Mục lục
Chuyện Ta Không Biết
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phó Uyên Di ngồi trên băng ghế dài bên cạnh Vương Phương, nghe đến chán ngấy mấy âm thanh nói hát thô kệch, lại đuổi hết mấy người đến bắt chuyện, Du Hân Niệm vẫn còn ở trong phòng chưa chịu ra.
Nàng lay động sợi dây xích vẫn luôn nắm trong tay, Du Hân Niệm lúc này mới chậm rãi theo hướng sợi xích bay trở về.
"Sao?" Thấy Du Hân Niệm mãi vẫn không nói chuyện, Phó Uyên Di hắng giọng một tiếng, "Nghe được gì không?".
Du Hân Niệm đứng ở trước mặt nàng, đầu cúi gục, thần sắc cô đơn, quả thực là dáng vẻ của một kẻ cô độc đáng thương không nhà để về.
Du Hân Niệm không nói lời nào, Phó Uyên Di cũng không hỏi nàng nữa, vỗ vỗ vai đẩy nàng về phía trước trở vào trong thân thể Vương Phương.
Tứ chi nhẹ tênh bỗng chốc trở nên nặng nề, Du Hân Niệm trở vào trong thân thể Vương Phương đầu tiên là kiềm chế không được mà nôn một trận. Phó Uyên Di vuốt lưng giúp nàng: "Ai nha nha, là tôi sai rồi."
Du Hân Niệm lồng ngực không ngừng phập phồng, quay đầu lại nhìn nàng: "Cô...... sai cái gì?".
"Không nên nghĩ cách cho cô."
"......"
"Đi về nghỉ ngơi trước đi."
Du Hân Niệm nhìn thấy Lô Mạn cùng trợ lý leo lên xe, nhớ lại cuộc đối thoại giữa nàng ấy và Lưu Khả, cảm giác cực kỳ khó chịu.
"Phó tiểu thư, nhờ cô giúp tôi một chuyện." Du Hân Niệm lôi kéo hai tay Phó Uyên Di, giọng nói khẩn thiết.
"Không được." Không đợi nàng nói xong lời thỉnh cầu, Phó Uyên Di đã quyết đoán cự tuyệt nàng.
"Cô......"
Phó Uyên Di nói: "Cô muốn lại một lần nữa thoát ly thân thể Vương Phương để theo dõi Lô Mạn có phải không? Không thể được."
"Vì sao?!"
"Tách rời cảng tránh gió của cô càng thường xuyên, cô sẽ càng dễ dàng hóa thành ác quỷ. Cho dù cô may mắn tránh được một kiếp, giữa hồn phách của cô và thân thể của Vương Phương vốn dĩ không có Khóa Tâm, sẽ càng ngày càng không phù hợp. Cô tách khỏi thân thể Vương Phương vượt quá khoảng cách 1km, nguy hiểm sẽ gia tăng rất nhiều. Trước đó sở dĩ tôi đem hồn phách của cô kéo ra, là bởi vì có tôi nắm giữ trong tay thì có thể giảm thiểu mức độ nguy hiểm. Quan trọng nhất là cô sẽ không thể liên tục chịu đựng nổi, thể trọng của Vương Phương đang sụt giảm nhanh chóng, sau khi trở lại nhập thể có bao nhiêu khó chịu, chính cô hẳn là rõ ràng nhất."
Xe của Lô Mạn đã sắp sửa chạy ra khỏi cổng rồi, rồi sẽ biến mất khỏi tầm nhìn của nàng.
"Tôi sẽ cẩn thận, thật đó, hơn nữa linh hồn xuất khiếu đã nhiều lần như vậy cũng không có vấn đề gì, không phải là trong vòng bảy ngày phải trở lại sao? Tôi không cần đến bảy ngày, rất nhanh sẽ trở lại."
"Không được."
"Phó Uyên Di!" Du Hân Niệm siết chặt lấy cánh tay đối phương, trong mắt lấp lánh nước, nhưng trên gương mặt lại tràn đầy quật cường. Lúc gọi lớn cái tên "Phó Uyên Di" nàng vừa vội vừa giận, nhìn thấy rõ ràng Phó Uyên Di không có biểu cảm tranh chấp, giọng nói của nàng yếu hơn nữa, gần như là cầu xin, "Xem như tôi cầu xin cô...... Cô giúp tôi lần này đi, chuyện này đối với tôi mà nói thật sự rất quan trọng!".
"Không được." Phó Uyên Di giọng chắc như đinh đóng cột.
Không có Phó Uyên Di hỗ trợ Du Hân Niệm căn bản không thể xuất khỏi thân thể Vương Phương được, nàng nghiến chặt răng, định chạy bộ đuổi theo, lại đột nhiên nghe Lưu Khả ở sau lưng nàng gọi lớn: "Này! Vương Phương! Cô lại đây!".
Bàn chân sắp cất bước đột nhiên dừng lại.
"Làm gì vậy hả, gọi cô đấy, đến đây!" Lưu Khả cáu kỉnh trở vào trong phòng, mở cửa ra cho nàng.
Đuổi theo Lô Mạn, ký ức của Lưu Khả, rốt cuộc là thứ nào quan trọng hơn?
Cứ cho là nàng có thể đuổi theo Lô Mạn, bắn ra Nhiếp Hồn Tên thu lấy Huyết Tâm của nàng ấy. Nhưng mà hiện tại Lưu Khả đối với nàng không hề phòng bị, bản thân Lô Mạn lại là một người có lòng phòng bị rất mạnh, đừng nói là tác động đến tâm tình của nàng ấy để lấy Huyết Tâm, ngay cả việc tới gần nàng ấy cũng chưa chắc làm được.
Phó Uyên Di ở phía sau nàng khẽ nói: "Vất vả lắm mới kề cận được Lưu Khả, đừng vì nhất thời tùy hứng mà làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch."
Du Hân Niệm nhắm mắt lại, rất không cam tâm, nhưng nàng biết Phó Uyên Di nói đúng.
Du Hân Niệm nghiến răng, xoay người sượt qua vai Phó Uyên Di đi trở lại vào phòng của Lưu Khả.
Lưu Khả cũng đã sức cùng lực kiệt, vọt đi tắm sau đó liền leo lên giường nằm, nói với Du Hân Niệm: "Cô có mang theo thập phương kính chứ?".
Du Hân Niệm không nói gì, chỉ gật gật đầu.
"Cô chiếu thử cho tôi, xem trong phòng này có quỷ không?"
Du Hân Niệm cứng nhắc cầm thập phương kính xoay người chiếu một vòng quanh căn phòng.
"Mẹ nó, quỷ cũng kinh sợ không dám xuất hiện. Nhưng cô nói xem tôi tại sao vẫn còn xui xẻo như vậy chứ? Chính là họ Lô vừa rồi, nếu còn đến nữa cô đuổi đi cho tôi, có nghe không?"
Thấy đối phương vẫn không nói chuyện, Lưu Khả cố ý xoay người lại nhìn thoáng qua. Hai mắt đờ đẫn của Vương Phương tựa như còn chưa tỉnh ngủ, sắc mặt vừa trắng vừa vàng nhìn qua so với nàng còn tang thương hơn.
"Quên đi quên đi, dù sao cô cũng không hiểu." Lưu Khả phất tay, "Cô giúp tôi quan sát thật kỹ tình huống trong phòng là tốt rồi, không được lười biếng a."
Lưu Khả ngủ rất nhanh, Du Hân Niệm ngồi ở trong phòng, từng cơn khó chịu do linh hồn xuất khiếu lại dâng lên. Không chỉ muốn nôn mửa, mà các khớp xương toàn thân cũng đều căng siết, trong mạch máu tựa hồ có cây kim châm vô hình, nó bơi tới chỗ nào, chỗ đó liền đau đớn dữ dội.
Du Hân Niệm gục đầu xuống, mạnh mẽ kiềm chế.
Xe của Lô Mạn chạy đến khu vực nội thành, một mạch tiến thẳng ra bờ biển.
Khi đến được bến cảng thì bầu trời đã đầy sao, chiếc du thuyền "Lady Sheena" của nàng vẫn đậu ở đó, giống như một con thú nhỏ ngủ say.
"Sao cô lại đến đây?"
Lô Mạn quay đầu lại, thấy xe của Tương Tranh Thanh không biết từ lúc nào đã dừng ở phía sau nàng.
Lô Mạn chỉ nhìn nàng một cái, không nói chuyện, đem ánh mắt vòng trở về, không biết là đang nhìn mặt biển, màn đêm, hay là Lady Sheena.
Tương Tranh Thanh từ trong xe bước ra, đứng ở bên cạnh nàng. Hai người cứ như vậy yên lặng không nói gì.
Sau khi mặt trời xuống núi thời tiết không hề ấm áp, khí lạnh trong từng cơn gió lại càng rõ rệt hơn.
Tương Tranh Thanh đứng một lúc cũng mệt, liền ngồi xuống trên bờ cát, kéo theo Lô Mạn cùng ngồi.
"Tôi còn tưởng cô sẽ không tới chỗ này chứ." Tương Tranh Thanh nhìn số hiệu của Lady Sheena, đã nhiều năm như vậy, chiếc du thuyền này cũng chưa từng ra khơi, tựa như Lô Mạn chưa bao giờ đến mộ Du Hân Niệm nhìn qua một lần.
Tương Tranh Thanh nhìn sườn mặt của Lô Mạn, Lô Mạn nhìn phía trước, bất đắc dĩ trầm mặc, đây là cảnh tượng mà Tương Tranh Thanh vô cùng quen thuộc.
.........Lưu Khả ngủ cũng không thực sự yên ổn, từng giấc mộng hỗn loạn cứ kéo đến nối tiếp nhau.
Cửa sổ trong phòng đều đóng kín, rất ngột ngạt, đầu ngón chân cũng khô quắt. Lưu Khả từ từ nhắm hai mắt, phía sau lưng giống như đang dán vào một cái đáy nồi nóng rực, mồ hôi ướt đẫm cả áo ngủ của nàng.
Nàng không nhịn được mà trở mình một cái, nằm nghiêng người, cảm giác như có cái gì đó chắn trước mặt, nàng yếu ớt mở mắt ra, khuôn mặt đáng sợ của Khương Cầm đột nhiên hiện ra trước mắt nàng!
"A — a a a –!" Lưu Khả bừng tỉnh la hét, Du Hân Niệm đang ở phòng bên trong lén lút tìm kiếm manh mối cũng bị dọa một trận. Nàng vội vàng buông máy tính của Lưu Khả xuống, cầm thập phương kính che ở trước ngực, giả vờ như đang ở trong phòng tuần tra dò xét, bước nhanh đi ra hỏi:
"Làm sao vậy Lưu tiểu thư?"
Lưu Khả giống như vừa mới từ trong dòng nước trồi lên, cả người đều là mồ hôi, cơn ác mộng vừa rồi thực đáng sợ, làm hại bàng quang của nàng buông lỏng tựa hồ chảy ra vài giọt nước tiểu......
"Tôi...... Khốn kiếp...... Mẹ nó lại là cái giấc mơ này!" Lưu Khả giận dữ đứng dậy, đang muốn mắng Du Hân Niệm mấy câu để trút giận, ánh mắt vừa chuyển qua nàng liền hoàn toàn sững sờ, huyết sắc trên mặt trong thoáng chốc biến mất hoàn toàn, cực kỳ hoảng sợ mà nhìn Du Hân Niệm.
Du Hân Niệm cũng bị vẻ mặt này của nàng ta làm cho sợ, không biết đã xảy ra chuyện gì.
"A......" Lưu Khả run run ngón tay chỉ vào thập phương kính trong tay Du Hân Niệm, Du Hân Niệm cúi đầu xuống nhìn, thập phương kính mơ hồ ánh ra một quầng màu đen phía sau Lưu Khả, giống như người lại không phải người, đang nhếch miệng cười.
"Quỷ –! Quỷ a a a –"
Lưu Khả té nhào lao như bay ra khỏi phòng, Du Hân Niệm tuy rằng cũng sợ hãi, nhưng dù sao chính mình cũng là quỷ, liều lĩnh cầm thập phương kính hướng đến giữa bóng đen vừa rồi nhìn lại, nhưng mà lại không nhìn thấy gì cả.
Không đúng, nếu như có quỷ thì nàng có thể nhìn thấy.
Lưu Khả vừa ra khỏi cửa liền đâm sầm vào Phó Uyên Di, trong sân đáng lẽ đang ồn ào náo nhiệt thế mà lại chỉ có một mình Phó Uyên Di, hoang vắng như nơi thôn dã. Phó Uyên Di đỡ lấy Lưu Khả hỏi: "Làm sao vậy?".
"Quỷ! Ở bên trong!" Lưu Khả lúc này rõ ràng là đã tè ra quần rồi.
Phó Uyên Di khẽ nhíu mày, cầm dù đi về phía căn phòng.
Lưu Khả chăm chăm dõi mắt nhìn theo Phó Uyên Di đi vào phòng, thấy nàng sau khi đi vào bên trong cũng không có động tĩnh gì, một lúc lâu không có người đi ra cũng không có người lên tiếng, Lưu Khả run cầm cập tiến đến gần, ló đầu hướng vào bên trong dò xét.
"Đại sư, cô còn ở đó không?"
"Suỵt." Phó Uyên Di đứng ở chính giữa căn phòng, bung mở cây dù màu đen mà nàng đã mang theo, tựa hồ đang tìm cái gì đó.
"Đại sư, cô đang chơi trò gì vậy chứ?" Lưu Khả hỏi.
Phó Uyên Di không để ý tới nàng, ngón trỏ vẫn đang dán trên môi, ý bảo nàng đừng lên tiếng. Lưu Khả phát hiện trên cửa sổ phòng không biết từ lúc nào đã bị viết lên một ký hiệu màu đỏ cổ quái, trên ký hiệu lải rải một ít bột màu vàng, nhìn qua thực dọa người.
Bóng đen đã không thấy nữa, bộ dáng hiện tại của Phó Uyên Di trông thực quỷ dị, Lưu Khả chợt nhớ không biết đã từng thấy qua ở đâu rồi, nói rằng bên trong tán dù đó chính là một trong những phương pháp để "Quỷ hiện hình", ngay lập tức sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Phó Uyên Di tỉ mỉ nhìn quanh căn phòng một lần, đồng thời bảo Du Hân Niệm cầm thập phương kính đi một vòng, vừa suy tư vừa khép dù lại.
"Kỳ quái." Nàng nói.
"Kỳ quái cái gì?" Lưu Khả hỏi.
"Tìm không thấy quỷ."
Câu nói này của Phó Uyên Di so với câu "Tìm được quỷ rồi" còn khiến cho Lưu Khả hoảng sợ hơn. Tìm được quỷ chứng tỏ là trừ khử được rồi, nhưng tìm không thấy...... Vậy con quỷ này là cao tay hơn một bậc, hay là nó ẩn nấp quá sâu? Ngay cả vị thần côn trông rất lợi hại này mà cũng tìm không thấy được?
Lưu Khả có chút buồn bực: "Đại sư, tôi quả thực đã chi một số tiền lớn, chuyện này nếu như cô xử lý không được thì nên sớm nói với tôi."
Phó Uyên Di nói: "Có biện pháp, nhưng cần cô phối hợp."
"Ngài nói đi, phối hợp như thế nào?"
"Vết thương trên mặt cô chính là phát sinh tại căn phòng này đúng không?"
"Đúng."
"Chuẩn bị ba cái chén cùng rượu thịt đầy đủ, mười hai giờ đêm nay chờ tôi ở đây."
Lưu Khả ngây người: "Mười...... Mười hai giờ? Không thể sớm hơn một chút sao?".
"Sớm một chút làm sao có quỷ."
Sở trường tốt nhất của Phó Uyên Di chính là dọa người, Lưu Khả bị dọa đến mức tóc cũng sắp bị trọc hết một lớp.
"Bản thân tôi phải tới sao?" Lưu Khả hỏi.
"Cô không tới tôi dùng cái gì để dẫn quỷ?"
"Hóa ra tôi chính là miếng thịt nằm trên cạm bẫy a! Đại sư! Cô như vậy thật sự dọa chết người a, cô là muốn dẫn dụ quỷ sao?"
Phó Uyên Di nói: "Cô mang theo Vương Phương cùng thập phương kính, quỷ sẽ không đến gần thân thể cô được."
"Thật sao?"
Phó Uyên Di không nói nữa, rời đi.
Từ đầu đến cuối Du Hân Niệm không thấy nàng ấy liếc nhìn nàng một lần nào, cũng không nói với nàng một câu nào.
Khi Phó Uyên Di đi ra khỏi nhà Lưu Khả, Lâm Cung chậm rãi từ đầu vai nàng hiện lên, dụi dụi đôi mắt buồn ngủ, vừa mở miệng chính là nhiều chuyện: "Cậu và tiểu mập mạp cãi nhau hả?".
Phó Uyên Di không trả lời, liền gọi điện thoại cho Lâm Trạch Bạch: "Đúng, bây giờ tớ trở về một chuyến, cậu tới đón tớ."
Lưu Khả bảo Du Hân Niệm đi chuẩn bị mấy thứ mà Phó Uyên Di căn dặn, quản gia nói vị Phó tiểu thư kia đã lừa hết toàn bộ khách khứa đuổi đi rồi, ông ta cũng không dám nói lời phàn nàn đối với Phó tiểu thư. Cũng được thôi, đuổi hết đám người tạp nham kia quả thực là có thể thả lỏng một chút, bắt được con quỷ ẩn nấp ở trong phòng ra mới là chuyện quan trọng nhất. Nàng liếc nhìn đồng hồ treo tường, mười giờ mười lăm phút.
"Vậy thì...... Cô hôm nay ngủ trễ một chút." Lưu Khả nói, "Cô phải ở cùng tôi."
Quản gia nói: "Vâng."
Lưu Khả nhìn vị quản gia hốc mắt sâu hoắm tựa như ma cây, có thể là hơn bảy mươi tuổi rồi, khuôn mặt nhăn nheo, đứng ở chỗ này đừng nói là chắn quỷ mà chính ông ta trông còn giống quỷ hơn.
"Còn có ai khác nữa không? Càng nhiều người càng thêm can đảm."
Quản gia nói: "Thím Trịnh bọn họ đều tan tầm về nhà cả rồi."
"Chậc......"
Lưu Khả nhìn xung quanh, trong căn phòng lớn như vậy lại chỉ có quản gia và Vương Phương, cảm giác cũng không mấy yên tâm.
Điện thoại di động vang lên, nàng cầm đến nhìn, tin nhắn của Cố Đông Thần.
"Lúc nãy vị Phó tiểu thư kia bảo chúng tôi đi trước, tôi không yên tâm cô. Cô không sao chứ?"
Thật đúng lúc a! Lưu Khả lập tức hồi âm: "Cô đang ở đâu? Đêm nay đến chỗ tôi ngủ đi."
Cố Đông Thần trả lời tin nhắn rất nhanh: "Thật sao? Có tiện không?".
Lưu Khả mừng thầm trong lòng, có một kẻ đồng tính luyến ái si tình như vậy cũng rất tốt, ít nhất gọi đến là đến. Nghĩ nghĩ một chút rồi nhắn: "Khi nào cô tới thì mang theo hai người đàn ông nữa tới."
Nữ thuần âm nam thuần dương, quản gia đã già có thể bỏ qua giới tính, còn lại tất cả đều là nữ, âm khí quá nặng, phải bù khuyết.
Cố Đông Thần tiếp tục trả lời đồng ý, Lưu Khả còn cố ý bổ sung một câu: "Tôi đợi cô a."
"Được! Lập tức đến!"
Lưu Khả kéo lệch khóe miệng, nói một câu: "Ngu ngốc." Rồi ném điện thoại qua một bên.
Du Hân Niệm không biết đêm nay Phó Uyên Di muốn làm cái gì, nhưng nghe nàng nói đến mấy thứ kia tựa hồ là thật sự muốn dẫn dụ quỷ.
Đêm nay có lẽ là thời cơ tốt.
Nàng ngồi dưới tàng cây trong đêm tối, gió thổi qua những phiến lá cây khô héo thưa thớt vang lên tiếng xào xạc.
Nàng nắm Hồn Nguyên Ngọc trong tay, chờ đợi đến mười hai giờ đêm nay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK