Mục lục
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lạc Di trợn mắt, như cô mà còn lười? Ông ấy có hiểu lầm gì với chữ lười không vậy?

Ngày nào cũng như Chu lột da nghiền ép con ở.

Ông ấy quên luôn tuổi của cô rồi sao? Cô mới vừa trưởng thành thôi đấy.

Con ở Lạc khẽ thở dài một hơi: "Thủ trưởng, bình thường cháu cũng chẳng tìm thấy ông đâu, được chứ?"

"Thầy cháu biết đấy." Nhiếp Khôn Minh cười tủm tỉm nói: "Thường xuyên qua nhà ông chơi một chút đi, Dịch Tranh rất nhớ cháu."

"Vâng." Lạc Di đáp, nhưng lại không có ý định sang nhà ông ấy.

Nhiếp Khôn Minh tiện đường đưa cô về nhà, Lạc Di thấy nhà mình ngày càng gần thì tâm trạng dần trở nên vui vẻ hơn, giờ cô chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật ngon.

Nhiếp Khôn Minh thấy dòng người xếp hàng trước cửa, lại nhìn qua bảng hiệu: "Nhà cháu mở tiệm à?"

"Dạ, việc làm ăn cũng không tệ lắm, ông chờ một chút." Lạc Di mở cửa xe chạy xuống, xin Lạc Quốc Vinh ít thịt kho.

Cô chạy bịch bịch bịch trở lại, mặt cười tươi như hoa: "Thủ trưởng, mời ông ăn thịt kho, ăn món kho nhà cháu, bình thường quan tâm nhà cháu nhiều hơn nhé."

Sau cùng thì làm ăn kinh doanh bao giờ cũng sẽ gặp phải đủ loại rắc rối này kia, chưa kể đến sự cạnh tranh ác liệt, các đợt kiểm tra bất ngờ từ những bộ phận khác nhau như quản lý đô thị hay bộ công thương, bộ y tế cũng đã đủ ăn mệt rồi.

Bới lông tìm vết, kiểu gì cũng có thể chỉ ra một vài lỗi.

Nhiếp Khôn Minh dở khóc dở cười, đứa bé này thật là… thông minh nhưng không làm người ta chán ghét, muốn gì cứ việc nói thẳng, có thể đồng ý thì đồng ý, không thì thôi dẹp đi, cô khắc tự nghĩ cách khác.

Nhưng ông ấy có thể từ chối sao? Vừa rồi ông ấy còn mới nhận bài báo cáo trị giá ngàn vàng của Lạc Di kia kìa, đòi hỏi thế có ổn không à? Vẫn là nên thả ra chút lợi ích, có qua có lại nha.

Ông ấy nhận lấy phần thịt kho: "Được, ông biết rồi, nhưng vẫn phải kinh doanh đúng quy định đấy."

Lạc Di chỉ cần lời bảo đảm này, cô khoái trá cười nói: "Không thành vấn đề ạ, cha mẹ cháu đều là người thành thật, không giống các ông."

Nhiếp Khôn Minh: “...”

Khóe miệng Lạc Di giật một cái, đắc ý quá quên giữ miệng rồi. Cô vội vàng cứu chữa: "Ý cháu là, các ông đều là người làm việc lớn, đầy mưu trí, thông minh như hồ ly, trọng điểm nè, tất cả đều là lời khen."

Nhiếp Khôn Minh chỉ có thể chọn tin tưởng, ông ấy còn làm gì được đây?

"Đủ chưa, mau về nhà đi."

Nhận được kế hoạch như vậy, ông ấy còn phải báo cáo lên cấp trên, họp thảo luận với cấp dưới, sắp xếp nhiệm vụ, ông ấy còn quá nhiều việc phải làm.

Lạc Di nhìn theo chiếc xe hơi rời đi, bấy giờ mới chậm rãi bước vào nhà, lại thấy Hoàng Lộ đứng cạnh cửa lộ vẻ mặt quái dị.

Lạc Di không để ý đến cô ta, đang định đẩy cửa đi vào thì giọng không mang ý gì tốt của Hoàng Lộ chợt vang lên: "Lạc Di, không phải đấy lại là cành cao nào chị vừa víu lên được đấy chứ?"

Hẳn nên để tất cả mọi người cùng nhìn xem, thứ gọi là sinh viên trường danh giáo cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dựa vào cái gì mà mắng cô ta ham hư vinh, thích trèo cành cao? Chuyện Lạc Di làm có gì khác với cô ta kia chứ?

Tuổi của người đàn ông kia còn lớn như thế…

Lạc Di nhìn cô ta bằng ánh mắt thật sâu xa: "Không thể nói."

Hoàng Lộ chưa kịp phản ứng: "Ý chị là gì?"

Khóe miệng Lạc Di cong lên: "Ý trên mặt chữ, có vài người không thể nói rõ thân phận ra, không thể tiết lộ, tiết lộ sẽ…"

Chẳng dễ gì Hoàng Lộ mới bắt được nhược điểm của Lạc Di, cô ta còn định tuyên truyền trắng trợn đây: "Sẽ thế nào?"

"Bị bắt, nhốt vào tù." Lạc Di cười như không cười, cặp môi đỏ mọng nhẹ xuất lời: "Tuyên án, em thích gói phục vụ thế nào, chị có thể giúp em."

Giọng cô âm trầm như một tia sét nện xuống, cơ thể Hoàng Lộ run lên, bị dọa sắc mặt trắng bệch, quay đầu chạy đi.

Lạc Di lắc đầu, có mỗi chút can đảm thế này mà còn muốn chơi với cô sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK