• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bạn học Dương Ánh Nguyệt, mau lên văn phòng, cô chủ nhiệm có việc tìm kìa."

Trong lúc cô nàng đang trêu ghẹo cậu bạn Triệu Mạc Ngôn bên cạnh với những lời khiến người hay ngại ngùng như cậu ấy đỏ mặt tía tai, nụ cười trên môi Dương Ánh Nguyệt kéo dài tới tận mang tai, thì đột nhiên có bạn học chạy vào, đứng ở cửa lớp hớt ha hớt hải, thở hồng hộc báo tin. Người con gái bất chợt ngẩng đầu, nhướng mày nhìn về phía đối phương.

Gương mặt Dương Ánh Nguyệt viết rõ hai chữ hoang mang.

Cô mở miệng, thắc mắc: "Cô giáo tìm tôi có việc gì thế?" Trước đây Dương Ánh Nguyệt chưa từng bị giáo viên, đặc biệt là cô chủ nhiệm yêu cầu gặp riêng giống thời điểm hiện tại, nên đương nhiên cảm thấy khó hiểu.

Rốt cuộc là chuyện gì?

"Sao mà tôi biết được." Đối phương lẳng lặng đi về chỗ ngồi, phẩy tay nhàn nhã cất giọng: "Mau tới đi, không chỉ có giáo viên chủ nhiệm mà mấy thầy cô dạy môn chính cũng đang có mặt. Hình như họ đang gấp gáp lắm, đừng trì trệ coi chừng bị mắng." Cô bạn nảy sinh lòng tốt, thầm nhắc nhở.

Dù Dương Ánh Nguyệt chưa tìm ra nguyên nhân mà bản thân bị gọi tới văn phòng là gì, nhưng cô vẫn gật đầu: "Tôi biết rồi, tới ngay đây. Cảm ơn vì đã thông báo." Cô nàng nhanh chóng đứng dậy, trước khi rời khỏi tiện thể chọc ghẹo Triệu Mạc Ngôn vài câu, huých vai chàng trai khoái chí mở miệng: "Bạn học, cậu nhớ ngồi đây đợi tôi nhá, tôi đi lát rồi về ngay. Đừng chạy lung tung, tôi chả biết cậu ở chỗ nào mà tìm, và còn đừng nhớ tôi quá. Lát về tôi chơi với cậu sau."



Dương Ánh Nguyệt nháy mắt thả thính, sau đó cô nàng ung dung bước ra khỏi lớp học, nụ cười trên môi ngày càng đậm dần.

Triệu Mạc Ngôn xấu hổ nhắc nhở: "Bớt bớt giùm tôi, cậu mau đi nhanh lên, cô giáo chắc đang gấp gáp tìm cậu lắm. Cẩn thận trễ thời gian thì hỏng bét."

Đến cạn lời với Dương Ánh Nguyệt.

Các bạn học trong lớp đã quá quen với cảnh tượng vừa rồi, ngày nào bọn họ cũng được nghe mấy lời sến sẩm, tán tỉnh từ miệng Dương Ánh Nguyệt đối với Triệu Mạc Ngôn. Cảm giác như đi học mà trong lớp có một cặp đôi tuy chưa thành thế này thì ngoài kiến thức ra ai nấy đều ôm lấy một rỏ cơm cún về nhà. Mà Trương Lạc Vĩ mấy ngày vừa rồi đang tham gia tập trung vào câu lạc bộ nên chẳng mấy để ý, học sinh trong lớp muốn hóng drama mà khó thành.

Cùng thời điểm đó, Dương Ánh Nguyệt đã đặt chân tới văn phòng giáo viên, cô đẩy cửa ra, cúi đầu lịch sự chào hỏi: "Dạ em đến rồi ạ."

Vừa mới bước vào bên trong, đập vào mắt cô nàng là giáo viên chủ nhiệm đang ngồi trước bàn làm việc, dường như đang chờ mình tới, xung quanh là hai thầy giáo dạy bộ môn.

"Học sinh Dương, em ngồi xuống đây, cô đang có chuyện cần nói với em."

Dương Ánh Nguyệt lẳng lặng làm theo.

Ngồi xuống ghế, bàn tay người con gái cuộn tròn thành nắm đấm, bất giác hỏi: "Cô à, cô tìm em vì vấn đề gì vậy?"

Cô thích sự đang tò mò về lý do bị gọi tới.

"Bạn học Dương Ánh Nguyệt, hiện tại trong trường cô nghe các bạn đồn thổi chuyện giữa em và Triệu Mạc Ngôn là như thế nào? Cô muốn em cho cô một lời giải thích."



Giáo viên chủ nhiệm trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Tại sao em với Triệu Mạc Ngôn lại dính dáng tới nhau? Em ấy đang tập trung cho kỳ thi olympic sắp tới, em hiểu mà đúng chứ?" Ánh mắt hoài nghi dán chặt lên người Dương Ánh Nguyệt.

Cùng với đó là những tiếng thở dài não nề.

Việc Dương Ánh Nguyệt ngừng theo đuổi Trương Lạc Vĩ và chuyển sang anh chàng mọt sách Triệu Mạc Ngôn hiện tại đang ầm ĩ trong trường rồi, giáo viên muốn biết cũng vô cùng dễ. Hơn nữa, Dương Ánh Nguyệt ở đây khá nổi, nhiều sự chú ý được đặt lên người cô nàng, đồng thời cô công khai giành nam thần trong lòng hội chị em khiến ai nấy đều để mắt tới. Và tin đồn kinh thiên động địa đã đến khi Dương Ánh Nguyệt thản nhiên ở trước mặt các bạn học khoác tay thân mật, trêu chọc Triệu Mạc Ngôn dọa họ ngạc nhiên đến mức há hốc mồm khi trước đó cô nàng còn dính chặt lấy Trương Lạc Vĩ.

Thế là những lời đồn thổi ngày càng tăng.

Triệu Mạc Ngôn từ một người gần như vô hình nay lại bị chú ý nhiều hơn.

Và việc này truyền tới tai giáo viên.

Chính vì thế, họ mới gấp gáp cho gọi Dương Ánh Nguyệt để hỏi tình hình. Dù sao Triệu Mạc Ngôn là con cưng trong lòng các thầy cô, lúc nào cũng ngoan ngoãn học tập nay bị Dương Ánh Nguyệt để ý tới, kỳ thực họ hơi bất ngờ lẫn có chút khó chịu. Yêu sớm nhà trường không cấm, tuy nhiên, Triệu Mạc Ngôn, niềm tự hào trong lòng giáo viên cần phải quan tâm hơn một chút.

Dương Ánh Nguyệt mới đầu hơi ngờ vực, tuy nhiên, ngay sau đó, cô cong môi cười, gật đầu thừa nhận: "Đúng như những gì các bạn ấy đồn, em đang theo đuổi bạn học Triệu Mạc Ngôn ạ. Hóa ra đây chính là nguyên nhân thầy cô gọi em tới sao? Nhưng quan trọng là vấn đề ở đây là gì mới được chứ em thấy chuyện này bình thường mà."

Cô híp mắt chờ đợi câu trả lời.

"Bạn học Dương, đúng là nhà trường chúng ta để các em thoải mái trong vấn đề này, nhưng Triệu Mạc Ngôn…" Ngập ngừng một chút, cô giáo chủ nhiệm tiếp tục mở lời:



"Bạn ấy là một học sinh ngoan, huống chi còn thuộc đội tuyển trong trường, đặc biệt tiền đồ tương lai rộng mở, cuối cấp rồi nên cần tập trung cao độ vào việc học hành. Dương Ánh Nguyệt, em hiểu ý cô cùng các thầy đang muốn nói là gì đúng chứ? Chúng tôi chẳng cấm, em hoàn toàn có thể tự do làm những việc mình thích, tuy nhiên hy vọng em hãy tiết chế một chút, để Triệu Mạc Ngôn có chút không gian riêng. Cô chả rõ nguyên nhân em với Trương Lạc Vĩ tự nhiên ngừng lại và đối tượng biến thành Triệu Mạc Ngôn, nhưng mà nếu em thật sự thích cậu ấy thì hãy để bạn thoải mái phát triển. Sau này khi các em đỗ đại học rồi thì tự do thích làm gì cũng được."

Một tràng dài tuôn ra từ phía giáo viên, những người xung quanh nhanh chóng gật đầu tán thành.

Bọn họ lo lắng về Triệu Mạc Ngôn là điều hoàn toàn dễ hiểu khi cậu học sinh ngoan ấy mấy năm nay đều đạt được thành tích ấn tượng, chỉ cần kỳ thi sắp tới đạt giải cao là được những trường đại học top đầu cả nước tuyển thẳng, sợ rằng Triệu Mạc Ngôn bị Dương Ánh Nguyệt lay động, mềm lòng lao đầu vào việc yêu đương bỏ bê học hành thì khổ. Cuối cấp rồi, thi cử đang vô cùng căng thẳng. Ai nấy đều mong Dương Ánh Nguyệt hạn chế, đặc biệt nếu dừng thì càng tốt, về sau hãy hành động.

Chưa hết, thành tích cô gái đang ngồi trước mặt họ thành tích dạo gần đây đều ở mức tầm trung, khó mà bật lên được, rất có khả năng kéo theo Triệu Mạc Ngôn xuống.

Dương Ánh Nguyệt cười, mở miệng trả lời: "Em biết mọi người quan tâm tới Triệu Mạc Ngôn, tuy nhiên em cảm thấy cân bằng giữa việc học và yêu đương hoàn toàn có thể mà. Huống chi học nhiều quá chả tốt chút nào, ít nhất cũng nên dành thời gian để bản thân thư giãn chứ. Cô giáo và cả mọi người nữa, em với Triệu Mạc Ngôn tự biết làm gì, đặc biệt còn dựa vào nhau cải thiện thành tích cũng ổn mà."

"Vấn đề này…" Giáo viên chủ nhiệm nhíu mày.

Cô nàng phẩy tay, vỗ ngực đảm bảo: "Thầy cô cứ yên tâm, em tuyệt đối không hại Triệu Mạc Ngôn đâu, cậu ấy thích làm gì thì em vẫn ủng hộ. Đặc biệt là việc học hành, em nhất định chẳng khiến cậu ấy ảnh hưởng gì hết." Dương Ánh Nguyệt khẳng định.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK