Ông cụ Vương im lặng, không thể không thừa nhận mặc dù tuổi tác cô còn nhỏ nhưng lại sáng suốt hơn nhiều người trưởng thành.
"Cháu có tính toán gì cho tương lai không?"
Lạc Di im lặng một hồi rồi mới thốt ra mấy từ: "Dùng khoa học kỹ thuật để thúc đẩy quốc gia."
Chỉ một câu đơn giản đã để lộ dã tâm to lớn của cô, còn có tầm nhìn và sứ mệnh sâu sắc.
Sau này thứ mà những quốc gia lớn cạnh tranh với nhau chính là khoa học kỹ thuật, không muốn bị lạc hậu thì phải cố gắng ngay từ bây giờ.
Ông cụ Vương đã gặp đủ loại người, nhưng chưa từng gặp ai vừa kiên định vừa sáng suốt như thế, ngay từ đầu cô đã biết mình muốn gì.
Hơn nữa, đáng quý hơn là cô có năng lực để làm điều đó.
Ông ấy không khỏi than thở: "Tương lai là của các cháu, thế giới cũng là của các cháu, bọn ta già rồi."
Trong lòng Lạc Di dâng lên một chút hưng phấn: "Không phải người ở thế hệ của ngài tắm m.á.u chiến đấu hăng hái là vì muốn thấy cảnh quốc thái dân an, đời sau phấn đấu tiến lên, bắt kịp và vượt qua những cường quốc trên thế giới hay sao? Giấc mộng của nhiều thế hệ, sẽ có ngày thực hiện được."
Hốc mắt lão tướng quân Vương không khỏi đỏ lên, trong lòng xúc động, vội vàng rũ mi mắt xuống.
Có những người xưa nay chưa từng quen biết nhưng lại có cùng mộng tưởng, cùng mục tiêu, cùng cảm xúc.
Không liên quan đến tuổi tác, không liên quan đến thân phận, không liên quan đến địa vị.
"Ông nội, cháu về rồi." Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Một cô gái xinh đẹp chạy nhanh vào, lại thấy được Lạc Di, cả người cứng đờ.
"Lạc Di, sao cô lại ở nhà tôi? Ai cho cô tới?"
Là Vương Ngữ Thần, cô ta mặc bộ quần áo đầy nếp nhăn, tóc tai vô cùng bẩn, giống như đã mấy ngày rồi chưa tắm gội, cả người trông rất bẩn.
Tầm mắt Lạc Di lướt qua cô ta rồi nhìn về phía bà cụ Vương phía sau cô ta, đôi mắt híp lại.
"Lúc trước cháu hoàn toàn không biết gì về nhà họ Vương, còn bây giờ thì đã biết một chút rồi."
Cô lạnh lùng trào phúng khiến vẻ mặt của lão tướng quân Vương hơi mất kiểm soát.
Bà cụ Vương ngơ ngác nhìn mẹ con Ngô Tiểu Thanh, đầu óc trống rỗng, sao bọn họ lại ở đây?
Bà cụ nhìn về phía lão tướng quân Vương theo bản năng, trong lòng vô cùng hoảng loạn.
Vương Ngữ Thần lại cho rằng Lạc Di hoảng sợ: "Cô sợ rồi à? Ha ha, muộn rồi."
Cô ta nhào về phía lão tướng quân Vương, ôm đùi ông ấy, khóc lóc kể lể nước mắt lưng tròng: "Ông nội ơi, là cô ta hãm hại cháu, cháu chưa làm gì cả, ông phải phân xử cho cháu đấy."
"Mấy ngày nay cháu sống khổ lắm, cơm không đủ no, ngủ không ngon giấc, bữa nào bọn họ cũng cho cháu ăn củ cải khô và cơm nguội! Ông nội, cháu khổ quá khổ quá đi."
Cô ta chưa từng chịu ấm ức như thế bao giờ nên cảm thấy cả người như muốn phát điên, trong lòng càng tức giận hơn.
"Xì." Lạc Di nhìn cô ta tự biên tự diễn, nhịn không được phì cười: "Tôi nghi là chỗ cô học là trường sân khấu đúng không, còn là loại đi cửa sau do không đạt tiêu chuẩn nữa."
Người mà Vương Ngữ Thần hận nhất chính là Lạc Di, chỉ ước gì có thể xé cô thành mảnh nhỏ, nhưng vì đang ở trước mặt người nhà nên cô ta đành phải nhịn xuống.
Cô ta khóc lóc mách lẻo: "Ông nội, ông nhìn kìa, đứng trước mặt ông mà cô ta còn dám kiêu căng như thế, hoàn toàn không để nhà họ Vương chúng ta vào mắt, không xem ông ra gì mà."
Lão tướng quân Vương hơi nhíu mày, sao con cháu nhà người ta ưu tú là thế mà con cháu nhà mình lại... Mất mặt thế này.
Sao giữa người với người lại chênh lệch lớn như thế?
Vương Ngữ Thần khóc lóc ầm ĩ còn những người khác chỉ đứng im nhìn, ai cũng không hé răng, hoàn toàn trở thành buổi biểu diễn của một mình cô ta.
Bà cụ Vương quát khẽ một tiếng: "Ngữ Thần, bà đã nói đó chỉ là hiểu lầm thôi, giải thích là xong rồi."