Mục lục
Siêu Cấp Gen
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Vậy thì thử một chút xem sao." Từ Phi lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.

Mà lúc này, ở một bên khác, Vương Việt giống như cười mà không phải cười nhìn Trần Phong, nói: "Tìm được mấy con chó hoang làm chỗ dựa, liền coi chính mình là một nhân vật không tầm thường rồi có đúng không? Mặc dù Tạ Khang Trung cũng không ra gì, bất quá hôm nay ta ngược lại muốn nhìn một chút xem hắn thu thập ngươi như thế nào."

"Con Chip lồng năng lượng cấp E này là ngươi vừa mới mua sao?"

Trần Phong kinh diễm nhìn tầng màn sáng này, trên thế giới lại có thứ này sao.

"Đương nhiên." Vương Việt tự hào nói: "Đây cũng không phải là đồ vật mà những người rác rưởi như ngươi có thể tiếp xúc..."

"Khó trách vào thời điểm đánh ngươi lần trước không có nhìn thấy." Trần Phong giật mình nói.

Vương Việt run người một cái, trên trán nổi gân xanh, học sinh chung quanh lúc này mới nhớ tới, mấy ngày trước, tựa hồ có người trông thấy Vương Việt bị đánh bầm dập vết thương đầy người, không ngờ được là hắn lại bị Trần Phong đánh.

"Hừ." Vương Việt lạnh lẽo nhìn Trần Phong, nói: "Trần Phong, ta nhìn xem ngươi có thể phách lối được bao lâu? Ngươi không có một chút lo lắng nào đối với bằng hữu của ngươi sao? Đoán chừng bọn hắn rất nhanh liền chết."

"Bọn hắn sao?" Trần Phong lắc đầu: "Ta không lo lắng cho bọn hắn, ta ngược lại còn lo lắng cho các ngươi."

"Lo lắng cho chúng ta?" Vương Việt bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác không lành.

"Đúng vậy, ngươi xác định, cái đồ chơi này của ngươi có thể ngăn cản được công kích cấp E chứ?" Trần Phong hiếu kỳ hỏi.

"Đương nhiên." Vương Việt xem thường nói: "Đây chính là xuất phẩm của công ty Phong Bạo..."

Một câu của hắn còn chưa nói hết, Trần Phong đã chậm rãi từ trong túi quần móc ra một cái bình thuốc thử gen lóe ra ánh sáng màu trắng, từ phía xa xa ném tới, rơi xuống phía trên cái vòng bảo hộ năng lượng kia.

"Oanh!" Sấm chớp vô cùng vô tận ầm ầm đánh xuống vòng năng lượng.

"Oanh!" "Oanh!" "Oanh!"

Trong nháy mắt, sấm chớp nổ tung, cái vòng bảo hộ năng lượng ngưu bức trong miệng của Vương Việt, còn chưa kịp phát huy uy lực, liền cứ thế bị đánh tan.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người!

Cái bình này là cái quỷ gì thế? Vòng bảo hộ có thể thừa nhận được công kích của chiến sĩ cấp E, cư nhiên cứ như vậy bị chơi nát? Điều này sao có thể?

Vương Việt lộ ra vẻ mặt phát mộng, nhìn vào màn sáng bên trên vòng đeo của mình, ở phía trên biểu hiện ra một con số 0 đáng sợ—— hao hết năng lượng!

Nói một cách khác, trong nháy mắt vừa rồi đó, công kích mà Trần Phong tạo thành, đã vượt qua khả năng cực hạn mà lồng năng lượng có thể chịu đựng, không chỉ đơn giản là lồng năng lượng của hắn bị phá hủy, mà ngay cả Đá năng lượng mà hắn chuẩn bị cũng hao tổn sạch sẽ. Cái này sao có thể?!

"Ngươi..." Vương Việt chỉ vào mặt Trần Phong nửa ngày, nhưng lại không dám làm càn mở miệng chửi mắng.

Bởi vì vào thời điểm này, Trần Phong lại chậm rãi móc ra một cái bình chứa loé ra ánh sáng màu trắng giống như đúc cái bình lúc trước, ánh sáng màu trắng chiếu rọi lên vách tường hàn băng chung quanh, vô cùng chói mắt.

"Ngươi muốn thử thêm một lần nữa hay không?" Trần Phong vừa nói, vừa xoay tròn cái bình ở trong lòng bàn tay.

"Ực." Tất cả đám học sinh đều nuốt vào một ngụm nước bọt, hoảng sợ nhìn Trần Phong, sợ cái đồ chơi kia từ trong tay của hắn rơi xuống.

Mà lúc này, đám người Từ Phi đang chuẩn bị làm một vố lớn giết chết Tạ Khang Trung, nghe động tĩnh ở phía sau cũng phải dừng tay lại, không thể tưởng tượng nổi nhìn cái bình chứa ở trong tay của Trần Phong.

"Đây cũng là thu hoạch lần này của các ngươi sao?" Ánh mắt của Tạ Khang Trung trở nên lạnh lẽo, nói: "Rất tốt, cư nhiên lại dùng học trò của ta để uy hiếp ta."

"Đi đi, ta để cho các ngươi đi!" Tạ Khang Trung phẫn nộ, quát lớn: "Mau từ nơi này lăn ra ngoài."

Trần Phong cười tủm tỉm nhìn Tạ Khang Trung biểu diễn.

"Đi thôi." Từ Phi nói ra, bọn hắn thật sưh không muốn cùng với những người có IQ không bình thường này giao lưu.

"Ừm." Trần Phong khẽ gật đầu, bỗng nhiên, hắn dừng bước chân lại, nhìn về phía những học sinh kia, từ tốn nói: "Nếu như cứ tin tưởng tên gia hỏa Tạ Khang Trung này, các ngươi sớm muộn gì cũng sẽ hối hận."

"Cút đi!"

"Gia hỏa không biết xấu hổ!" Mấy học sinh giận dữ mắng.

"Cạn lời, Trần Phong, ngươi lại dám dùng chúng ta để uy hiếp lão sư."

"Đúng đấy, thật là quá phận." Rất nhiều người cảm thấy tức giận.

"Ngươi làm sao lại biến thành một kẻ như thế." Tô Cẩn thất vọng nói.

"Những tên gia hỏa đáng chết này, lại dám dùng các trò để uy hiếp ta, thực sự là..." Tạ Khang Trung phẫn nộ nói ra.

"Lão sư, không cần phải sợ hắn, chúng ta sau này sẽ báo thù cho ngài!"

"Đúng đấy, chúng ta đều là sinh viên đại học tương lai."

"Chờ đến lúc chúng ta vào đại học..." Rất nhiều học sinh an ủi.

"Các ngươi a..." Tạ Khang Trung vui mừng, mặc dù hắn ở bên ngoài phẫn nộ, nhưng mà tâm lý cũng không có tức giận như vậy, nhìn qua giống như là hắn bị Trần Phong nhục mạ một trận, nhưng mà hắn lại đạt được tất cả nhân tình của đám học sinh này!

Vì cái gì Tạ Khang Trung rõ ràng có thực lực mạnh nhất cuối cùng lại phải khuất nhục thối lui? Còn không phải vì những học sinh này hay sao! Hết sức cảm động có đúng hay không? Nhìn thấy ánh mắt của những học sinh này liền biết, ngoại trừ Vương Việt căn bản lười nhác để ý đến hắn, hắn ở trong mắt của những học sinh còn lại, đều tràn đầy sự cảm kích.

Trận sóng gió này, không lỗ!

Mà lúc này đám người, Trần Phong đã đi xa.

"Vị lão sư này của ngươi thực sự là ngưu bức." Từ Phi tán thưởng, lấy nhãn quang bây giờ của hắn, tự nhiên đã nhìn được rõ ràng: "Không biết mà nói, ta còn tưởng rằng tên gia hỏa này tốt nghiệp trường sân khấu nghệ thuật khoa diễn viên ấy chứ."

"Ngươi làm sao lại không vạch trần hắn?" Chu Linh hiếu kỳ nhìn Trần Phong.

"Lười biếng." Trần Phong lắc đầu nói: "Nếu như không có liên quan gì đến lợi ích của ta, hắn coi như có muốn lên trời ta cũng mặc kệ."

Đám người nghe vậy đều mỉm cười.

"Bất quá, tên tiểu tử ngươi ngược lại khiến cho ta phải lau mắt mà nhìn." Từ Phi kinh diễm nói.

Nguyên lai tưởng rằng hôm nay phải liều mạng, ai biết được cuối cùng lại bị Trần Phong tuỳ tiện giải quyết.

Ngẫm lại cái bình thuốc thử gen thần bí mà mạnh mẽ kia, trong lòng của Từ Phi trở nên nghiêm nghị, tên Trần Phong mặt ngoài chỉ có trình độ chế tác 1 tinh này, tuyệt đối có tư cách đứng ngang hàng cùng với bọn hắn.

"Đi thôi, chúng ta rời khỏi nơi này trước." Trần Phong bỗng nhiên mở miệng nói: "Nơi này, cứ khiến cho ta có một loại cảm giác không rõ."

"Ta cũng thế." Hầu Tử cũng đồng dạng nói ra.

"Đi." Từ Phi cùng với mọi người cấp tốc rời đi.



Núi Long Thệ, ở rìa bên ngoài, có hai người đứng nhìn về phía trung tâm hòn đảo, bên trên màn sáng trước mắt, con số không ngừng biến hóa, cuối cùng dừng lại ở con số 96.

"Không sai biệt lắm."

"Ừm, nhóm người thứ nhất bị vị lão sư kia đuổi đi, đã rời khỏi nơi này rồi."

"Đáng tiếc, nếu như cái tên gia hỏa đáng chết này không đuổi đánh người khác, người ở lại đây sẽ càng nhiều hơn."

"Chín mươi sáu người, cũng đã đủ." Hai người bình tĩnh giao lưu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK