Mục lục
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Về phần Lạc Di, giáo sư không xem trọng cô cho lắm, chỉ làm như không thấy, trực tiếp quay đầu bước đi.

Một cô gái không hiểu chuyện, ngay cả đạo lý đối nhân xử thế tối thiểu cũng không hiểu, vậy mà từ chối lời mời của ông ta.

Tuy rằng lý do rất chính đáng, nhưng từ chối ông ta chẳng khác nào một cái tát vào mặt ông ta.

Blake chỉ số thông minh cao, là người rất thông minh, chỉ là mắt chọn bạn gái không tốt.

Quên đi, người trẻ tuổi mà, càng ngăn cản càng làm ngược lại, để cho anh yêu đương thêm vài lần cũng tốt.

Ông ta cố ý giữ Blake ở lại nước Mỹ, cô gái kia đang ở Trung Hoa, hai người cách xa nhau như vậy, sớm muộn gì cũng phải chia tay.

Lạc Di nheo mắt nhìn bóng lưng giáo sư, ngay khi ông ta giẫm một chân lên tảng đá trên hòn non bộ, bỗng nhiên nói: “Giáo sư Francis, chắc là bây giờ thầy đã biết địa điểm phóng tàu vũ trụ của nước tôi ở đâu rồi phải không?”

Cuối cùng cô cũng biết mục đích thật sự của tiệc cưới này, trong đám cưới náo nhiệt, thủy triều ngầm bắt đầu khởi động, đánh về nhiều phía.

Giáo sư Francis bất ngờ không kịp đề phòng, trượt chân một cái, cả người ngã bay ra ngoài.

“Ối” Lạc Di kêu lên một cách khoa trương: “Giáo sư Francis, thầy làm sao vậy? Trời ạ, chảy nhiều m.á.u quá, c.h.ế.t rồi, sẽ không c.h.ế.t thẳng cẳng chứ.”

Giáo sư Francis té vỡ đầu chảy máu, chân cũng gãy, đau đến khung cảnh trước mắt biến đen liên hồi, nhưng ông ta lại cố gắng không để mình ngất đi, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lạc Di.

"Cô mới nói cái gì?"

Lạc Di mở to hai mắt đầy vô tội: "Trợ lý của thầy nói thầy đang thăm dò vị trí cụ thể của bãi phóng hàng không vũ trụ nước em, còn dò hỏi đủ thông tin cơ mật, ấy, chẳng lẽ không phải sao ạ?"

Khóe miệng Tiêu Thanh Bình giật một cái, cạn lời cả nửa ngày, cô lại bắt đầu lừa người ta rồi.

Gương mặt giáo sư Francis đã tái xanh: "Không thể nào có chuyện này được."

Lạc Di tỏ vẻ vô cùng tri kỷ nói: "Giáo sư Francis, thầy là thầy hướng dẫn của bạn trai em, đương nhiên em hi vọng thầy không thế, nên em mới cố ý nhắc nhở thầy một chút, để em nói cho thầy một bí mật, thầy đừng bao giờ nói cho người khác biết là em tiết lộ cho thầy nhé."

Giáo sư Francis miễn cưỡng vực tinh thần dậy: "Cô nói đi."

"Em còn thấy anh ta lén lút kín đáo đưa một tập văn kiện cho một người đàn ông…" Lạc Di đè giọng xuống cực nhỏ, vô cùng hồi hộp nhìn xung quanh: "Ừm, tiếc là em không thấy rõ mặt của người kia."

Cô há mồm là nói dối ngay được, phối hợp với động tác đầy biểu cảm, hoàn toàn không có chút vẻ diễn kịch nào.

Francis ngây người như phỗng, bất giác nhìn về phía Tiêu Thanh Bình: "Này là thật sao?"

Những gì Lạc Di kể đều khá thống nhất, còn có chút căn cứ, trái lại khiến giáo sư Francis bắt đầu bị dẫn dắt chuyển sự chú ý sang người trợ lý.

Đầu óc Tiêu Thanh Bình xoay chuyển, anh thoáng nhíu mày: "Thầy, trước hết thầy đừng quản những thứ này, thân thể của thầy quan trọng nhất, để em đưa thầy đến bệnh viện đã."

Nếu anh phủ nhận thẳng thừng thì giáo sư Francis còn có thể nghi ngờ, nhưng anh lại lảng tránh khiến giáo sư vô cùng bất an, ông ta kéo cánh tay anh lại, gấp gáp nói: "Nói sự thật cho thầy biết."

"Có lẽ, có lẽ không phải là văn kiện, chỉ là…" Tiêu Thanh Bình lộ vẻ như muốn an ủi ông ta nhưng đồng thời anh cũng sốt ruột liều mạng tìm cớ nói: "Mấy thứ vô dụng mà thôi, thầy đừng nóng giận vì loại người lừa bịp này."

Lạc Di đứng kế dùng sức gật đầu: "Đúng đúng, thầy đừng nóng giận, là em nhìn lầm, không phải anh ta đưa đồ cho người khác, mà là người khác đưa cho anh ta, thầy nghĩ thế có thấy đỡ hơn không ạ? Cơ thể thầy đang yếu như vậy, chân lại bất tiện, bước đi cũng không vững, sao còn phải nghĩ nhiều đến thế làm gì?"

Hai người phối hợp ăn ý, cùng nhau đào một cái hố sâu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK