Vương Ngữ Thần không sợ bà nội thương yêu mình nhất một chút nào, nghe vậy thì chu môi với vẻ ấm ức: "Để cháu ở trong tù mấy tháng mà gọi là hiểu lầm à? Được thôi, vậy cũng nhốt cô ta trong tù mấy tháng, à không, mấy năm đi."
Cô ta vốn đang giả vờ đáng thương, nhưng càng nói chuyện lại càng để lộ bản tính, ánh mắt nhìn Lạc Di u ám đáng sợ.
Lạc Di chỉ cười ha ha: "Từ khi nào mà cô có thể thay mặt pháp luật của nước ta thế? Hay là ý muốn của cô có thể lấn lướt cả luật pháp?"
Vương Ngữ Thần không chỉ không sợ mà ngược lại còn hống hách hơn: "Ông nội, ông cô ta đang khinh thường nhà họ Vương chúng ta kìa, nhất định chúng ta phải dạy cho cô ta một bài học..."
Lão tướng quân Vương khẽ lắc đầu, thản nhiên ném ra một quả bom: "Con bé là em họ của cháu."
"Cái gì?" Vương Ngữ Thần bị doạ đến ngu người, đầu óc trống rỗng: "Ông nội lặp lại lần nữa đi, cháu nghe không rõ."
"Bà ngoại của cháu cũng là bà ngoại của con bé." Lão tướng quân Vương cầm chén trà lên uống một ngụm, trong khoang miệng đầy vị đắng chát: "Cũng là người của nhà họ Vương chúng ta."
Vương Ngữ Thần như bị sét đánh trúng, cả người khó chịu.
Cô ta là ai, cô ta đang ở đâu?
Sao Lạc Di có thể là người của nhà họ Vương được chứ?
Bọn họ có cùng bà ngoại? Là bà ngoại nào? Dung lượng não có hạn của cô ta bị c.h.ế.t máy.
Bà cụ Vương giật mình há to miệng, hoảng loạn, bất an, căng thẳng.
Bà ta chưa từng nói cho ông nhà biết chuyện mình đã tìm được con gái, lần trước đi tìm cũng là lén lút đi một mình, không muốn cho bất cứ người nào biết.
Nhưng mà không ngờ chuyện gì ông ấy cũng biết, lại còn kêu người tới nhà, rốt cuộc ông ấy muốn làm gì đây?
Lạc Di thấy rùng mình: "Không hề nhé, cháu họ Lạc, bà ngoại cháu đã qua đời từ lâu rồi, từ nhỏ mẹ cháu đã là đứa bé số khổ không có mẹ, không dính dáng gì tới nhà họ Vương mấy người."
Cô phủi bỏ sạch sẽ, chỉ ước gì có thể mau chóng bỏ chạy.
Cho dù nhà họ Vương có cao tới đâu thì cô cũng không thèm chút nào, thề đấy.
Bỗng nhiên Vương Khinh vẫn luôn làm phông nền mở miệng nói: "Dì là dì út của cháu."
Lão tướng quân Vương tiếp lời ngay: "Cháu có thể gọi ông là ông ngoại."
Vô cùng thân thiết từ ái, giống hệt như ông cụ nhà bên khiến tròng mắt Vương Ngữ Thần sắp rớt ra ngoài.
Đây là ông nội nghiêm túc mà cô ta biết hay sao?
"Không không không." Lạc Di như muốn phát điên, cô từ chối chuyện ăn vạ nhé! "Mẹ ơi, chúng ta mau về nhà thôi, bên ngoài gió độc lớn quá, nguy hiểm ghê."
"Á á á, cháu không cho phép." Phản ứng lớn nhất là Vương Ngữ Thần, cô ta hét toáng lên một cách cuồng loạn: "Cô ta không xứng làm người nhà họ Vương chúng ta, ông nội, mau đuổi bọn họ đi đi."
Cô ta cứ như bệnh nhân tâm thần, hoàn toàn không còn lý trí gì nữa cả.
Sắc mặt lão tướng quân Vương đen thui.
Lạc Di thờ ơ lạnh nhạt: "Lão tướng quân Vương, cháu kính nể ngài chiến đấu cả đời, còn từng tắm m.á.u chiến đấu anh dũng vì nước, vậy nên muốn nhắc nhở ngài một câu, đừng vì con cháu bất hiếu mà đánh mất khí tiết tuổi già của mình."
Đứa cháu bất hiếu Vương Ngữ Thần hung tợn trừng mắt với Lạc Di, cô ta là cái thá gì chứ?
Còn khuya Lạc Di mới sợ cô ta: "Còn nữa, cảm ơn đã ưu ái, cách làm việc của cháu và nhà họ Vương hoàn toàn khác nhau, vậy nên sau này mọi người đi đường của mọi người, cháu đi đường của cháu, đừng làm phiền lẫn nhau."
Chỉ riêng chuyện Vương Ngữ Thần làm đã chạm vào giới hạn của cô rồi.
Vẻ mặt lão tướng quân Vương rất phức tạp: "Lạc Di, cháu nên suy nghĩ nghiêm túc một chút."
Ông ấy nhận ra được năng lực vượt trội của Lạc Di không phải hạng người tầm thường, vậy nên mới muốn xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp cho nhà họ Vương.