lương và Tiểu Lâm đều đói, thấy bát cháo trắng ngần cùng thịt, không nhịn được bổ nhào vào ăn. Từ khi học được nhóm lửa, mỗi ngày Tử Lan đều nấu cơm, một ngày một bữa cơm nàng cho thêm bột hạt sen vào, mặc dù ítnhưng lại có tác dụng rất tốt. Mỗi ngày đi nhà cầu hai lần, nghe Tử Lannói dối giải thích, mọi người đều thấy bình thường, Thạch Hữu Lương vàTiểu Lâm cũng thành quen, trong nhà có giếng nước, cho nên Thạch HữuLương còn làm hai thùng tắm lớn, một lớn cho Tử Lan dùng, một cái choThạch Hữu Lương và Tiểu Lâm dùng chung.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK