• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đoàn phim Tinh Thần Phong Hỏa sẽ ở lại căn cứ Dao Quang tinh một tuần, ngoài việc quay chụp cảnh diễn tập, còn có rất nhiều phân đoạn kịch bản cần quay trên chiến hạm, quân bộ cố ý cung cấp một chiếc mẫu hạm từ trăm năm trước, nghe đâu đây là chiếc mẫu hạm “Vinh Quang” đã từng tham gia rất nhều chiến dịch lớn, quân đoàn Vinh Quang cũng lấy tên của nó, ngay cả nguyên soái đế quốc đương nhiệm, cũng xem nó như người bạn cũ.

Thiếu tướng Benjamin phụ trách công tác tiếp đón lần này, trước tiên hắn phái người sắp xếp nơi ở cho mọi người trong đoàn rồi để họ đi cất hành lý, tiếp đến lại mang mọi người đến tham quan chiếc mẫu hạm cỡ lớn này, đồng thới giới thiệu cặn kẽ về lịch sử huy hoàng của nó thời còn hoạt động.

Tướng quân Benjamin không nghiêm túc giống phần lớn quân nhân, trái lại phong độ nhẹ nhàng, trước sau trên mặt luôn mang theo nét cười thong dong, lúc giảng giải giọng điệu cũng lên xuống có lực, hắn không dùng micro, nhưng thanh âm vẫn truyền đến tai mỗi người một cách rành mạch.

Sau khi Cevi nghe giới thiệu xong, liền hỏi: “Chiếc quân hạm này, chúng tôi có thể tùy ý tham quan và quay chụp không? Có hạn chế gì không?”

Benjamin mỉm cười nói: “Mệnh lệnh của thượng cấp, chỉ cần không hư hao chiến hạm là được, cụ thể quay chụp thế nào, xin đạo diễn tự quyết định.”

Cevi cao hứng gật gật đầu: “Cảm ơn, chúng tôi nhất định sẽ cẩn thận, tuyệt đối không làm hỏng nó.”

Benjamin nói tiếp: “Còn nữa, toàn bộ vũ khí và trang bị cần thiết đã được đưa đến, để trong khu chứa đồ.”

Nếu bộ phim này quay cảnh chiến tranh trăm năm trước, vậy cần phải sử dụng vũ khí trang bị của trăm năm trước, không thể dùng đến cơ giáp tiên tiến và các loại pháo quang năng, pháo điện từ như hiện tại, làm vậy bộ điện ảnh sẽ trở nên sơ sài. Cho nên Cevi đã sớm đích thân đến xin, nhờ quân bộ hỗ trợ tìm trang thiết bị cũ từ trăm năm trước.

Cevi theo hắn đến xem qua, nói: “Những vũ khí này, diễn viên bên bọn tôi không thông hiểu lắm, phiền tướng quân phái người dạy nhóm bọn họ cách sử dụng.”

Benjamin mỉm cười nói: “Đương nhiên không thành vấn đề.”

Nhận được thông báo từ đạo diễn, Tần Dịch Tắc cùng một số vai phụ quan trọng lập tức đến phòng huấn luyện mô phỏng, biên kịch Tiết An An cùng Lạc Ninh cũng theo sau.

Để tránh trong quá trình quay phim xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, thiếu tướng Benjamin suy xét cực kỳ chu toàn, hắn kêu người đổ hết đạn trong súng ống ra, thay bằng đạn huấn luyện, như vậy, dù có không cẩn thận bắn phải người khác, cũng sẽ không tạo nên thương vong.

Benjamin giảng giải tỉ mỉ cấu tạo, cách dùng của các loại vũ khí, sau đó nói: “Mọi người tự mình nghiên cứu một chút, không hiểu lại hỏi tôi.”

Tần Dịch Tắc tiến lên một bước, cầm lên một cây súng ngắm nghiêm túc nghiên cứu, dù sao hắn là một diễn viên, đã diễn là phải giống, mặc dù hắn xuyên một thân quân trang, nhưng quả thật đối với những loại vũ khí này vẫn thấy rất lạ lẫm, nhất định phải mau chóng quen thuộc với chúng.

Hắn nghiên cứu tỉ mỉ trong phút chốc, vừa định cầm súng nhắm hồng tâm, đột nhiên nghe bên tai vang lên một thanh âm trầm thấp, dùng âm lượng chỉ hai người họ mới nghe thấy hỏi: “Cậu là nam chính của bộ điện ảnh này, Tần Dịch Tắc, đúng không?”

Tần Dịch Tắc quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt màu lam thâm thúy.

Cặp mắt kia lại như biển sâu bí ẩn, đáy mắt mang theo một tia cười như có như không—— chính là thiếu tướng Benjamin.

Tuy Tần Dịch Tắc siêu nổi tiếng, nhưng hắn sẽ không tự đại đến mức cho rằng vị tướng quân này cũng xem phim hắn đóng, nếu đối phương biết hắn, khả năng cao là vì Lạc Ninh. Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Dịch Tắc cũng có chút không thoải mái, bình tĩnh đón nhận tầm mắt của người kia, nhàn nhạt hỏi: “Tướng quân biết tôi à?”

Benjamin cười nói: “Đương nhiên. Đến phòng bên cạnh tôi huấn luyện riêng cho cậu, thế nào?”

Tần Dịch Tắc khẽ nhíu mày, biết đối phương có chuyện muốn nói riêng với mình, liền theo hắn đến phòng huấn luyện bên cạnh.

Đóng cửa lại, Tần Dịch Tắc trực tiếp nhìn hắn: “Có chuyện cứ việc nói thẳng. Anh tìm tôi, hẳn là bởi vì Lạc Ninh?”

“Ừm. Nếu như không có sự xuất hiện của cậu, người kết hôn với Lạc Ninh có lẽ là tôi.” Benjamin nhìn thẳng vào mắt Tần Dịch Tắc, nói từng câu từng chữ, “Bệ hạ cùng cha tôi, đều muốn tác hợp cho tôi và Lạc Ninh, nhưng đáng tiếc, lúc đó tôi lại ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, qua năm mới trở về, không ngờ lúc tôi về đến nơi, cậu và Lạc Ninh đã lấy giấy hôn thú, tốc độ nhanh như vậy, quả thật nằm ngoài dự liệu.”

Tần Dịch Tắc lạnh lùng nói: “Bây giờ nói những lời này thì có ý nghĩa gì? Tôi và Lạc Ninh đã là vợ chồng hợp pháp, lẽ nào anh còn muốn chen chân vào cuộc hôn nhân của chúng tôi?”

Benjamin khẽ cười sờ sờ mũi, nói: “Tôi sẽ không làm kẻ thứ ba đê tiện, phá hoại hạnh phúc của người khác. Thế nhưng, nếu Lạc Ninh không thích cậu, ngày nào đó chính thức ly hôn với cậu, vậy thì, tôi có cơ hội quang minh chính đại theo đuổi cậu ấy phải không?”

Tần Dịch Tắc không chút do dự, lạnh lùng nói: “Anh vẫn nên chết tâm đi, không có ngày đó đâu.”

Ly hôn với Lạc Ninh, sau đó đem Lạc Ninh tặng cho tên Alpha trước mặt này? Đừng có mơ!

***

Ngay khi Tần Dịch Tắc ra khỏi phòng huấn luyện, đột nhiên va vào một người, chính là người đại diện Lê Tân đang sốt ruột nhà mình.

Trán Lê Tân bị đụng, một bên đau đến hút khí một bên oán giận: “Dịch Tắc cậu đi đâu vậy hả? Tìm cậu khắp nơi cũng không thấy! Vội chết anh! Đã bảo cậu không được chạy lung tung rồi mà!”

Phía sau, thiếu tướng Benjamin nhìn người đàn ông nọ lải nhải không ngừng, khẽ mỉm cười, giải thích: “Là tôi kêu Tần Dịch Tắc đến, huấn luyện riêng thao tác vũ khí cho cậu ấy. Dù sao cũng là nhân vật chính, mỗi một động tác cần phải đúng tiêu chuẩn.”

Lê Tân ngơ ngác, ngẩng đầu lên, đón nhận ánh nhìn mang theo tươi cười từ người đàn ông mặc quân trang, lập tức cơ trí sửa lời nói: “Thì ra là vậy, đã làm phiền tướng quân, Dịch Tắc nhất định sẽ nỗ lực học tập, cảm ơn tướng quân đã quan tâm. Giờ tôi mượn cậu ấy năm phút đồng hồ được không? Có chút việc gấp cần thương lượng với cậu ấy.”

Benjamin: “…”

Cái tên này thực sự là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Benjamin nhẹ nhàng giật giật khóe miệng, nói: “Xin cứ tự nhiên.”

Lê Tân lập tức lôi Tần Dịch Tắc đến bên cạnh, nhỏ giọng tiến đến bên tai Tần Dịch Tắc nói: “Cậu còn nhớ bộ phim truyền hình <Không Gian Vô Tận> mà lần trước đã gặp mặt với bên đầu tư không? Xảy ra chuyện.”

Tần Dịch Tắc nghi hoặc: “Làm sao? Không phải đã bàn bạc xong hết rồi à, muốn ký hợp đồng ư?”

Sắc mặt Lê Tân dị thường khó coi, không nhịn được mắng: “Bị một diễn viên nhỏ tuyến ba cướp mất rồi, con mẹ nó anh không nghĩ tới! Hợp đồng cũng xong xuôi hết rồi, đang chuẩn bị đóng gói gửi cho bọn họ, kết quả anh vừa mới nhận được điện thoại từ Lâm tỷ, nói bên sản xuất đổi ý, ký nam chính với người khác, chê thù lao bên ta chào giá quá cao!”

Tần Dịch Tắc: “………”

Từ khi ra mắt tới nay, đây là lần đầu tiên nhân vật mình thích bị người cướp mất, trong lòng Tần Dịch Tắc cũng khá buồn bực, dựa vào địa vị và tiếng tăm của hắn hiện tại, không ngờ sẽ phát sinh chuyện như vậy, xem ra người cướp nhân vật của hắn lai lịch không hề đơn giản.

Quả nhiên, Lê Tân nhỏ giọng, nói: “Anh tìm người quen hỏi thăm được một ít tin tức, nghe đâu tiểu minh tinh tuyến ba kia trong nhà có tiền, trực tiếp đập 20 triệu mang tiếng đầu tư để mua lại nhân vật này, thật buồn nôn! Chúng ta cũng đâu có thiếu tiền, bên sản xuất đột nhiên đổi ý, muốn gì đây?”

Lê Tân tức giận đến đỏ cả mặt, toàn thân từ trên xuống dưới mở ra “hình thức chiến đấu”, hận không thể lập tức vồ tới cắn xé vị tiểu minh tinh kia.

Ngược lại biểu hiện của Tần Dịch Tắc khá bình tĩnh, nói: “Một vai diễn thôi mà, không có cũng chẳng sao.”

Mặt Lê Tân nhăn thành bánh bao, tức giận nói: “Nhưng vấn đề là, bộ phim này là kế hoạch của chúng ta vào nửa năm sau, hơn năm mươi tập phim phải quay ít nhất sáu tháng, anh vì bộ này, đã giành ra nửa năm cho cậu, từ chối hai bộ điện ảnh chế tác lớn, kết quả giờ bị bọn họ cho leo cây, anh lại phải tìm kịch bản khác cho cậu, anh sắp tức chết rồi đây!”

Tần Dịch Tắc nhẹ nhàng vỗ vỗ vai người đại diện, an ủi: “Không sao, cứ từ từ.”

Tần Dịch Tắc bị cướp vai diễn nhìn qua không hề tức giận, ngược lại người đại diện của hắn thì sắp rầu thối ruột. Lê Tân trợn tròn mắt, thở dài nói: “Thôi, dù sao cái loại đề tài thần quái như vậy cũng không đến nỗi không thể bỏ qua, nếu cậu thích đề tài kiểu này, anh lại tìm cho cậu.”

Tần Dịch Tắc an ủi: “Vất vả cho anh rồi. Thể loại thì không quan trọng lắm, chỉ cần kịch bản hay, tôi sẽ nhận.”

Lê Tân gật gật đầu, quay người rời đi.

Benjamin vẫn luôn bàng quan rốt cục không nhịn được khẽ cười thành tiếng, hỏi Tần Dịch Tắc nói: “Vị này là người đại diện của cậu?”

Tần Dịch Tắc quay đầu lại: “Thì sao?”

Benjamin nhún vai một cái, cười bình luận: “Biểu tình trên mặt anh ta, thật sự phong phú đặc sắc.”

Tần Dịch Tắc: “…”

Câu đánh giá này ngược lại rất đúng trọng tâm, Lê Tân vốn là người nóng tính, một khi đã thao thao bất tuyệt sẽ không để yên, Tần Dịch Tắc nghe anh ta lải nhải nhiều năm như vậy, đã sớm miễn dịch. Thế nhưng, trong mắt người lạ, anh ta xác thực rất nhiều lời, nhất là lúc tức giận, phút chốc nổi giận đùng đùng như sắp giết người, phút chốc lại mặt mày như đưa đám, làm như uất ức lắm, biểu tình cực kỳ phong phú.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK