Mục lục
Lãnh Cung Thái Tử Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phượng Vũ Thiên không nói, nhưng sau đó liền biến thành 1 cái đuôi, gắt gao đi theo phía sau Long Y Hoàng, như bóng với hình, làm cho Long Y Hoàng thiếu chút nữa phát điên. Sau đó, hai người không hòa hợp ở chung năm ngày. Bóng cây lần lượt thay đổi, tường ngói lưu ly đỏ thắm, bên trong một mảnh yên tĩnh chỉ còn lại có thanh âm tiếng ve chậm rãi lượn lờ, bóng cây xanh ấm áp, ở bên trong một mảnh màu xanh biếc, màu gỗ mà mộc mạc, cho thấy bầu không khí cổ xưa của đình nghỉ chân đứng sừng sững,, một nữ tử tố y quần trắng, làn váy mở rộng như cánh bướm, ngồi ngay ngắn ở trong đình, cầm sách nhìn kỹ. Tóc dài từng sợi bay phấp phới, không có trang sức dư thừa, chỉ có một cây trâm màu vàng, phía cuối cây trâm hoa sen nở rộ xen kẽ cố định, mộc mạc mà hoa mỹ. Đình bốn phía nằm trong cây xanh, hoa hồng lá cây lan tràn trải dài, nổi bật lên đó là người con gái ngũ quan tinh mỹ tuyệt thế.* tinh mỹ: tinh xảo đẹp đẽ* Nàng xem quyển sách trên tay, dần dần xuất thần, do đó cũng xem nhẹ thân ảnh đang chậm rãi nhích lại gần mình , thẳng đến, một tiếng thanh âm quen thuộc không thể quen thuộc hơn, như một đạo sấm sét, đem nàng theo như đi vào trong cõi thần tiên đột nhiên gọi tỉnh lại —— “Thái tử phi!” Long Y Hoàng bọ dọa sợ, toàn thân run lên, quyển sách trên tay hiển nhiên rơi xuống đất, hết sức hồi phục thần trí, chậm rãi xoay người sang chỗ khác, sắc mặt vẻ lo lắng, nghiến răng nghiến lợi: “Phượng Vũ Thiên!” ”Hắc hắc, thật khó cho ngài bận như vậy mà còn có nhàn rỗi nhớ rõ ta.” Phượng Vũ Thiên cười, nhảy qua lan can cổ, cầm trong tay chén đĩa có hoa quả đặt ở trên bàn trước mặt hai người: “Như thế nào, Oanh Nhi chưa có tới hầu hạ ngươi sao?” ”Đoạn thời gian trước hoàng hậu gọi nàng đi, nói là có chuyện gì, phỏng chừng trong vòng mấy ngày nữa sẽ không trở về.” Long Y Hoàng vỗ vỗ ngực kinh hồn chưa tan, đem quyển sách trên tay đặt trên bàn, mười ngón tay ngọc đặt ở trên sách da màu đen hình thành tương phản rõ ràng. Nàng có thói quen thích dạo ngón tay trên chiếc nhẫn của mình, nói: “Ngươi tới làm gì?” “Nhàm chán a! Gần đây đều không có sự tình để làm!” Phượng Vũ Thiên ghé vào trên bàn kêu gào, sau đó hai đầu ngón tay bốc lên một quả nho, bỏ vào trong miệng, thờ ơ nhai. ”Phượng trữ lan đâu? Hắn mặc kệ ngươi?” Long Y Hoàng ấn động chốt mở, ngân châm bắn ra, lại ấn một lần, ngân châm thu hồi, lặp lại như thế, nàng cũng không nhàm chán, mà may mắn, chất lượng ám khí đủ tiêu chuẩn, đủ cho nàng chơi đùa trên đó thật lâu. ”Hắn không biết đi nơi nào , ta cũng không có chỗ để đi, cũng chỉ có tới tìm ngươi , dù sao ngươi cũng không có việc gì không phải sao?” ”Ai nói ta không có, ta đây không phải là đang xem sách sao!” Long Y Hoàng lấy tay chỉ chỉ bìa sách. “Sách gì? Ngô… ” phượng thị hoàng triều” ? Trời, sách đã lão như thế này cũng bị ngươi lấy đến đây!” Phượng Vũ Thiên sợ hãi than. *ở đây anh Thiên muốn nói sách cũ, nhưng với bản tính của ảnh ta thấy để chữ lão hay hơn* ”Ta vừa mới đến chưa được một tháng, đối với chuyện nơi đây và mọi người cũng không tính là hiểu rõ, hiện nay là thời điểm tốt để bổ sung, bất quá, bên trong bản ghi chép có phải hay không không đủ hoàn thiện? Có một số rõ ràng là tóm gọn, nhìn cảm giác rất kỳ quái, hoàn toàn không hề liên kết.” Long Y Hoàng nói xong, thuận tay đem sách mở ra: “Ngươi xem nơi này, là bản ghi chép toàn bộ các hoàng tử, nhưng mà, chỉ có bắt đầu ghi lại từ Nhị hoàng tử, mãi cho đến phần sau ta không thấy hết, vậy đại hoàng tử đâu? Đi nơi nào ? Thân là trưởng tử cũng là người thứ nhất thừa kế hoàng vị, không lý do không nhớ.” ” Đúng vậy a, vốn là có ghi chép về đại hoàng tử, bất quá, rất nhiều năm trước một sự kiện từng phát sinh, oanh động rất lớn, về sau lại lắng xuống, toàn bộ người có liên quan đến việc đó đều được xóa bỏ, không cho phép nhắc lại.” Ngón tay thon dài của Phượng Vũ Thiên đẩy ra khẽ hở ở mặt trong trang giấy, hiện ra một chút trang giấy còn sót lại đến giờ: “Tuy rằng về sau sự việc kia bị làm sáng tỏ, thế nhưng bản ghi chép mất đi đã muốn bị hủy, hơn nữa người cũng không có trở về lại, cho nên như vậy coi như không có.” ”Đó sự việc gì? Liên lụy đến bao nhiêu người đây ?” ”Hoàng hậu lén gặp tình nhân, việc này còn không lớn sao? Huyên náo dư luận xôn xao, lòng người hoảng sợ, hiện tại nhớ tới đều nghĩ mà sợ.” ”Hoàng… hậu…” Long Y Hoàng trừng mắt to. “Nói đúng ra là hoàng hậu tiền nhiệm, không phải mẫu hậu hiện tại, về sau hoàng hậu kia bị xử tử , sau đó ba nắm mới có người thay nàng lật lại bản án, cũng bởi vì nàng đã chết, cho nên mới có hoàng hậu hiện tại, ngươi có thể hiểu chưa?” ”Căn bản đã hiểu…” ”Đại hoàng tử là con trai của nàng, song sau khi sự việc kia phát sinh lặp tức trong cung bốc hơi, không có ai biết hắn đi nơi nào, cũng không người nào biết hắn sống hay chết, vẫn tiêu thất mười mấy năm, chính là gần đây… Quên đi, đây không phải là chuyện ngươi cai quản.” Phượng Vũ Thiên đột nhiên lắc đầu, gián đoạn lời nói, lại cầm lấy một quả nho, bỏ vào miệng chậm rãi nhai nuốt. ”Đại hoàng tử là ai? Tên là gì?” Long Y Hoàng lòng hiếu kì bị thổi lên ”A ~ hôm nay thời tiết thật tốt a, đã lâu không có đi ra ngoài chơi hoạt động gân cốt , ừ, ta nghĩ chúng ta đến vùng ngoại ô đi chơi…” Phượng Vũ Thiên ngửa đầu nhìn trời, sau đó lập tức chuyển thân chuồn mất. “Còn muốn chạy? Đem nói rõ ràng cho ta!” Long Y Hoàng duỗi dài tay ra, kéo lấy vạt áo của hắn, đe dọa nói: “Ngươi nếu không nói, ta liền lập tức cho ngươi biến thành bộ xương khô!” Phượng Vũ Thiên dừng lại, ngẫm lại mấy ngày nay Long Y Hoàng vẫn không ngừng cho hắn làm vật thí nghiệm các độc khí quý giá của nàng, mồ hôi lạnh lập tức bốc lên: “Ta, ta thật sự không biết! Khi đó ta mới bao nhiêu tuổi a! Làm sao có thể nhớ rõ nhiều chuyện như vậy!” ”… Vậy cút đi,cút ra xa cho ta!” Long Y Hoàng mặt không chút thay đổi buông tay ra, tiếp tục cầm lấy sách lên lật xem. ”A ~ bất quá, chi bằng ngươi đi hỏi hoàng huynh, hắn có thể sẽ biết nga!” Phượng Vũ Thiên thần bí hề hề tới gần bên tai Long Y Hoàng, nhỏ giọng nói. ”Ngươi muốn ta đến hỏi hắn, ta thà rằng cả đời không biết.” ”Các ngươi không phải vợ chồng sao? Như thế nào ngăn cách còn lớn như vậy? Ai, về sau như thế nào trải qua cả đời a.” Phượng Vũ Thiên tiếc hận nói. ”Chúng ta ngăn cách ngươi cũng không phải không biết, còn tới nơi này giả mù sa mưa… Cả đời? Rất xa xôi , ta không dám nghĩ đến.” ”Đừng bi quan như vậy, kỳ thật hoàng huynh chính là rất sinh khí, bởi vì hôn sự này là hắn bị phái sau ép buộc, khó tránh khỏi sẽ đem tức giận ra trút ở trên người của ngươi.” Phượng Vũ Thiên lần thứ hai ngồi xuống, an ủi Long Y Hoàng. ”Ta không dám cầu cái gì xa vời, chỉ hy vọng không cần lại xảy ra chuyện gì, bình bình đạm đạm đích trôi qua như vậy là tốt rồi, ta cũng không dám hy vọng xa vời hắn sẽ đối với ta tốt như thế nào, chính là, ta không nghĩ lại cùng hắn chia rẽ thêm.” Long Y Hoàng cúi đầu, chậm rãi cuộn tay áo của chính mình… Trên cánh tay trắng noãn, một đường sẹo được khắc sâu vững vàng đông lại, giống như bóng ma kéo dài—— cái vết sẹo kia lúc đầu ở chỗ ấy vốn là thủ cung sa, lúc đó bị nàng khoét đi đến nay, cũng đã để lại sẹo, tin tưởng dấu vết này sẽ thay thế ấn ký vốn đỏ tươi kia, vẫn ở lại trên người nàng, trở thành không thể không bao giờ nhạt phai. Phượng Vũ Thiên lần đầu tiên nhìn đến vết sẹo này, đồng tử co rút lại một chút —— hắn biết vị trí đó, cũng biết cái vị trí kia, vốn là cái gì: “Ngươi cùng hắn… Chẳng lẽ còn không có?” ”Ban đầu không có, về sau mới…” Sắc mặt Long Y Hoàng đột nhiên trắng bệch, lại nói không được, nhanh chóng đem tay áo kéo xuống, cầm lấy sách xem. Phượng Vũ Thiên bị hành động kỳ quái của nàng khiến cho hồ đồ, sau đó đột nhiên cảm giác được cái gì, chậm rãi quay đầu lại … Giữa bụi cây kia, một gã cao gầy nam tử đang đẩy cành lá che ở trước người ra, hướng về phía bọn họ nhìn lại, mà ở bên cạnh hắn, chính là một nữ tử tung tăng vui mừng, nam tử vẻ mặt nghiêm trọng, liền như vậy đứng nhìn bọn họ —— là Phượng Trữ Lan! Phượng Vũ Thiên nhìn hắn, lại nhìn Nhan phi bên cạnh hắn, quay đầu lại, đột nhiên nhìn đến tay Long Y Hoàng cầm lấy sách, các đốt ngón tay cũng đã trở nên trắng bệch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK