• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy Thẩm Tùng An nói qua ba mẹ anh đều tương đối ôn hòa, dễ ở chung, nhưng Chiêm Ngọc chưa thấy qua nhị lão, nhiều ít cho rằng bọn họ tương đối nghiêm túc, rốt cuộc trước khi mẹ Thẩm về hưu từng là bí thư tỉnh uỷ Yến Thành, ba Thẩm còn là đổng sự chấp hành của xí nghiệp Thẩm gia.

Cậu trăm triệu không nghĩ tới, lần gặp đầu tiên với hai vị thanh danh vang dội sẽ là ở quảng trường tràn ngập hơi thở sinh hoạt như vậy, mà hai vị trưởng bối một người bán cam quýt, một người nhảy quảng trường!

Ôm thùng cam quýt dư lại 1/3, Chiêm Ngọc thấy nặng trĩu, cậu ôm thùng đứng lên, vạn phần xấu hổ lại không mất lễ phép nói với ba Thẩm: "Bác trai chào bác, cháu là Chiêm Ngọc."

"Ừ ừ ừ!" Ba Thẩm vui tươi hớn hở mà đồng ý, "Tiểu Ngọc thật ngoan."

Chiêm Ngọc nghe một câu như dỗ đưa nhỏ của ông, quả thực muốn chôn mặt giấu đi.

Thẩm Tùng An cầm trà sữa đặt vào thùng Chiêm Ngọc ôm, duỗi tay nhận thùng, Chiêm Ngọc nhìn trà sữa, cầm lấy một ly đưa ba Thẩm: "Bác trai, bác uống trà sữa."

"Không không không, bác không uống." Ba Thẩm xua xua tay.

"Bác sĩ không cho ba uống đồ quá ngọt." Thẩm Tùng An giải thích.

Ba Thẩm năm nay đã 70 tuổi, ông đúng là không nên uống đồ ngọt, Chiêm Ngọc lập tức nói: "Vậy cháu mua cho bác ly trà nóng, bác chờ một lát!"

Cậu nói xong không đợi ba Thẩm phản ứng, "Hưu" chạy mất.

"Tiểu Ngọc từ từ, bác không......" Ba Thẩm ra tiếng muốn gọi cậu lại, một câu chưa nói xong, Chiêm Ngọc đã chạy tới đối diện, tốc độ nhanh như quán quân 100m.

Thẩm Tùng An biết cậu đây là thẹn thùng, không tiếng động cười, ôm thùng nói với ba Thẩm: "Không có việc gì, để em ấy mua đi."

"Đều là người một nhà, khách khí như vậy làm gì?" Ba Thẩm lắc lắc đầu, cảm thán nói: "Thật là đứa nhỏ hiểu lễ phép."

Đứa nhỏ hiểu lễ phép chạy đến cửa hàng đồ uống nóng đối diện, gọi một trà Ô Long cho ba Thẩm, một cốc trà hoa cúc cho mẹ Thẩm.

Trong quá trình chờ trà, Chiêm Ngọc nghĩ tới sao mình không ở trong khách sạn nghỉ ngơi, tối rồi còn muốn cùng Thẩm Tùng An ra dạo quảng trường, thật là ăn no rửng mỡ.

Lại trùng hợp đụng hai vị trưởng bối nữa chứ? Chắc cùng về nhà luôn nhỉ.

Hôm nay ba Thẩm bán quả làm Chiêm Ngọc nhớ tới trong tiểu khu nhà nhà có một vị lão nhân, lão nhân có tài sản trăm triệu, lúc nhàm chán ở trong viện trồng rau hái đi bán, không phải vì kiếm tiền chính là thuần túy vì tống cổ thời gian.

Chờ Chiêm Ngọc lấy trà về quảng trường, mẹ Thẩm cũng kết thúc hoạt động, đang nói chuyện phiếm với Thẩm Tùng An.

Chiêm Ngọc nhanh bước chân qua, vừa đến trước mặt ba người họ, một vị nữ sĩ khuôn mặt hòa ái liền cười nói: "Này nhất định là Tiểu Ngọc đi?"

Mẹ Thẩm năm nay cũng đã 66 tuổi, nhưng vẻ ngoài bà so với thực tế còn nhỏ hơn, khí chất cũng tốt.

Chiêm Ngọc ngoan ngoãn chào hỏi, cầm hai ly trà nóng đưa bà và ba Thẩm.

Mẹ Thẩm cầm trà nóng ấm ấm tay, thần sắc ôn nhu mà nói với Chiêm Ngọc: "Tiểu Ngọc lần đầu tới Yến Thành, tối ăn quen sao? Thích ứng với khách sạn chưa?"

Chiêm Ngọc sợ bà gọi mình về nhà ở, vội nói: "Quen ạ, đều khá tốt, cảm ơn bác gái quan tâm."

"Quen là được." Mẹ Thẩm cười nói, bà cũng không dự đoán được ở chỗ này đụng Chiêm Ngọc, ngoài ý muốn còn có chút kinh hỉ.

Vừa mới bắt đầu biết con trai tìm bạn trai, bà rát kinh ngạc, tuy con trai út không nói có bạn gái, lại cũng không tỏ vẻ có hảo cảm với người cùng giới.

Bất quá sau khi kinh ngạc, bà và chồng cũng không phải người cổ hủ cố chấp, sau khi con út nói, biết con trai suy xét rõ ràng, đối tượng lại là đứa nhỏ gia thế trong sạch có tài hoa liền tôn trọng lựa chọn của thằng bé.

Mẹ Thẩm bất động thanh sắc đánh giá Chiêm Ngọc, phát hiện cậu so ảnh chụp cùng video đẹp hơn đến nhiều, không khỏi càng xem càng vừa lòng.

Lần đầu gặp mặt câu nệ qua đi, Chiêm Ngọc khôi phục hào phóng ngày thường, trong quá trình nói chuyện với nhị lão Thẩm gia phi thường lễ phép khéo léo, hai trưởng bối rất vui.

Ngại thời gian cùng trường hợp không thích hợp, ba Thẩm mẹ Thẩm cũng không ở lâu lắm, hàn huyên một lát liền đi trước, lúc đi mẹ Thẩm còn dặn dò Thẩm Tùng An sớm đưa Chiêm Ngọc về, miễn cho ở bên ngoài trúng gió lạnh.

Bọn họ đi rồi, Chiêm Ngọc thở dài nhẹ nhõm một hơi, cầm trà sữa hút một ngụm lớn, sau đó đẩy Thẩm Tùng An về: "Đi đi đi, đi về!"

Thẩm Tùng An nghẹn cười: "Được."

Chiêm Ngọc ôm thùng quýt ba Thẩm đưa về khách sạn, biết Lật Thanh ở phòng ba mẹ đấu địa chủ liền trực đưa theo qua.

"Quýt còn rất mới, mẹ ăn." Nhan Lạp cầm một quả quýt, lột vỏ đưa một nửa cho Lật Thanh, rồi tự mình ăn, "Oa, thật ngọt!"

Chiêm Hồng Viễn tự mình cầm một quả bóc, vừa ăn vừa hỏi: "Tiểu Ngọc sao đột nhiên mua quýt?"

"Không phải mua." Chiêm Ngọc sâu kín mà nói, "Con ở quảng trường đụng ba Thẩm ca bán quýt, bác ấy cho con."

"Phốc!" Chiêm Hồng Viễn bị quýt làm sặc một ngụm.

Động tác lột quýt của Nhan Lạp cùng Lật Thanh đồng thời dừng lại, nhìn về phía Chiêm Ngọc: "Bán quýt?!"

Chiêm Ngọc gật đầu, nói chuyện ở quảng trường.

Đám người Nhan Lạp nghe xong, hai mặt nhìn nhau, cuối cùng không hẹn mà cùng bật cười, sôi nổi tỏ vẻ không nghĩ tới nhị lão Thẩm gia còn rất bình dân.

Chiêm Ngọc nghĩ thầm: Thật đúng là quá bình dân, nói quýt không cần tiền, làm con giật cả mình.

Bên kia, Thẩm Tùng An đưa Chiêm Ngọc về cũng tới nhà, chú Chung nhận áo khoác nói: "Thiếu gia, lão gia tử cùng phu nhân ở thư phòng trên lầu chờ cậu."

"Được." Thẩm Tùng An gật đầu, bước nhanh lên lầu.

Thư phòng, ba Thẩm và mẹ Thẩm đang chơi cờ vây, trà Chiêm Ngọc mua uống không còn nhiều.

Thẩm Tùng An gọi một tiếng, ngồi xuống.

Một bàn cờ kết thúc, ba Thẩm phụ trách thu cờ, mẹ Thẩm lấy khăn lông ướt xoa xoa tay, lại thả khăn lông lại tại chỗ, lúc này mới hỏi Thẩm Tùng An: "Tiểu Ngọc về?"

"Về rồi ạ." Thẩm Tùng An đáp.

Mẹ Thẩm gật đầu, nói: "Tuy lần đầu gặp mặt, nhưng mẹ nhìn ra Chiêm Ngọc là đứa bé tốt, tuổi thằng bé còn nhỏ, ngày thường ở chung con nhường nhiều chút."

Thẩm Tùng An nói: "Con biết."

Mẹ Thẩm nói trọng tâm: "Nếu quyết định bên nhau, vậy mặc kệ đối phương là nam hay nữ, con đều phải gánh vác trách nhiệm, tôn trọng thằng bé, yêu quý thằng bé, dụng tâm giữ gìn phần tình cảm này. Còn có, công tác của con tương đối đặc thù, nhiều thời gian dư luận nói, điểm này, con tự chuẩn bị ứng đối, biết không?"

Thẩm Tùng An nhất nhất đồng ý, sau đó quay đầu nhìn về phía ba Thẩm.

Ba Thẩm cất cờ nói: "Nhìn ba làm gì? Nên nói mẹ con đều nói, ba cũng chỉ nói một câu, tự sống ngày tháng của hai đứa."

Thẩm Tùng An cười một cái, trịnh trọng nói: "Con biết, cảm ơn ba mẹ."

......

Địa điểm hai nhà Chiêm Thẩm gặp mặt lần đầu là chủ trạch Thẩm gia, ba mẹ hai nhà đều không phải người khó nói chuyện, trong bữa tiệc không khí thập phần thân thiện, hai bên nói chuyện với nhau thật vui, hai bên đều thập phần vừa lòng.

Trừ bỏ ba Thẩm mẹ Thẩm, còn có Tiêu lão gia tử là ông ngoại Thẩm Tùng An cũng ở đây.

Tiêu lão gia tử tuy đã 90 tuổi, nhưng cả người thập phần tinh thần, sống lưng cũng thẳng tắp, ít khi nói cười bộ dáng thoạt nhìn phi thường nghiêm túc.

Chiêm Ngọc có ấn tượng với ông ngoại Thẩm Tùng An, ngày kỷ niệm trường Thẩm Tùng An về nhà vì ông giả bệnh lừa Thẩm Tùng An về xem mắt, cuối cùng Thẩm Tùng An nhìn ra náo loạn với ông một hồi.

Tan cuộc Tiêu lão gia tử đưa cho Chiêm Ngọc một miếng ngọc bội làm lễ gặp mặt, Thẩm Tùng An nói cho cậu, đó là quà cho vợ cháu ngoại của Tiêu gia, Ngôn Thu cũng có một miếng.

Ba Thẩm nói trong nhà trừ bỏ quýt còn có cam không lừa Chiêm Ngọc, người làm vườn Thẩm gia trồng không ít cây ăn quả ở sân sau, nghe Chiêm Ngọc nói thích ăn cam quýt, ăn cơm xong sau ba Thẩm còn tự mình dẫn cậu đến đằng sau hái.

Tới buổi chiều, Thẩm Tùng An Chiêm Ngọc đi ra ngoài một chuyến.

Trên đường Chiêm Ngọc tò mò hỏi Thẩm Tùng An muốn đi đâu, Thẩm Tùng An lại một bộ bảo mật, chỉ nói đến nơi sẽ biết.

"Thần thần bí bí." Chiêm Ngọc đánh giá một câu, cũng không hỏi nhiều.

Thẩm Tùng An lái xe một đường ra nội thành, tới vùng ngoại thành ngừng xe ở ngoài tiểu khu yên lặng nào đó, đăng ký thân phận lúc này mới lái xe vào.

Thẩm Tùng An đỗ xe rồi đưa Chiêm Ngọc tới một nhà ấn chuông cửa.

Một người đàn ông ước chừng 40 tuổi ra mở cửa, Thẩm Tùng An lễ phép nói ý đồ tới đây: "Chào anh, tôi là Thẩm Tùng An. Ngày hôm qua có hẹn Từ lão, phiền anh nói với ông."

Người đàn ông gật đầu nói: "Thẩm tiên sinh chào cậu, tôi là quản gia nơi này, lão gia tử đã nói qua, cậu theo tôi vào."

Thẩm Tùng An Chiêm Ngọc theo quản gia vào cửa, qua sân, tới lầu một.

Quản gia rót trà cho hai người rồi đi gọi người.

Chiêm Ngọc từ thái độ Thẩm Tùng An và quản gia nói chuyện nhìn ra anh thập phần tôn kính vị lão gia tử này, có chút tò mò thân phận đối phương, suy đoán có thể đối phương là thầy Thẩm Tùng An.

Đang lúc cậu nghi hoặc, phía thang lầu truyền đến tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu liền nhìn thấy một vị lão gia tử mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn xuống lầu.

Thấy rõ khuôn mặt đối phương, cả người Chiêm Ngọc sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía Thẩm Tùng An.

Cậu đột nhiên hiểu dụng ý của Thẩm Tùng An.

Từ lão gia tử tới trước mặt hai người bọn họ cười nói: "Hai người tới."

"Quấy rầy, Từ lão." Thẩm Tùng An chào đối phương, Chiêm Ngọc áp kích động nội tâm, cũng chào hỏi.

"Không cần khách khí như vậy." Từ lão gia tử xua xua tay, nhìn về phía Chiêm Ngọc, "Cháu là Chiêm Ngọc đi, ta xem diễn tấu của cháu, rất tốt."

Chiêm Ngọc không nghĩ tới ông sẽ nhận ra mình, có chút thụ sủng nhược kinh: "Cảm ơn Từ lão khích lệ, lần đầu gặp mặt, quấy rầy."

Từ lão gia tử tên thật Từ Khải Dung, là đại sư tạo cầm số một quốc nội, có được đàn violon tự tay ông chế tác là mộng tưởng của vô số đàn violon gia, chỉ là Từ lão gia tử 10 năm trước đã không tạo cầm, cầm nghiệp Từ thị trước mắt do con ông kế thừa.

Chiêm Ngọc không nghĩ tới ở chỗ này thấy Từ lão gia tử, hơn nữa đối phương tỏ vẻ nguyện ý chế tạo đàn violon cho riêng cậu.

Đàn hiện tại Chiêm Ngọc dùng cũng do người có thân phận quý tạo, nhưng mặc kệ quý ra sao cũng không thể so được với đàn Từ lão gia tử tự mình chế tạo cho riêng một người dùng.

Một buổi chiều, Chiêm Ngọc đều cùng Từ lão gia tử nói chuyện với nhau, cậu nói kỹ càng tỉ mỉ thói quen mình dùng đàn cho Từ lão gia tử, Từ lão gia tử vừa nghe vừa thảo luận, thường thường viết xuống notebook, còn bảo quản gia lấy đàn để Chiêm Ngọc diễn tấu.

Lúc bọn họ thảo luận, Thẩm Tùng An an tĩnh mà chờ, toàn bộ hành trình không có một tia không kiên nhẫn, ngẫu nhiên Chiêm Ngọc nhìn qua, anh sẽ cười ôn nhu trấn an với Chiêm Ngọc, ý bảo Chiêm Ngọc không cần để ý mình.

Tới thời gian cơm chiều, Từ lão gia tử giữ hai người họ.

Trên đường về, Chiêm Ngọc như cũ thấy không chân thật, ngồi trên xe xuất thần.

Cậu từng rất muốn có đàn Từ lão gia tử chế tác, nhưng khi đó Từ lão gia tử đã không làm nữa, đàn cuối cùng cũng được người khác mua rồi. Ba thử giúp cậu tìm, nhưng không có người nguyện ý ra tay, cậu cho rằng đời này không có cơ hội, lại không nghĩ rằng Thẩm Tùng An cho cậu một kinh hỉ lớn.

Hai người trở lại khách sạn, cửa vừa đóng Chiêm Ngọc liền bổ nhào vào trên người Thẩm Tùng An, đôi tay ôm cổ Thẩm Tùng An, trong giọng nói mang theo kích động: "Sao anh lại đột nhiên thế?!"

Tay Thẩm Tùng An nâng mông cậu, xoay người để cậu dựa lên tường huyền quan, cúi đầu hôn một đường kéo dài từ môi tới bên tai, nhẹ giọng nói: "Tháng tư sinh nhật em, muốn tặng em phần quà đặc biệt."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK