• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thành Đông Kinh luôn đi đầu trong việc tạo ra những xu hướng thẩm mỹ. Hôm nay có phụ nữ thích giày dây rối, ngày mai các nàng lại cảm giác giày thêu phù dung đỏ rực mới đẹp nhất. Thậm chí vì muốn khoe mốt thời trang mà còn cố ý sải bước thật dài trên đường, giả ngượng ngùng để lộ đôi giày mới của mình qua làn váy, y hệt như mấy ả dâm phụ lượn qua lượn lại hằng ngày trên phố.

Hiển nhiên, cảm quan của các nàng với mỹ nam tử cũng vậy. Gặp nam nhân như Phan An đi trên đường, sẽ có phụ nhân chẳng ngại ngần mà ném trái cây lên người hắn, hệt như khỉ bị chọc giận vậy. Bọn họ nhiệt tình quá độ nên từng giết chết mỹ nam tử nổi danh nhất trong lịch sử Trung Quốc Vệ Giới. Nghe đồn người đàn ông mặt hoa da phấn này đã bị mấy cô gái trên đường điên cuồng dọa chết ngất.

Phụ nữ Đại Tống tương đối hàm súc nên các nàng càng thích đàn ông có tài hoa. Chẳng hạn như tài tử Liễu Vĩnh mà hoàng đế đang ghét thậm ghét tệ.

Thiết Tâm Nguyên đã từng gặp Liễu Vĩnh, y chỉ là một lão già giơ xương có chòm râu dê mà thôi. Vì quanh năm suốt tháng lượn lờ trong thanh lâu, nên sức khỏe của y đã giảm sút nghiêm trọng.

Tài tử thật sự thì quá ít. Rất nhiều tài tử đến thanh lâu mà còn ngâm không nổi mấy câu đại loại như "Bên bờ dương liễu, trăng tàn gió mai", nên hiện giờ trong thanh lâu xuất hiện đủ các thể loại nhân vật quái đản, chúng chỉ hy vọng chiếm được nụ cười của các cô nương.

Hôm nay, Hồi Xuân Các xuất hiện một hán tử rất khác biệt. Thân hình tráng kiện vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn rắn rỏi với lồng ngực rộng. Hắn ngồi xuống, tựa như một tòa tháp sắt vững chãi.

Ở Đại Tống rất ít khi nhìn thấy đàn ông to con như vậy.

Khá nhiều cô nương không thể kiềm chế mà len lén liếc nhìn.

Lúc hắn đi ngang qua, mấy cô nương đều vẫy vẫy khăn tay muốn mời gọi.

Hán tử ngồi uống rượu trong đại sảnh được một lúc lâu. Hắn là một vị khách vô cùng hào phóng, bất luận cô nương nào tới uống với hắn một chén thì đều được tung cho một túi tiền. Mặc dù lúc chụp nó hơi chật vật, còn khiến mọi người được một trận cười to, nhưng có không ít cô nương nối đuôi nhau bước tới.

Hoa Nương không biết tối hôm nay vận khí của mình sao lại tốt như vậy, được vị hào khách này giữ lại phục vụ hắn uống rượu. Ngay cả cô nương Mỵ Châu đẹp nhất lâu này cũng chỉ được bồi hắn một chén mà thôi.

Uống hết ba bát rượu lớn, Hoa nương đã thấy choáng váng mặt mày. Dù rất muốn cất ba túi tiền trên lưng vào phòng của mình, nhưng sau hai lần thử liên tiếp nàng không tài nào đứng lên nổi.

Hán từ cười to sảng khoái, ôm ngang eo Hoa nương, chân trái hất ba cái thì ba túi tiền đã yên vị trên vai hắn.

Mất thấy Hoa nương bị hán tử ôm lên lầu, khách làng chơi trong Hồi Xuân Các hú hét kích động như sói tru.

Ở phía trước tú bà vẫy khăn tay dẫn đường, một mặt khen hán tử cường tráng, một mặt nói quy củ ở đây. Chưa dứt lời thì đã bị túi tiền nặng trịch nện vào lồng ngực, ả vội ôm chặt lấy oán giận hán tử đã vùi dập vốn liếng sinh nhai của mình.

Khi tiếng kêu sợ hãi của Hoa nương vọng ra từ trong phòng , trong lầu ai nấy đều dựng hết cả lỗ tai lên nghe ngóng, bất luận là nam hay nữ thì trên mặt đều lộ vẻ dâm tiện.

Tiếng kêu của Hoa nương nhỏ dần rồi im mặt, mọi người trong thanh lâu giờ mới gần như hồi tỉnh, không ai phát hiện ra quá trình này đã diễn ra bao lâu.

Tiếng trống gõ qua ba hồi, hán tử mới xuất hiện từ phòng Hoa nương, bước đi vững vàng long tinh hổ mãnh, tên quy nô tiễn khách hết sức thán phục hắn.

- Hoa nương mệt quá nên thiếp đi rồi, trước buổi trưa mai chớ gọi nàng dậy. Đại gia ta bao nàng!

- Ngài thật là người thương hoa tiếc ngọc…

Hán tử không thèm nhìn sang cánh tay của tú bà đang cọ cọ vào ngực mình, bước nhanh về phía cửa lớn đi ra ngoài.

Đêm nay Thiết Tâm Nguyên tâm huyết dâng trào, không tài nào ngủ được, cầm quyền sách ngồi trước ngọn đèn thì không lọt một chữ vào đầu.

Mẫu thân đã ra giục hắn đi ngủ ba lần, hắn vẫn ngồi đó bần thần ngồi nhìn ngọn đèn trước mặt suy nghĩ vẩn vơ.

Ngọn lửa trên tim đèn chợt bùng lên, lóe ra ánh sáng đỏ rực rồi lại từ từ tối dần.

- Nhất định có chỗ nào đó không đúng!

Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm, mãi đến khi hắn chẳng thể phát hiện ra mình quên mất gì, tai nghe tiếng mõ bên ngoài gõ bốn lần, mới ngáp dài bỏ đi ngủ.

Hình thể hán tử mặc dù to lớn, nhưng lại di chuyển rất nhanh, giống như bóng ma vờn quanh đường phố. Phu canh chỉ cảm thấy một cái bóng hư ảo lướt qua, khi nhìn kỹ lại thì đã không phát hiện được gì.

Lắc lắc đầu, y tiếp tục gõ mõ, bước chầm chậm về phía Hoàng thành.

- Trời nóng khô hanh, cẩn thận củi lửa…

Hán tử đứng trong bóng đêm, lạnh lùng nhìn về phía nhà Thiết gia tối thui bên kia đường, ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng lóa, lại liếc mắt quan sát thị vệ Hoàng thành không ngừng tuần tra. Hắn co người lại lui vào trong bóng tối, chớp mắt đã biến mất không còn bóng dáng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK