• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Hzzz......"

Nước thuốc sát lên miệng vết thương ở khuỷu tay làm Lật Thanh hút khí một tiếng.

Chiêm Ngọc ở bên cạnh thấy cậu nhíu nhíu mày, vội hỏi: "Rất đau sao? Bác sĩ Lâm à phiền bác nhẹ một chút."

Bác sĩ giúp sát trùng vết thương nói: "Nhẹ rồi đó, cố nhịn đi."

"Chính là thấy cay thôi cũng không phải rất đau." Lật Thanh thấy Chiêm Ngọc cau mày, vẻ mặt lo lắng, xua xua tay bảo cậu đừng lo lắng.

Bác sĩ Lâm một bên bôi thuốc, một bên cất đồ một bên dặn dò: "Rồi đấy, mấy ngày nay cẩn thận một chút, miệng vết thương đừng chạm nước, ăn kiêng."

"Đã biết, cảm ơn bác sĩ Lâm." Lật Thanh cảm ơn đối phương, cùng Chiêm Ngọc tiễn người ra cửa.

Tiễn bác sĩ Lâm xong, Chiêm Ngọc nhìn khuỷu tay dán băng gạc của Lật Thanh hỏi đầy quan tâm: "Còn đau không?"

"Không đau." Lật Thanh không thèm để ý, "Đau là thằng nhãi Vệ Thu Dung, ông đấy làm nó gãy tay."

Lật Thanh tuy hình thể và chiều cao không có hơn Vệ Thu Dung mấy, nhưng cậu từng luyện Karate, ở phương diện đánh 1x1, Vệ Thu Dung không phải đối thủ của cậu.

Nhắc tới Vệ Thu Dung, sắc mặt Lật Thanh liền tối sầm.

Những ngày qua cậu luôn vội tân trang cửa hàng, trong lúc giải quyết chuyện trong tiệm, vội đến đầu óc choáng váng ít liên hệ với bọn Chiêm Ngọc, cũng không biết Chiêm Ngọc đã chia tay với Vệ Thu Dung, càng không nghĩ tới Vệ Thu Dung thằng ranh kia ngoại tình.

Chiêm Ngọc không nói cho Lật Thanh chuyện này đầu tiên, chính là không muốn cậu cùng Vệ Thu Dung xung đột.

Đương nhiên này không phải cậu luyến tiếc Vệ Thu Dung, chỉ là thấy không cần lại dây dưa không rõ với đối phương, không nghĩ vòng tới vòng lui vẫn đánh nhau, cậu có chút dở khóc dở cười cũng cảm động với tình cảm Lật Thanh dành cho mình.

"Làm cậu nhọc lòng." Cậu áy náy nhìn Lật Thanh.

"Anh em với nhau mà nói cái gì đấy?" Lật Thanh trừng mắt.

Hôm nay Lật Thanh khó được không mặc nữ trang, tuy vẫn một đầu tóc dài nhưng không hoá trang, ngũ quan thiếu mặt phong tình thiếu nữ lại thêm một phần anh khí.

"Dì Lộ...... Đi công tác?" Chiêm Ngọc chần chờ.

Nếu Địch Lộ mẹ Lật Thanh ở, Lật Thanh tuyệt đối không có khả năng mặc quần áo nam.

"Ừ." Nhắc tới mẹ mình, giọng Lật Thanh trở nên nhàn nhạt, không muốn nói thêm, tiếp tục nói về Vệ Thu Dung.

Mấy ngày trước đi Chiêm gia, vừa lúc Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An đi Nông Gia Nhạc, cậu liền giao vé du lịch Nam Sơn cho Nhan Lạp, có vài vé lận, trừ bỏ đưa một nhà ba người Chiêm Ngọc thì Vệ Thu Dung cũng có phần.

Cũng là lúc ấy Nhan Lạp nói cho cậu biết Chiêm Ngọc đã chia tay Vệ Thu Dung.

Lật Thanh Chiêm Ngọc tình cảm tốt, cậu xem Chiêm Ngọc thành em trai mình mà đau, nghe Vệ Thu Dung ngoại tình, cậu nào chịu được Chiêm Ngọc bị Vệ Thu Dung khi dễ thế.

Tìm người hỗ trợ động thủ cũng chưa hết giận, cậu nhân lúc mẹ đi công tác, đổi quần áo nam đi đánh Vệ Thu Dung.

Chuyện này cậu vốn không muốn Chiêm Ngọc biết, nào biết đánh người xong còn không về nhà liền nhận được cuộc gọi từ Chiêm Ngọc.

Cậu không nghĩ tới Vệ Thu Dung lại nói chuyện này cho Chiêm Ngọc, quả thực quá không biết xấu hổ.

"Rác rưởi."

Nghĩ đến đây Lật Thanh nhịn không được mắng một tiếng, nói đầy giận dữ, "Bị thương một chút còn muốn tìm cậu tố khổ, có phải đàn ông không?"

Chiêm Ngọc hôm nay nhận được điện thoại của Vệ Thu Dung cũng có chút ngoài ý muốn, từ lần ở trường học nói rõ, đối phương cũng không lại tìm cậu nữa.

"Lật Thanh làm gãy tay anh, em nguôi giận đi? Có thể hận anh ít một chút?"

Vệ Thu Dung ở trong điện thoại nói thế.

Chiêm Ngọc không rõ mình thấy thế nào, bất đắc dĩ hay cạn lời.

Kỳ thật cậu cũng không hận Vệ Thu Dung, đối với cậu mà nói, lúc chia tay bới Vệ Thu Dung, đối phương cùng cậu cũng không quan hệ.

Chiêm Ngọc đột nhiên trầm mặc, Lật Thanh tưởng mình nói khiến cậu thương tâm, vội duỗi tay ôm bờ vai của cậu, an ủi: "Tiểu Ngọc đừng thương tâm, vì loại người này không đáng."

Thấy Lật Thanh hiểu lầm, Chiêm Ngọc cười cười nói: "Không có thương tâm, đã qua rồi."

Trước đó có thương tâm thật, rốt cuộc ở bên nhau lâu như vậy, nhưng Vệ Thu Dung sai chuyện cậu không chịu nổi, này làm cậu không lưu luyến với đoạn tình cảm kia.

Cậu cũng không phải người chấp nhất, giờ nhớ lại cũng không để ý như vậy, chẳng qua cảm thán mà thôi.

Lật Thanh quan sát cẩn thận vẻ mặt của cậu, xác nhận cậu không miễn cưỡng cười vui mới thở nhẹ ra: "Không thương tâm thì tốt, bạn trai hả, bỏ qua người này, người sau càng ngoan."

Chiêm Ngọc: "......"

Người sau càng ngoan......

Người sau......

Chiêm Ngọc không biết sao lại nghĩ tới Thẩm Tùng An.

Cách ba ngày Thẩm Tùng An tỏ tình rồi, trong ba ngày này bọn họ ai bận việc nấy, trừ liên lạc qua WeChat cùng điện thoại, không gặp mặt.

Thẩm Tùng An cũng không làm giống lời anh nói: Hôm nay không nghĩ xong mai anh lại hỏi. Anh như biết Chiêm Ngọc băn khoăn, cho Chiêm Ngọc đủ thời gian tự hỏi, ngày thường nói chuyện phiếm cũng không cố ý nhắc tới việc này, tựa như trước đó ở chung, sẽ không làm quan hệ hai người trở nên xấu hổ.

Không thể không nói, Thẩm Tùng An vô luận phương diện nào cũng săn sóc, trong quá trình ở chung với anh, Chiêm Ngọc không tìm thấy chỗ nào không thoải mái.

Đây cũng là nguyên nhân hai người ở chung không lâu, Chiêm Ngọc liền có hảo cảm với anh.

"Tiểu Ngọc?"

Lật Thanh đánh gãy suy nghĩ của Chiêm Ngọc, "Cậu nghĩ cái gì?"

Chiêm Ngọc lấy lại tinh thần, ý thức được mình ở đề tài này người nghĩ tới đầu tiên lại là Thẩm Tùng An, ngây ngẩn cả người.

"Lại ngẩn người làm gì?" Lật Thanh xoa nhẹ tóc cậu một phen, không vui hỏi, "Không phải lo cho Vệ Thu Dung đấy chứ?"

"Đương nhiên không có." Chiêm Ngọc lắc đầu, Vệ Thu Dung nếu còn gọi được cho mình, chứng minh lúc Lật Thanh xuống tay cũng có lưu chút tình, cậu cũng không lo, ngược lại người cậu lo là Lật Thanh.

Vệ Thu Dung có hổ thẹn, đối với hành vi lúc này của Lật Thanh có lẽ sẽ không trả thù, nhưng lấy tính tình anh ta, nếu có lần sau, khó tránh khỏi sẽ làm chuyện bất lợi với Lật Thanh.

Nghĩ vậy, cậu nói với Lật Thanh: "Thanh ca, chuyện tớ với Vệ Thu Dung đã qua, cậu không cần lại tìm anh ta, hiện tại cửa hàng mới vừa khai trương, vẫn thanh tĩnh một chút cho tốt."

Lật Thanh biết cậu nói cái gì, khẽ hừ một tiếng: "Ông đây mới không sợ hắn, cơ mà dù ông đây không tìm hắn thì ở trên cũng có."

Chiêm Ngọc khó hiểu: "Ở trên? Thành phố?"

"Không, cấp tỉnh." Lật Thanh gật đầu, "Yến Thành."

"Sao lại thế?"

Lật Thanh ngồi xếp bằng bên Chiêm Ngọc, cùng cậu nói tin hôm nay nghe được: "Hôm nay không phải tớ qua gây sự sao, lúc sau nghe được, hắn gặp phiền toái ở hạng mục du lịch Tây Giao, nghe đâu là người trên ra lệnh, hiện tại tra rất lợi hại."

Chiêm Ngọc nhớ rõ trước đó Vệ Thu Dung nói hạng mục du lịch Tây Giao kia nói đến không sai biệt lắm, sao giờ bên trên lại tra?

"Cậu đừng đau lòng đấy, điều tra ra vấn đề vậy chứng minh hắn không sạch sẽ, xứng đáng." Lật Thanh sợ cậu nhớ tình cũ quan tâm Vệ Thu Dung, vươn tay dán băng gạc nói, "Cậu xem thằng nhãi kia làm này, khẳng định lưu sẹo, cậu trước đau lòng tớ đi."

Chiêm Ngọc không phải đau lòng, chỉ thấy có chút kỳ quái, Vệ gia kinh thương nhiều năm, trong quan trường cũng có không ít quan hệ, sao đột nhiên chọc tới người trên?

Kinh doanh này cậu không hiểu, cũng không nghĩ ra nguyên cớ, dứt khoát không thèm nghĩ, nghiêng đầu tránh thoát tay Lật Thanh sắp chọc mặt mình, nhắc nhở Lật Thanh: "Cậu đừng lộn xộn, đợi chút lại xuất huyết."

Lúc Lật Thanh đánh Vệ Thu Dung, khuỷu tay cọ rớt một miếng da to, miệng vết thương diện tích lớn, không dễ khép miệng, Chiêm Ngọc lo lắng nhìn cậu: "Cậu thành như này, dì Lộ về thấy được làm sao bây giờ?"

"Liền nói lúc trang hoàng tiệm không cẩn thận cọ đến." Lật Thanh không sao cả mà nói, "Dù sao chỉ cần không thương gương mặt này, bà cũng không quản."

Chiêm Ngọc nhìn ánh mắt cậu trở nên lạnh nhạt, nghĩ đến tính cách cố chấp cực điểm của Địch Lộ, thở dài, đau lòng lại bất lực.

Lật Thanh biết cậu vì mình tiếc, cười cười, duỗi tay lại xoa nhẹ tóc cậu một phen: "Nghĩ mấy cái này làm gì, không bằng ngẫm lại hôm tiệc tối mặc cái gì, chọn chưa?"

"Chọn rồi."

Chiêm Ngọc có rất nhiều lễ phục thích hợp mặc diễn tấu, cũng không cần cố ý làm, sáng nay dì Thư an bài người giặt ủi rồi.

"Vậy được, tối nhớ giữ vị trí đó." Lật Thanh nhắc.

Chiêm Ngọc cười nói: "Đương nhiên."

Kỳ thật cũng không cần cố ý giữ vị trí, ba tài trợ tiệc tối đầy năm của trường, trường tự nhiên sẽ an bài chỗ VIP, Lật Thanh chỉ cần báo tên ba.

Nhắc tới tiệc tối, Chiêm Ngọc lại nghĩ tới Thẩm Tùng An.

Cậu nhớ tới lần đầu diễn tập, vẫn là Thẩm Tùng An cùng mình đi, cũng một lần đối phương trộm bỏ card vào ba lô.

Sáng nay, cậu thấy tin Wechat Thẩm Tùng An để lại, nói trong nhà có việc gấp phải về nhà một chuyến.

Lúc ấy cậu rep lại bảo Thẩm Tùng An lúc về chú ý an toàn, hiện tại đã giữa trưa, Thẩm Tùng An cũng không rep lại.

Cậu do dự có nên gửi qua hỏi không lại sợ quấy rầy đối phương.

Tiệc tối 7 rưỡi bắt đầu, cậu phải qua trương chuẩn bị, thời gian gấp, Thẩm Tùng An hẳn không kịp về đi?

Chiêm Ngọc không tự giác mà vuốt ve di động, trong mắt mang theo mất mát chính bản thân cậu không phát hiện.

Từ nhà Lật Thanh ra, Chiêm Ngọc lái xe về nhà, chuẩn bị thay đổi quần áo ra cửa.

Dì Thư cùng cậu lên tầng, vừa đi vừa nói: "Quần áo đã ủi, Tiểu Ngọc kiểm tra xem."

Áo sơmi, nơ, nút tay áo, khăn, quần, áo khoác đều đầy đủ mọi thứ, Chiêm Ngọc cảm ớn dì Thư đi phòng giữ quần áo thay đổi.

Cậu đứng trước gương sửa nơ, ánh mắt lơ đãng dừng ở khăn trước ngực, động tác trên tay hơi hơi dừng.

...... Đổi cái khác đi.

Trong đầu Chiêm Ngọc không dấu hiệu nhảy ra ý niệm này.

Cậu đứng một hồi, duỗi tay lấy khăn ra, sau đó chọn một cái khăn trong chỗ Thẩm Tùng An đưa, xếp thành hình rồi đặt trong túi trước ngực.

Sửa sang lại, lúc sau cậu lui hai bước, nhìn mình trong gương.

Khăn tay là cái lần trước ở rạp hát Arthur hỏi xin Thẩm Tùng An, màu và hoa văn phối với tây trang màu đen vừa vặn, lần trước Thẩm Tùng An ở rạp hát Arthur đóng phim, dùng cái này để phối tây trang.

"Tiểu Ngọc, xong chưa?"

Dưới lầu truyền đến thanh âm Nhan Lạp.

Chiêm Ngọc thu ánh mắt, xoay người ra khỏi phòng giữ quần áo, đáp lại: "Rồi mẹ."

Nhan Lạp Chiêm Hồng Viễn ở dưới lầu chờ Chiêm Ngọc cùng xuất phát, Chiêm Ngọc tới, Nhan Lạp mắt sắc phát hiện khăn tay trong túi trước ngực cậu, híp mắt nói: "Tiểu Ngọc, khăn tay này thực quen mắt! Giống như gặp qua......"

Chiêm Ngọc không nghĩ tới đôi mắt bà độc như vậy, những chi tiết này đều có thể phát hiện, theo phản xạ dùng tay che khăn, định qua loa lấy lệ liền nghe bà nói: "Này không phải cái Tùng An trước đó đưa con sao, mẹ có chụp."

"......" Chiêm Ngọc lại lần nữa xác định, bà thật sự là fan chân ái Thẩm Tùng An.

Phát hiện Chiêm Ngọc dùng khăn tay của Thẩm Tùng An, Nhan Lạp cười đến không khép miệng được: "Ai nha, này có tính là chính chủ CP Cháo bát bảo phát đường không nha?"

Vẻ mặt Chiêm Hồng Viễn không thể hiểu được: "Cháo bát bảo gì vậy?"

"Ông không hiểu." Nhan Lạp không để ý tới ông, vòng quanh Chiêm Ngọc một vòng, "Bảo bối con mặc tây trang thật đẹp mắt, khăn tay cũng đẹp, làm fan CP của các con thật quá hạnh phúc."

Chiêm Ngọc bị bà nói làm cho có chút thẹn thùng, ảo não mình vừa rồi sao lại nhất thời xúc động đổi thành khăn tay của Thẩm Tùng An, mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, nói: "Vừa lúc hợp, không có ý khác."

"Mẹ cũng chưa nói có ý khác." Nhan Lạp cười tủm tỉm, một bộ ngầm hiểu, "Tự ghép CP, mẹ hiểu."

Chiêm Ngọc: "......" Mẹ không hiểu!!

Chiêm Hồng Viễn không chơi Weibo, cũng không chú ý Thẩm Tùng An, nghe không hiểu Nhan Lạp đang nói cái gì, nhìn thời gian, ra tiếng nói: "Trước ra cửa đi, Tiểu Ngọc không phải còn muốn gặp đồng học sao?"

Đồng học chỉ đồng học hợp tấu với Chiêm Ngọc, Chiêm Ngọc độc tấu đàn violon xếp gần cuối, hợp tấu trước, cậu cần qua sớm nói chuyện với đối phương.

"Đúng đúng đúng, nhanh qua đi." Nhan Lạp cầm túi trên sô pha, vừa đi một bên hỏi, "Đúng rồi Tiểu Ngọc, con báo Tùng An chưa? Cần giữ vị trí cho thằng bé không?"

Chiêm Ngọc nói: "Anh ấy về nhà, không nhất định tới."

"Vậy à." Nhan Lạp có chút thất vọng, "Được rồi, nếu kịp thì mẹ quay video đê thằng bé nhìn con lợi hại bao nhiêu."

"Tiểu Ngọc không phải lão sư của Tùng An sao? Tiểu Ngọc lợi hại không, nó sớm biết đi?" Chiêm Hồng Viễn kỳ quái nhìn bà một cái, thấy bà hành động có chút dư thừa.

Nhan Lạp trừng mắt nhìn ông một cái: "Tôi muốn cùng idol nói chuyện được chưa?"

Chiêm Hồng Viễn: "...... Rồi, tôi còn nói gì được nữa."

Chiêm Ngọc nhìn ba mẹ cãi nhau, nhịn không được cười, đang muốn nói chuyện, di động đột nhiên rung nhắc nhờ WeChat có tin.

Thẩm Tùng An gửi tin qua, chỉ có bảy chữ.

【 Thẩm ca: Tiểu Ngọc, giữ chỗ cho anh. 】

Chiêm Ngọc ngừng chân lại, nhìn tin hai lần, khóe môi không tự chủ nhếch lên một chút.

Nhan Lạp quay đầu lại hỏi: "Tiểu Ngọc, sao vậy?"

Chiêm Ngọc nhanh chóng rep lại "Được" cho Thẩm Tùng An, cất di động, bước nhanh qua: "Không có gì."

Ba người lên xe, tài xế lái xe, chậm rãi ra sân.

Tới hiện trường tiệc tối, Chiêm Ngọc đi hậu trường tìm đồng học hợp tấu, Chiêm Hồng Viễn cùng Nhan Lạp đi nói chuyện cùng lãnh đạo trường học.

Tối 7 giờ, tiệc tối chính thức bắt đầu.

Tiết mục mở màn là múa, chủ yếu để tăng không khí, tiết mục hai ca hát...... Chiêm Ngọc cùng đồng học hợp tấu 《 Điệu D 》 là tiết mục thứ năm.

Khúc《 Điệu D 》này Chiêm Ngọc đã nhớ kỹ trong lòng, trong khoảng thời gian này cùng đồng học phụ trách dương cầm phối hợp rất khá, trong quá trình hai người diễn tấu không có chút sai lầm.

Hợp tấu xong, trong lúc vỗ tay Chiêm Ngọc nhìn thoáng qua ghế VIP, xem Thẩm Tùng An tới chưa.

Trở lại hậu trường, Chiêm Ngọc gật đầu với đám học đệ học muội tiến lên khích lệ mình, ôm đàn trở lại vị trí của mình nghỉ ngơi, sau đó lấy di động gửi tin cho Thẩm Tùng An.

【 Chiêm Ngọc: Thẩm ca, anh lại đây sao? 】

Tin gửi 5 phút rồi, Thẩm Tùng An bên kia cũng không đáp.

Còn bận à?

Chiêm Ngọc siết di động, do dự có nên gọi cho đối phương, suy xét mãi, vẫn gọi đi.

Đường dây điện thoại của Thẩm Tùng An ở trạng thái bận, Chiêm Ngọc đành tắt máy, ngoan ngoãn chờ đối phương rep tin.

Nhưng mãi cho đến khi cậu lên sân khấu lần nữa, Thẩm Tùng An cũng không rep lại, vị trí để lại cho anh cũng trống không.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Chiêm Ngọc nghiêng đầu đàn violon sát má, tay trái đè ở huyền.

Đàn violon đối với cậu mà nói, đã trở thành một bộ phận không thể thiếu trong cuộc đời, khúc diễn tấu cậu đã sớm luyện trăm ngàn lần, cũng sẽ không vì một người nuốt lời mà ảnh hưởng tới hiệu quả.

Kỳ thật Thẩm Tùng An không cần đến cũng được, chỉ là lúc diễn tập đối phương ở với mình, hiện tại tới chính thức lại nuốt lời, trong lòng khó tránh khỏi có thất vọng.

Đứng trên sân khấu Chiêm Ngọc khác tính cách ngoan ngoãn mềm ấm ngày thường, lúc nốt đầu tiên ra, tình cảm cực nóng cùng nùng liệt của cậu cũng theo đó chảy xuôi.

Tiếng nhạc kích động cứng cỏi, bắt tất cả mọi người làm tù binh, những âm phù từ trong tay Chiêm Ngọc kéo bọn họ vào ý cảnh của khúc, dùng con mắt độc giả cảm thụ tình cảm người soạn nhạc và người diễn tấu muốn biểu đạt.

Một khúc có sáu phần, Chiêm Ngọc nhắm mắt lại, trong rung động, lấy kỹ xảo hoàn mỹ cao siêu thành thạo diễn tấu ra.

Tiếng nhạc tiệm tắt, động tác trong tay cậu dừng lại, chậm rãi mở mắt.

Giữa sân tiếng vỗ tay như sấm, Chiêm Ngọc hơi cong eo cảm ơn mọi người.

Dư quang khoé mắt xẹt qua vị trí trống, Chiêm Ngọc mím môi, xoay người tính xuống đài, giây tiếp theo lại dừng bước chân, không dám tin nhìn phía trước.

Thẩm Tùng An đứng cuối sân khấu, một thân phong trần mệt mỏi, trong ngực ôm một bó hoa hồng lavender tố nhã (*).

(*) Nhạt, thanh đạm. Ở đây muốn nói hoa có màu trắng.

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người tới trước mặt Chiêm Ngọc, cúi đầu cười một cái với Chiêm Ngọc, thần sắc ôn nhu mà nói: "Xin lỗi, anh chậm một chút, bất quá cũng may không chậm đưa hoa cho em."

Chiêm Ngọc ngơ ngác nhìn anh, tâm đột nhiên như nổi trống.

Hoa hồng lavender (*), đó là hoa cậu thích nhất.

Mật ngữ —— chỉ chung tình với một mình em.

Loài hoa hồng lavender này có ở dạng bụi hoa cho đến từng cây riêng lẻ. Hoa hồng lavender thể hiện sự say đắm trong tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.

**Hoa hồng tím: sự say mê, uy nghi, tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, hoa hồng tím còn thể hiện một tình yêu thủy chung son sắc, tình yêu bất diệt, vĩnh cửu. Màu tím liên quan đến hoàng gia lên khi dùng hoa này sẽ mang đến không khí vương giả và tráng lệ.

**Hoa hồng trắng: tình yêu tinh khôi, tình yêu chung thuỷ bất diệt. Màu này thường dùng trong đám cưới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK