• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Em thật sự giữ bằng chứng trong tay?”

Cô giáo chủ nhiệm hoài nghi nhìn Dương Ánh Nguyệt với vẻ mặt tràn ngập tự tin cùng Triệu Mạc Ngôn đứng ở phía đối diện, ngờ vực mở miệng. Thậm chí, đối phương còn gật đầu vô cùng chắc chắn cứ như là đinh đóng thẳng vào cột vậy. Dương Ánh Nguyệt trả lời giáo viên một cách điềm tĩnh, lịch sự.

Triệu Mạc Ngôn ở bên cạnh tiếp lời: “Em đảm bảo những gì Dương Ánh Nguyệt nói là hoàn toàn chính xác.” Lấy danh dự ra để chứng minh, dường như chàng thiếu niên đang kiên quyết đòi nợ cho bạn gái bằng được.

Và Dương Ánh Nguyệt nhanh chóng lấy điện thoại ra để cô giáo xem.

Ngay lập tức, phía hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm của Bạc Uyển Như cũng biết được thông tin, ban đầu đối phương còn cãi cố, tuy nhiên, với sự xác thực cũng như sự bảo vệ cho Dương Ánh Nguyệt, bọn họ đã hoàn toàn chịu thua. Bạc Uyển Như được gọi tới phòng hội đồng.

Cô ta khi vừa nhận được thông tin còn rất ngờ vực, trên khuôn mặt viết rõ hai từ hoang mang, vừa đi vừa cảm thấy khó hiểu trước việc bản thân bị gọi lên trên đó. Với cả, Bạc Uyển Như nghe nói hình như hiệu trưởng cũng đang chờ đợi mình. Bất giác cô ta rùng mình, hai từ bất an xuất hiện trong tâm trí Bạc Uyển Như, cô ta linh cảm dường như sắp xảy ra chuyện gì đó.

Rốt cuộc nguyên nhân là gì?

Hay là liên quan tới việc cô ta hại Dương Ánh Nguyệt?



Ý nghĩ ấy vừa mới lóe lên đã bị Bạc Uyển Như gạt phăng sang một bên. Cô ta động viên, an ủi bản thân rằng điều mình làm hôm đó chả ai trông thấy cả, phòng học chẳng có camera để chứng minh, Bạc Uyển Như hoàn toàn an tâm. Đoán rằng gọi tới vì vấn đề học hành thôi, dẫu sao thời gian vừa rồi cô ta bận yêu đương với Trương Lạc Vĩ, bỏ bê việc chính, thành tích sa sút nên chuẩn bị nghe khiển trách.

Tuy nhiên, cửa phòng hội đồng vừa được đẩy ra, Bạc Uyển Như nhìn thấy mấy giáo viên cùng hiệu trưởng đầy quyền lực ngồi phía trước, đã thế Dương Ánh Nguyệt cùng Triệu Mạc Ngôn đứng bên cạnh, khả năng đang chờ cô ta tới. Lông mày trên khuôn mặt Bạc Uyển Như bất giác nhíu chặt, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch thình thịch như trống đánh liên hồi.

Chưa kịp định hình mọi chuyện, bên tai cô ta vang lên âm thanh: “Bạc Uyển Như, em ngay lập tức bước tới đây cho cô, cô đang muốn hỏi em một số chuyện đây.”

“Dạ.” Hai bả vai Bạc Uyển Như run lên bần bật, toàn thân cứng ngắc bước về phía trước.

Đánh mắt xung quanh một lượt, cô ta mấp máy môi, lên tiếng hỏi: “Chẳng biết mọi người gọi em tới đây là có việc gì vậy ạ?” Hướng mắt sang Dương Ánh Nguyệt đứng bên cạnh, Bạc Uyển Như nhướng mày, tâm trạng thấp thỏm.

“Bạn học Bạc Uyển Như, trước khi kỳ thi thử diễn ra cô từng dặn dò em cùng các bạn trong lớp kỹ càng rồi chứ?” Những ngón tay cô giáo đan xen vào nhau, chống cằm, đanh thép nhấn mạnh từng chữ:

“Kỳ thi này diễn ra công bằng và đánh giá một cách khả quan nhất, nếu sử dụng tài liệu mà bị phát hiện nhất định phải chịu hình phạt rất nặng. Bạc Uyển Như, em liệu có để những lời cô nói vào tai mình không?”

Thanh âm giống hệt với một nhát dao chí mạng đánh thẳng vào tâm trí Bạc Uyển Như, sắc mặt cô ta ngay lập tức co rúm, tái nhợt chẳng có lấy một cắt máu, bàn tay bất giác cuộn tròn thành nắm đấm, gân xanh chằng chịt khắp nơi. Lồng ngực Bạc Uyển Như phập phồng lên xuống, mi tâm cô ta run rẩy nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt hiệu trưởng dán chặt về phía Bạc Uyển Như dường như đang chờ đợi xem cô ta trả lời ra sao, hiện tại, cô ta căng thẳng đến mức khó miêu tả được thành lời.

Bạc Uyển Như hít một hơi thật sâu, lắp ba lắp bắp trả lời: “Dạ… em đương… đương nhiên hiểu… hiểu rõ ạ…”

Cô ta dường như nhận ra nguyên nhân bản thân bị gọi tới nơi này, dù vậy, Bạc Uyển Như tự an ủi bản thân rằng chỉ cần nhất quyết chối cãi, không bằng không chứng thì đừng hòng một ai bắt lỗi được mình.

“Thế em liệu có tuân thủ theo quy định nhà trường đưa ra?” Giáo viên nhăn mặt, tiếp tục nói: “Bạc Uyển Như, nếu em làm những điều sai trái thì thành thật khai báo sẽ được hưởng khoan hồng từ nhà trường.”



Bọn họ muốn nghe chính miệng Bạc Uyển Như thừa nhận.

Tuy nhiên, cô ta nhất quyết chối cãi, lắc đầu, ưỡn ngực khẳng định: “Thưa cô, em xin đảm bảo bản thân hoàn toàn chấp hành nghiêm chỉnh ạ.” Thanh âm thốt ra từ miệng ấp úng chứa đầy sợ hãi.

“Em!!!”

Cô giáo tức đến mức nghẹn họng.

Cơ hội đều dâng cho Bạc Uyển Như hết rồi mà đối phương chẳng biết nắm lấy.

Dương Ánh Nguyệt chứng kiến cô ta ngụy biện từ nãy đến giờ chỉ biết lắc đầu cảm thán, thở dài một tiếng, khinh bỉ mở miệng: “Bạc Uyển Như, cậu đúng là chẳng biết đường hối cải nhỉ dù thầy cô đang cho cậu cơ hội. Những gì cậu làm trong phòng thi hôm đó ai nấy đều biết hết rồi, cậu dù có tiếp tục chối cãi đi chăng nữa thì cũng phí công vô ích thôi.”

Nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt Dương Ánh Nguyệt tràn ngập phẫn nộ, may mắn Triệu Mạc Ngôn nắm tay cô nhắc nhở người con gái bình tĩnh chứ nếu không Bạc Uyển Như xong đời từ lúc đối phương xuất hiện trước mặt cô rồi.

“Cậu đừng ăn nói linh tinh. Tôi rốt cuộc đã làm gì chứ?” Bạc Uyển Như trợn ngược hai mắt, gầm gừ: “Dương Ánh Nguyệt, bằng chứng chẳng có đừng phát ngôn bừa bãi, coi chừng tôi kiện cậu tội phỉ báng đấy. Tới lúc đó dù gia đình cậu quyền thế cỡ nào cũng khó mà thoát được tội.”

Người con gái khoanh tay trước ngực lạnh lùng cười nhạt, tặng cho Bạc Uyển Như cái nhìn mỉa mai. Nụ cười trên môi Dương Ánh Nguyệt dọa sống lưng đối phương đổ đầy mồ hôi hột.

Mở điện thoại ra, đặt xuống trước mặt Bạc Uyển Như, cô nàng nhấn mạnh: “Ai bảo tôi chẳng có chứng cứ? Bạc Uyển Như, tốt nhất cậu nên xem cho kỹ, đây là thứ gì? Tới lúc đó đừng hòng chối cãi dù chỉ nửa lời.”



Bạc Uyển Như hoang mang cầm lấy điện thoại xem đoạn video được Dương Ánh Nguyệt ghi lại. Rất nhanh sau đó, bàn tay cô ta ngay lập tức run rẩy cứ như thể bị ai đó rút cạn sức lực, trên mặt hiện rõ từ kinh hãi, cổ họng nghẹn ứ bị thứ gì đó chắn ngang.

Cô ta lồng ngực phập phồng, mấp máy môi, thở hồng hộc giải thích: “Em… em…”

“Bạn học Bạc Uyển Như, tôi cực kỳ thất vọng về em.” Cô giáo trợn trừng mắt:

“Đã mang tài liệu vào phòng thi thì thôi lại còn hãm hại bạn Dương Ánh Nguyệt, cố tình giữ im lặng vì thù hận riêng mà gây ảnh hưởng tới những người xung quanh. Đây là môi trường học tập chứ chẳng phải nơi để em ganh ghét, ghen tị với bạn học ở đây. Tôi từng cảnh báo em rất nhiều lần, cho em cơ hội thừa nhận mọi chuyện nhưng em nhất quyết che giấu bằng được, tôi đúng là rất tức giận. Lần này thì em nhất định phải chịu kỷ luật nghiêm ngặt đến từ nhà trường, khó lòng mà thoát được.”

Bạc Uyển Như chân tay luống cuống, mặt mày nhăn nhó: “Cô ơi em…”

“Khỏi cần giải thích, chúng tôi chả dám nhận.”

Và sau đó, thông tin Bạc Uyển Như cố tình hãm hại Dương Ánh Nguyệt được nhà trường chính thức công khai trước toàn thể học sinh, cô ta còn bị hiệu trưởng trực tiếp chỉ trích trước mặt mọi người dưới giờ chào cờ. Bạc Uyển Như mất hết mặt mũi trước ánh mắt kì thị tới từ những học sinh bên dưới. Và cô ta bị đình chỉ học ba tuần.

Lúc chạm mặt cô ta, Dương Ánh Nguyệt lườm nguýt, hừ lạnh một tiếng: “Bạc Uyển Như, tốt nhất cậu nên cảm thấy may mắn vì tôi chưa trực tiếp ra tay xử lý, nếu không mọi chuyện sẽ chẳng đơn giản như thế này đâu, nhớ cho kỹ vào.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK