Mục lục
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tại sân bay quốc tế tại thủ đô.

Một đoàn người kéo theo hành lý đang chờ chuyến bay, nam nữ mặc đồng phục thống nhất, n.g.ự.c đeo bảng tên, tự khoanh một vùng cho chính họ.

Tất cả mọi người đều mang tâm trạng cực kỳ háo hức, sắp được sang Mỹ khảo sát, ngắm nhìn thế giới bên ngoài, ngẫm lại chuyện này tuyệt vời biết bao.

Mọi người mồm năm miệng mười trò chuyện rôm rả, bầu không khí cực kỳ vui vẻ.

Trong số đấy, có một người phụ nữ xinh đẹp như một bông hoa cao quý lạnh lùng, đeo kính mác lớn đang ngồi yên lặng một mình, không thèm để ý đến bất kỳ ai, cực kỳ cao ngạo.

Đoàn trưởng đoàn đại biểu nhìn qua bà ấy, lòng khẽ thở dài một hơi, tiến tới ngồi xuống bên cạnh bà ấy: "Tiểu Lam, em là đại biểu của giới văn nghệ, ngồi chung với mọi người trao đổi một chút đi, đây là một cơ hội cực kỳ hiếm có, vui vẻ lên."

Vẻ mặt Vương Khinh rất hờ hững: "Không có gì hay để trao đổi, anh là người chỉ tên tôi à? Tôi không muốn ra nước ngoài một chút nào."

Ông ba nhà họ Vương – Vương Trung Nghị thoáng nhíu mày: "Không phải anh, thấy em xuất hiện trong danh sách anh cũng rất kinh ngạc. Giờ hành trình… Có hơi gấp gáp, em nghỉ ngơi chút trước đi."

Thật ra hành trình lần này có hơi đặc biệt.

Phía trên giao nhiệm vụ cho cả đoàn đại biểu che chở cho một cô gái, không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ cô ấy, đưa cô về nước bình an.

Thân là chủ tịch hiệp hội hữu nghị, thật ra ông ta cũng hay nhận vài nhiệm vụ đặc biệt.

Có chút việc không tiện chính thức ra mặt, vậy ông ta sẽ là người đại diện.

Mà mấy năm nay ông ta cũng làm quen được với rất nhiều bạn bè nước ngoài, có thể mượn mối quan hệ để làm rất nhiều việc.

Nhưng lần này, khi nhận nhiệm vụ mặt ông ta đơ cả ra.

Nếu cô gái này quan trọng đến vậy thì sao lại để cô ấy ra nước ngoài chứ?

Chẳng lẽ cũng vì hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt sao? Cần phải để chính cô gái ấy hoàn thành à? Có hơi thiếu logic.

Được rồi, không nghĩ nữa, ông ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình là được rồi.

Trợ lý đầu đầy mồ hôi chạy tới: "Đoàn trưởng, sắp lên máy bay rồi mà vẫn còn thiếu ba người, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, không liên lạc được."

Vương Trung Nghị nhìn đồng hồ, nhẹ nhíu mày: "Chờ thêm chút."

"Đến rồi." Trợ lý bỗng nhiên mừng rỡ thốt lên: "Oa, cô bé này đẹp quá đi, thật khí phái, trẻ tuổi thật đó."

Vương Trung Nghị không dám tin ngẩng đầu lên nhìn thiếu nữ đang đến gần, não nháy mắt trống rỗng: "Lạc Di."

Lạc Di? Vương Khinh ngước mắt nhìn sang, a, đúng là con nhỏ ấy, con nhỏ ấy cũng là một thành viên của đoàn đại biểu sao?

Cô còn trẻ như vậy, có thể đại biểu cho gì chứ? Đại biểu sinh viên Trung Quốc à?

Lạc Di mặc đồng phục thống nhất của đoàn đại biểu, gắn bảng tên trước ngực, buộc tóc đuôi ngựa, không chút phấn son, làn da trắng nõn trơn mềm vô cùng mịn màng, gương mặt xinh đẹp có một không hai, mắt sáng như nước, cười đẹp như hoa, kéo ông cụ Tiêu chậm rãi đi tới.

"Đoàn trưởng Vương, chúng tôi tới báo danh." Ông cụ Tiêu cười tủm tỉm chủ động giơ tay ra: "Phiền ngài đợi lâu rồi, chuyến đi này mong ngài giúp đỡ nhiều hơn."

Vương Trung Nghị c.h.ế.t lặng bắt tay với ông ấy, cặp mắt liên tục nhìn dí vào Lạc Di.

Có vẻ ông cụ Tiêu hiểu lầm nên liền cười giới thiệu: "Đây là cháu gái nhỏ của tôi, Lạc Di, tôi lớn tuổi rồi cần có người chăm sóc, nên Lạc Di phụ trách đi theo chăm sóc tôi."

Cháu gái? Cháu gái họ Lạc? Vương Trung Nghị miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, an ủi mình, vẫn may vẫn còn một người, hẳn Lạc Di không phải người cần ông ta bảo vệ.

"Đoàn trưởng Vương, tôi đến rồi." Một người đàn ông trung niên phóng như bay tới: "Thật ngại quá, chậm chút, tôi không đến trễ chứ? Tôi là đại biểu cho ngành điện tử Hà Kiến Minh."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK