Lâm Nguyệt Vân cực kỳ sợ hãi, bảo vệ hai đứa con ở phía sau: “Con khốn này, sao ngươi dám?!”
Bà ta có thể tùy tiện hủy hoại con cái người khác, nhưng con của mình bị rụng một sợi tóc cũng cảm thấy đau lòng.
Tăng Lập Vĩ quay người lại, bà ta nói gì vậy? Hả?
Những người khác nhà họ Tăng cảm thấy như bị sét đánh, con mẹ nó, đây là không đánh mà khai sao? Không ngờ bà ta lại là người như vậy!
Giọng nói lạnh lùng của Lạc Di vang lên nghe như đòi mạng: “Tôi ghi âm rồi.”
“Ngay cả chửi người khác cũng không biết sao?” Trong mắt Lạc Di tràn đầy giễu cợt: “Bà đúng là người hai mặt, giả vờ nhiều năm như thế không mệt sao?”
Trái tim Lâm Nguyệt Vân thắt lại, nỗi sợ hãi to lớn bao trùm lấy bà ta, bà ta cố gắng giải thích: “Vừa rồi tao chỉ quá lo lắng cho con tao thôi, không nghe rõ mày nói gì.”
Tăng Lập Vĩ lập tức bênh vực: “Đúng đúng, vợ tôi là người yếu đuối hồ đồ, cô ấy…”
Đương nhiên ông ta không thể để vợ mình ngồi tù được, điều đó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Tăng, còn gây trở ngại đến tương lai của con cái nữa.
Có một người mẹ ngồi tù thì sẽ không vượt qua bài kiểm tra lý lịch chính trị.
Lạc Di hơi nheo mắt lại: “Tăng Lập Vĩ, tôi có thể hiểu là ông biết rõ tất cả những việc bà ta làm không?”
Tăng Lập Vĩ rất ghét con nhóc nhà quê hùng hùng hổ hổ này, lần trước cô đã hại ông ta tổn thất rất nhiều tiền rồi, ông ta còn chưa tính sổ nữa.
“Tất nhiên, cô ấy là vợ tôi, là mẹ của hai đứa con tôi, tôi tin nhân cách của cô ấy.”
Lạc Di cũng chỉ chờ câu nói này của ông ta thôi, cô khẽ mỉm cười nói: “Rất tốt, coi như đồng phạm, bắt ông ta luôn đi.”
Tất cả mọi người đều sợ ngây người, Tăng Lập Vĩ khiếp sợ há to miệng, không dám tin vào tai mình.
Bà cụ Tăng tức giận chửi thề, dùng những lời lẽ thô tục hỏi thăm mười tám đời tổ tiên của Lạc Di.
Lạc Di chỉ lạnh lùng nhìn bà ta một cái khiến bà ta run cầm cập, nghẹn lời.
Vợ chồng Tăng Lập Vĩ bị còng tay dẫn ra ngoài, hai chị em Tăng Thiến Thiến sợ hãi bật khóc.
Chỉ trong mấy phút, tất cả đều loạn hết cả lên.
Trước mắt ông cụ Tăng tối sầm lại, ông ta đột nhiên lớn tiếng hét lên: “Dừng tay, các người định ngang nhiên chống đối nhà họ Tăng chúng tôi sao? Lạc Di, mày có biết hậu quả không?”
Lạc Di dừng chân, vẻ mặt lạnh như băng: “Tôi biết, con cả nhà họ Tăng là cán bộ cấp huyện, con rể thứ hai là Phó chủ nhiệm Chu, cán bộ cấp sở, con rể thứ ba là cán bộ cấp xã. Nếu họ kết hợp lại với nhau thì sẽ là một thế lực không nhỏ, nhưng nếu tôi đã dám đến đây thì không sợ bị trả thù.”
Cô nhếch môi nở nụ cười lạnh nhạt: “Có một câu nói rất hay, ‘Những ai đụng chạm đến Trung Quốc của tôi thì dù có xa cũng sẽ bị giết!’. Mà tôi thì nếu ai đụng chạm đến người nhà tôi, cho dù có chạy đến chân trời góc biển, tôi vẫn sẽ đích thân tiễn họ về Tây Thiên.”
Người nhà họ Tăng: Thật tàn nhẫn!
Ông Tăng cũng sợ hãi: “Mày…mày…coi thường pháp luật!”
“Pháp luật sao?” Lạc Di đột nhiên nổi trận lôi đình, tát Lâm Nguyệt Vân một cái, khiến bà ta ngã ra đất.
“Aaaa.” Lâm Nguyệt Vân không thể ngờ được Lạc Di nói đánh là đánh ngay: “Cái con điên này.”
“Lâm Nguyệt Vân, là bà chọc tôi trước. Khi bà sai người c.h.é.m em trai tôi, trong lòng bà chắc rất sung sướng đúng không? Bà tính toán tất cả, mọi việc gần như không chê vào đâu được, nhưng bà không tính tới biến số là tôi.” Chỉ cần nghĩ đến cảm giác đau khổ khi đứng đợi ngoài phòng phẫu thuật, thậm chí cô còn muốn g.i.ế.c người.
Nếu làm hại cô thì cô cũng không tức giận đến thế, nhưng làm hại người nhà cô thì cô sẽ tức giận phát điên.
Nó chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành, chưa từng làm điều gì xấu cả.
“Cho nên, bà và người nhà bà đều phải trả giá đắt.”